\_(• 3 •)_/ Mah Artbook
Tranh của mìnhBìa cũng là của mìnhRa tranh rất ngẫu hứng và randomKhông trung thành với fandom nào cảMình vẽ style nó hơi anime một xíuThi thoảng vẽ chibiPls VOTE pleeeeeaaasssseeeeee…
Tranh của mìnhBìa cũng là của mìnhRa tranh rất ngẫu hứng và randomKhông trung thành với fandom nào cảMình vẽ style nó hơi anime một xíuThi thoảng vẽ chibiPls VOTE pleeeeeaaasssseeeeee…
tất cả ý chí thế giới dường như không còn có thể ngồi yên khi đứa trẻ của mình lại lần nữa, lần nữa, lần nữa bị tổn thương. họ đồng thời cầu xin chủ thần một ân huệ. "ít nhất hãy cho những kẻ được đứa trẻ ấy biết được mọi chuyện!" chủ thần nhìn bọn họ. Ngài lặng lẽ biến mất, chỉ lưu lại một câu:"miễn là không tự khiến thế giới của mình sụp đổ. tùy ý các ngươi."…
truyện kể về một vị trùm xã hội đen nhận nuôi một đứa trẻ và cuộc hành trình trở thành một papa chính hiệu.!!!- sẻ ra sao khi một ông trùm trước thì cầm súng sau lại cầm bình sữa. Trước thì trên người đầy sẹo sau thì trên người đầy hình dán....lần đầu viết truyện có gì sai sót mong mọi người bỏ qua.*LƯU Ý CHUYỆN CHỈ NÓI VỀ TÌNH CẢM GIA ĐÌNH*…
Mình viết fic này là vì sự lụy của mình với 23.5, đây là tác phẩm đầu tiên sau gần 7 năm mình đọc truyện trên này, mình cũng khá là rung nên có gì sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ. Truyện mình viết lấy tên của các nhân vật trong phim nhưng tên truyện mình sẽ để là MilkLove cho dễ tìm nha. - Tuyến nhân vật chính: Ongsa, Sun, Aylin, Luna, Alpha x (???) - Tuyến nhân vật phụ: Tinh, Charoen, P'Ton, Mawin,...Cảm ơn mọi người đã ghé qua ❤️…
Một câu chuyện nhảm nhí về một girlgroup đi nghịch và phá cái giới K-pop. Các nhân vật giả tưởng trong này đều là mình tự nghĩ ra, mọi sự kiện xảy ra đều là mình tự nghĩ tự đập đá vì cái não nó thích bay bổng:))))Đây có thể coi là một câu truyện hài(Truyện vẫn đang ở bản thô thôi)…
Thành phố Hà Nội về đêm không ngủ, và Vertex INTERNATIONAL cũng vậy.Giữa những cuộc đàm phán và ánh đèn văn phòng sáng suốt đêm, hai con người gặp nhau - không phải vì tình cảm, mà vì công việc.Một người quen với quyền lực.Một người suốt ngày xoay quanh công việc và rời đi sau những bản hợp đồngChỉ là, có những thói quen âm thầm hình thành, một khi đã bén rễ... thì rất khó buông tay.…
Truyện kể về một cô bé tên Lê Thảo Đan 15 tuổi.Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, được dì nhận nuôi nhưng ko lâu sau dì mất, cô chuyển đến thành phố S học tại 1 ngôi trường trung học nổi tiếng. Và cô đã bị bắt trở thành 1 nữ hầu bên cạnh hoàng tử vampire. Câu truyện tình yêu giữa vampire và một cô bé bình thường bắt đầu. Tình yêu như chocolate có vị đắng, ngọt và những cảm xúc ngốc nghếch khác...-Mời các bạn đón đọc-…
Bạn nghĩ sao nếu bạn là thành viên nữ duy nhất của nhóm nhạc nổi tiếng nhất, nhì Kpop. Bạn sẽ làm gì khi bạn là người duy nhất được tất cả chàng trai để ý. (*¯︶¯*) Xem đi rồi biết hen~~~…
"Em từng mong mình có thật nhiều siêu năng lực, có thể thấy được những chuyện khác người.Giấc mộng trẻ nít thời thơ ấu được nghiềm ngẫm trong từng cơn mơ, nay ông trời toại nguyện, như một đặc ân giúp em có thời gian giảm xóc,Hoặc giả,Là để hành hạ em những ngày tháng đớn đau nhất cuộc đời."Author: ThiênLength: oneshot Genre: flangst (?)Warning: truyện có yếu tố siêu thực (1), SE (?)(2)Rating: T…
Câu chuyện nói về cô gái Lãnh Mạch Tịch - Một cô gái sau những màn bạo hành của người yêu mình đã buông bỏ mối tình 6 năm và trở thành một cô gái đa tài. Và một anh chàng Phong Cảnh Hàn - Một chủ tịch thần thần bí bí lại xuất hiện trước mặt Lãnh Tịch, ngày ngày theo đuổi, đeo bám cô, lúc nóng lúc lạnh,sau cô lại vào sinh ra tử cùng anh khi biết công việc của anh như thế nào. Và anh chàng Hàm Tấn Vũ là người yêu cũ của Lãnh Tịch. Giữa Yêu và Thương cô sẽ chọn bên nào?…
Mãi mãi là bao lâu?Là mười năm,năm mươi năm, là một đời người... hay chỉ là một khoảnh khắc lặp lại vô tận?Nếu mọi ký ức đều dần phai nhạt theo thời gian, liệu hai tâm hồn từng đồng điệu trong quá khứ vẫn có thể tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông không?Chú ý: tất cả chỉ là sự tưởng tượng của tác giả, vui lòng không áp lên người thật. Mong mọi người sẽ có những phút giấy đọc fic vui vẽ, xin chân thành cảm ơn vì đã ghé qua.…
Thời gian chẳng ngừng lại vì ai, thế giới vẫn sẽ thay đổi, xóa nhòa đi những ký ức ta từng cho là mãi mãi. Đây là một tương lai Lee Minhyung sớm nhận ra thời điểm để nói lời từ biệt.✍️🏻 Written by me. Tất cả chỉ là ảo giác, xin đừng áp vào tình huống thực tế. Không suy luận tiền căn hậu quả sâu xa gì hơn ngoài những thứ được viết trong fic. Xin cảm ơn.Chưa biết có bao nhiêu phần, viết để giải tỏa cảm xúc hiện tại.…
" anh mong sao có phép nhiệm màu mỗi khi mình bên nhau. "nếu bạn từng yêu ai đó bằng cả mùa xuân, có lẽ bạn sẽ hiểu. đôi khi, những ký ức cũ quay về như làn gió đầu xuân - bất chợt, dịu nhẹ mà sâu lắng. mình viết ra những mảnh ký ức ấy, mong ai đó cũng tìm thấy một phần cảm xúc của mình trong đó.…
câu chuyện kể về một cô gái youtuber người Việt và một anh chàng điển trai tại nước Úc xinh đẹp, họ là bạn thân thuê chung một căn hộ cùng nhau, họ luôn luôn chia sẻ với nhau về những chuyện buồn vui trong cuộc sống, và cùng trải qua nhưng khó khăn cùng nhau , cho đến 1 ngày anh chàng kia đã chót yêu thầm cô gái này , hai người có đến được với nhau không, cùng đọc truyện nhé!!!…
Một vài các độc giả khi lướt qua có lẻ sẽ thắc mắc một đứa nhóc con 16 tuổi thì trãi đời được bao nhiêu nhở?Vâng, tớ không cố để trở thành một đứa trãi đời hay tự cho mình bất hạnh hay đại loại thế. Tớ chỉ muốn viết ra đây một vài bài học xương máu bản thân tự rút ra. Khiến cuộc sống này lạc quan hơn, cũng như khiến những bạn bước vào độ tuổi dậy thì nhìn cuộc sống mình bằng một khía cạnh khác. Nhất là các bạn đang cảm thấy đau khổ, tối tâm, lạc lõng hay trống rỗng ( hay là những bạn tận hưởng âm nhạc của Billie Elish ) mình không cố ý xúc phạm ai cả. Vì mình cũng là một đứa thích chìm đắm trong những bản nhạc buồn. Ý mình là độ tuổi mà suy nghĩ chúng ta trở nên phức tạp và mâu thuẫn.Disclaimer : tớ là một đứa đang trong quá trình hồi phục của 2 chứng bệnh tâm lý, trầm cảm và rối loạn ăn loại ( loại binge eating disorder ) topic ( sách, blog hay cậu gọi nó là gì cũng được ) "What I've learned at the age of sixteen" giống như một liều thuốc cũng giống như một quyển nhật ký trong quá trình chữa bệnh của tớ. Mong các bạn đang có cùng vấn đề sẽ đâu đó tìm được sự đồng cảm đâu đó trong topic này và đương nhiên là trở nên lạc quan hơn >~<.Dong dài thế là đủ rồi shall we star?…
Đứa trẻ nhỏ ấy từ bỏ cuộc đời ngây ngô, hồn nhiên của mình để đi vào vòng xoáy tăm tối giữa đời người kinh tởm. " Em ơi, em đâu rồi, em có nhớ anh không" " Em có đau không?" " Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi rất nhiều" " Em bỏ anh đi thật à? Sao em vẫn chưa quay về? "Đứa trẻ đã ngủ rồi, ngủ say rồi, không còn tỉnh nữa, rời bỏ những con người đang chờ em ngoài kia. Em ngủ rồi, em ngủ vì em mệt...…
"Con có từng nghe về một loài cây Thần mang trong mình sức mạnh có thể hủy diệt mọi thứ? Một loài cây Thần sống cách đây mười triệu năm, nắm giữ mạng sống của hơn hàng nghìn loài sinh vật khác nhau?""Con không biết. Mẹ nói đi" Cô con gái lắc đầu, đôi mắt nó chứa đựng sự tò mò nhìn mẹ mình."Vivian Tree - có nghĩ là sự sống" Bà thì thầm vào tai đứa con, rất nhỏ, đủ để hai người có thể nghe thấy. "Sau này con phải...""Giờ thì ngủ đi, hứa với mẹ nhé" Đôi tay bà vuốt ve mái tóc màu trắng mềm mại, bà triều mến nhìn nó. Nó thật đáng yêu.Cô bé mặc dù không hiểu gì nhưng nó gật đầu liên tục, gương mặt vui vẻ tỏ vẻ đồng ý. Nó ôm chặt mẹ mình rồi thiếp đi trong lòng bà.Một đêm không dài cũng không ngắn, một giấc ngủ ngon trong những ngày đông giá lạnh, tuyết ngoài trời vẫn không ngừng rơi. Lớp băng dày bên cửa sổ phản chiếu ánh trăng đêm lấp lánh xuyên vào phòng. Lò sưởi vẫn cháy, kêu từng tiếng 'tách tách', đông này được ở bên mẹ, tuyệt thật.Bình minh lên, trong căn nhà hôm qua vẫn còn gọn gàng giờ đây đã bị đập phá, tồi tàn. Cô bé tầm năm tuổi với con mắt đỏ rực sắp tuôn lệ cầm trên tay bình hoa, không chần chừ, nó thẳng tay đập thẳng xuống nền nhà. Đấy là bình hoa cuối cùng để nó có thể trút giận.Nó khóc nức nở mà quỳ xuống trong sự tuyệt vọng. Đầu gối bắt đầu chảy máu bởi những miễn chai đang ghim sâu vào lớp da thịt mỏng. Nó ước gì nó có thể dậy sớm hơn tí nữa, nó ước gì nó không lười biếng nằm ngủ với giấc mơ tuyệt đẹp thì nó đã có thể bảo vệ mẹ mình khỏi lũ Thợ Săn T…