*Truyện: Tớ Viết Cậu Lên Cả Thanh Xuân*Tác giả: Đám mây nhỏ☁*Giới thiệu: như một lời thú nhận vừa dịu dàng, vừa tha thiết, có chút gì đó đẹp đẽ, khó quên Tớ không nhớ rõ mình bắt đầu thích cậu từ khi nào...Chỉ nhớ là, từ lúc ấy, ánh mắt tớ luôn hướng về phía cậu - lặng lẽ, bền bỉ, và chẳng cần ai hay biết.Tớ viết cậu lên cả thanh xuân, bằng nét mực của những lần tim lỡ nhịp, bằng màu nắng len qua ô cửa lớp, bằng những cái tên cậu gọi mà không bao giờ là "chúng ta".Nếu có thể sống lại quãng thời gian đó một lần nữa, tớ vẫn sẽ viết cậu - bằng tất cả dịu dàng mà tớ từng có.…
Cuộc đời cô là một chuỗi ngày dài đau khổ, cho tới khi cô gặp họ. Họ cho cô niềm tin vào cuộc sống, cho cô sự lạc quan, yên đời, cho cô biết thế nào là tình yêu thương. Để từ đó họ k chỉ là những người bạn, mà họ còn là một gia đình. Tuy nhiên, mọi chuyện k chỉ đơn giản như vậy...----------------------------------------------------------Fic đầu, mong mọi người đón nhận. Cảm ơn mn trước nha😋😋😋…
ngày 26 tháng 8 năm 2023Nữ Chính: Tôn Thanh TỳNam Chính: Yên Thanh KìnhTôn Thanh Tỳ một học sinh cấp ba mới lên lớp 12, cuộc sống của cô tuy ở trong nhung lua nhưng ciệc thờ ơ và cách dạy dỗ của ba mẹ khiến cô trở thành một con người khác, 16 tuổi nơi tuổi mới chớm nở tình bạn - tình yêu thì Tôn Thanh Tỳ luôn đứng hạng thứ 2 trong trường, sự chú ý và sự ngưỡng mộ luôn chỉa về người hàng thứ nhất cô chỉ là cái bóng:" Tôn Thanh Kỳ "" Nói đi "" Một người luôn đứng hạng hai như cô, sẽ không bao giờ được đứng hạng nhất đâu một cái bóng vô dụng "câu nói chạm vào trái tim của cô ruốt cuộc người đứng hạng nhất là ai? tại sao cô luôn luôn thua cuộc như vậy? 12 năm 12 năm toàn đứng hạng 2 !!!" Tôn Thanh Kỳ "" Tôi không biết em thù hận gì tôi, nhưng đối với họ em luôn là hạng 2 đối với tôi em luôn luôn đứng hạng nhất "" hạng nhất trong tim anh "....cuộc tình bắt đầu từ đây hãy đón xem nhé !!Tác Phẩm " Hẻm Tuyết I : Tôn Thanh Kỳ " do Mận Không Chua sáng tác không chop phép đăng tải lại nội dung bên trong câu truyện, hãy nói tôi một tiếng nếu bạn muốn đăng tải nội dung nhé !!!…
thực ra series Tam sinh tam thế vốn đã lâu lắm và cũ rồi nhưng mà cái j cũ thì mình đào lại cho mới he=))))cái này chỉ là idea của tớ ngoài ra tạo hình của nữ chính có mượn một số tạo hình của các nhân vật khác trong sao hoa ngữ,mn ko thích có thể ko xem.bản này viết tiếp phần truyền hình của Dương Mịch atrong này mình cũng có lồng ghép các chi tiết xuất hiện trong Chẩmcamon mọi người đã ủng hộmọi hình ảnh ở trên pinterest của mình tên người dùng là mylethalman nick Bại Giáng ạmuốn cập nhật chap nhanh thì lên tiktok fl và tim tui nhen id vine_estherineLƯU Ý : ĐỌC FIC NÀY MANG TÍNH CHẤT TƯỞNG TƯỢNG,MỌI BỐI CẢNH VÀ TẠO HÌNH LÀ MƯỢN TỪ NHÂN VẬT SAO HOA NGỮ KHÁC,VUI LÒNG KHÔNG TOXIC…
Trong khoảng trời rực nắng của thanh xuân, nơi sân trường chan chứa tiếng giảng bài và tiếng lá rơi xào xạc, một câu chuyện nhẹ nhàng mà sâu lắng đã bắt đầu. Cô - nữ sinh chuyên Anh, thông minh, sắc sảo, mang trong mình sự duyên dáng như những dòng thơ lãng mạn. Cậu - chàng trai chuyên Văn, trầm lặng và sâu sắc, trái tim như thấm đẫm từng câu chữ đầy cảm xúc.Tuy cả hai đều là học sinh xuất sắc, nhưng giữa họ lại tồn tại một khoảng cách vô hình - không phải vì sự khác biệt trong môn học chuyên, mà vì chính cái tôi ngang bướng và tính cách đối lập. Cô ghét sự tĩnh lặng có phần cao ngạo của cậu, còn cậu lại chẳng mấy ưa cái vẻ bạo miệng, sắc sảo mà cô hay thể hiện.Ấy vậy mà, trong một khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé, như một ánh mắt vô tình chạm nhau dưới giàn hoa giấy trước lớp, hay một câu nói đùa đầy bất ngờ giữa giờ giải lao, trái tim cả hai bỗng chệch khỏi quỹ đạo quen thuộc. Từng ngày trôi qua, những cuộc tranh cãi không hồi kết lại trở thành điều cả hai âm thầm mong đợi, những lời châm chọc ngày nào hóa ra lại giấu trong đó một sự quan tâm kín đáo.Tình yêu của họ đến nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua, nhưng lại mang theo hơi ấm của những ngày tháng đẹp nhất đời người, như chính những năm tháng thanh xuân mà ai cũng từng một lần khắc sâu.…
Lý do viết cái fic này:• Vào lúc nửa đêm thời điểm em còn đang bú đớ môn học và trong trạng thái thèm Alloner và chữ lành• Ưu điểm: tìm được mấy fic ưng ý đó• Nhược điểm: là các chị mẹ cook lâu quá/ᐠ。ꞈ。ᐟ\thôi thì không lí do lí trấu nữa next! -Truyện sẽ có yếu tố nhân thú, một chút Alloner, có nhắc đến top lane cũ nếu ai không thích có thể click back-Truyện chỉ mang tính chất vui là chính và chữa lành cũng là chính nốt- Không áp dụng cho đời thật với mọi hình thức, mọi thứ trong truyện đều không có thực-Văn phòng có vẻ không tốt vì rất lâu rồi không đánh một chữ nào trên đây nên chỉ đọc cho vui thôi ạ •∆• Em cảm ơn tới những người đã đọc Fic của em…
Giới thiệu:Vào một buổi chiều cuối tháng chín, tôi được chọn tham gia lớp bồi dưỡng học sinh giỏi của huyện. Đó cũng là nơi lần đầu tiên tôi gặp cậu ấy, người mà tôi đã thầm mến trong suốt 8 năm qua.Khi cậu ấy đứng lên tự giới thiệu trong buổi đầu tập trung, lũ con gái chết lặng. Một sinh vật ngoài hành tinh như tôi cũng phải công nhận cậu ấy rất đẹp trai. Thậm chí lúc đó tôi còn nghĩ rằng bất cứ ai mặc áo hoodie đỏ mận mà đứng cạnh cậu ấy cũng sẽ khiến người xem đau mắt. Cậu ấy không nói nhiều, chỉ giới thiệu tên và trường đang học. Bởi vậy thầy giáo bọn tôi lúc đó rất tâm lý đã cho phép cả lớp đặt câu hỏi cho cậu ấy.Tôi phải rất kiềm chế mới không bật dậy hét "Trời ơi! Cho mình bí quyết chăm sóc da của cậu đi!".Cậu ấy nói rất thích mèo vì cậu ấy ghét chuột....…
Chú Thích:(Đây Là Một Giấc Mơ Của Tôi, Tôi Gần Như Là Nhớ 90%)( Nó Là Giấc Mơ Về Tương Lai)Tôi Đã Lạc Vào Tương Lai. Thức Dậy Cứ Tưởng Nó Sẽ Giống Thường Ngày Nhưng Không Ngờ Khi Bước Xuống Giường Đôi Chân Tôi Không Chạm Đất! Đôi Chân Nó Đang Lơ Lửng. Tôi Không Có Cảm Giác Gì Chỉ Thấy Nó Rất Cứ Như Nguy Hiểm Nhưng Mình Biết Nó An Toàn. Tôi Ra Ngoài Đường Không Một Bóng Người Nào Có Chân Nhưng Lại Phất Phơ Vài Người Xoay Ngang Lơ Lửng Bay Vụt Vụt Như Ma Vậy.Tôi Đang Đi Cơ Thể Tôi Cứ Xoay Xoay Cho Đến Khi Tôi Xoay Dần Thằng Bay Ngang Y Chang Mấy Người Kia, Tôi Cảm Thấy Giờ Nó Phê Luôn Ý, Cảm Giác Đó Rất Thật Và Tôi Bị Ôm Bởi Một Người Tóc Ngắn Ngang Vai, Lúc Ầy Có Một Làn Khói Màu Xanh Tôi Bất Tỉnh Trong Sự Mê Man....…
"Câu chuyện của những mảnh chân trời" được viết từ góc nhìn của nhân vật chính, Hoàng Ngọc Nhật Khánh, nhưng không sử dụng ngôi thứ nhất. Câu chuyện mở ra một thế giới phong phú và sâu sắc của Nhật Khánh, một cô gái mang trong mình những "mảnh chân trời" - mỗi mảnh tượng trưng cho một phần của cuộc sống và tâm hồn cô. Từ những kỷ niệm về người anh trai đã mất, những khía cạnh phức tạp của gia đình, đến những rung động đầu đời và những đấu tranh nội tâm, mỗi chương là một câu chuyện, một mảnh ghép giúp khắc họa bức tranh cuộc sống. Không phải là những câu chuyện bi lụy, mà là hành trình khám phá và trưởng thành, nơi Nhật Khánh từng bước tìm thấy ánh sáng từ những góc khuất trong tâm hồn mình.…