Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
746 Truyện
Bắt Em Vào Tròng

Bắt Em Vào Tròng

367 4 3

Hai người bọn họ vốn là người của hai thế giới.Cô là viên ngọc sáng ngời dịu dàng e lệ trong tòa tháp cao. Còn anh là mãnh thú liều mình ngày đêm không màng sống chết nơi võ đài quyền anh ngầm dưới lòng đất.Cô gái mười bảy tuổi bị kẻ buôn người bắt cóc đến sàn đấu dưới lòng đất, trở thành vật báu bị giam cầm trong lòng bàn tay của Hoắc Mãng.Hoắc Mãng mang cô gái nhỏ về Đông Nam Á.Đường biên giới dài 4060 cây số, núi non trùng điệp.Anh dạy dỗ cô trưởng thành suốt ngày đêm bằng tất cả nhiệt thành cùng hoocmon nam tính của mình.Anh thích nhất cảm giác khi bàn tay thô ráp của mình xoa nắn hai luồng mềm mại đầy đặn của cô: "Cô vợ nhỏ, sướиɠ không? Ông đây sẽ làm em sướиɠ hơn nữa." Cô cắn môi, nước mắt đong đầy trên mi, nắm lấy bàn tay đang tung hoành trước ngực, thỏ thẻ, nức nở:"Đừng bóp nữa mà, được không? Đau lắm...""Xin anh đó, tôi muốn về nhà, anh cho tôi về nhà đi?""Em đã bị bán cho anh rồi, từ giờ nơi đây chính là nhà của em."…

Cuộc Sống Thường Ngày :3 (Full)

Cuộc Sống Thường Ngày :3 (Full)

5,325 1,379 200

Bình thường sống ra saoĐều ghi trong đây…

A Nhất Trọng Sinh

A Nhất Trọng Sinh

18 0 15

Một kiếp làm người, đóng cửa trái tim nhốt lại những gì mềm mại nhất để dấn thân vào bùn lầy tăm tối.Trọng sinh một đời có thể nhẹ nhàng liền nhẹ nhàng, không có việc gì làm đi lên núi vào rừng đánh chút lâm sản, đào chút dược liệu, kiếm chút tiền. Nhà quá nghèo thì làm giàu thôi. Nhà quá rách nát thì xây lại thôi. Thân thể quá kém thì bồi bổ thôi. Tuổi thọ quá ngắn thì tu luyện thôi.Nhấn mạnh không phải tu tiên. Truyện không có ngược luyến, không có những hình ảnh cấm trẻ em dưới mười tám. Là nữ chủ nhưng có nam chủ hay không còn phải xem tâm tình của tác giả. Tâm tình tốt thì cho nam chủ xuất hiện, tâm tình không tốt thì hên xui đi.Truyện nhẹ nhàng, không có nhiều nội dung khiến tâm lý người đọc trở nên bực dọc hoặc là tiêu cực. Vì sức khỏe của độc giả, tác giả sẽ không viết hoặc đào sâu những tình tiết như vậy. Tác giả cũng từng là người đọc nên biết tâm lý khi đọc truyện mà tức anh ách nó khó chịu lắm, thậm chí còn dễ khiến người ta nổi cáu với người xung quanh. Tác giả viết truyện vì sở thích cũng là vì giải trí chứ không phải để đốn tim độc giả.Nếu độc giả có ý kiến cứ việc để lại tin nhắn hoặc lời bình, tác giả rất vui lòng đọc và tiếp thu. Nhưng có thể nhắn lại hay không thì còn phải xem tác giả có thể hay không không quá bận rộn. Công việc của tác giả đôi khi rảnh rỗi những hầu hết là khá bận, mong quý vị độc giả bao dung nhiều hơn.Chúc quý vị đọc truyện thư giãn có được nhiều niềm vui và sức khỏe trong cuộc sống!…

Bạn học nhỏ,  tớ ở phía sau

Bạn học nhỏ, tớ ở phía sau

0 0 1

Học sinh mới chuyển từ Giang Nam đến kia tên là Đoàn Duật Vân, dịu dàng mà lạnh lùng có phần kiêu ngạo xa cách, là kiểu con gái trong nhu có cương. Vừa vào trường đã oanh tạc bảng xếp hạng thi thử, chẫm chệ ở vị trí top 1 khối.Thường xuyên tới lui văn phòng, chẳng biết từ khi nào lại cùng đại lão khối 11 Hoắc Đình thân thiết, hành động thân mật dễ làm người ta lầm tưởng.Trường học đồn thổi, Hoắc gia thay bạn gái lần này lại là học thần top đầu khốiCó lần Hoắc Đình ngồi cạnh ngắm cô sửa bài thi, bạn học khộng nhịn được tò mò lại hỏi:"Duật Vân, cậu cùng Hoắc Đình đang yêu yêu đương à?"Hoắc Đình cười cười ngắm cô, đợi cô trả lời. Vốn tưởng cô sẽ im lặng hay e thẹn thừa nhận.Nào ngờ Đoàn Duật Vân mặt lạnh trả lời:"Chỉ là bạn"Hoắc Đình nghe xong mặt tối sầm, đứng bật dật bỏ ra khỏi lớp 1 trước khi đi còn không quên đạp ghế đẩy bàn.Trường học nhốn nháo cho rằng Hoắc gia là đang theo đuổi song lại bị học bá từ chối rồi.---------------------Thời gian sau lại có người thấy Hoắc Đình để Duật Vân ngòi đùi tay ôm cổ cậu mà khóc, bản thân cậu thì tay này vòng qua eo tay kia vuốt vuốt lưng dỗ dành. Cả trường lại một phen thất kinh.---------------------Sau này giữa năm 12 hai người công khai nắm tay đi dọc sân trường hôm đại hội thể thao, thầy cô nhìn đi nhìn lại một là học bá học lực vượt trội hai là giáo bá gia thế kinh người đang cố gắng học tập, vẫn là nhắm mắt cho qua.---------------------Về sau mội lần kỉ niệm trường hai người đều xuất hiện, thình thoảng lên phát biểu…

Xuyên Qua Một Đời ,Để Không Còn Yêu Nhau Nữa

Xuyên Qua Một Đời ,Để Không Còn Yêu Nhau Nữa

15 1 2

Truyện Xuyên Qua Một Đời, Để Không Còn Yêu Nhau Nữa Mễ Như, một nữ sinh viên đại học hiện đại, vô tình xuyên không vào thời cổ đại, trở thành một nô tì nhỏ bé bị đày vào lãnh cung. Nàng sống lặng lẽ, nhẫn nhịn từng ngày trong tủi nhục cho đến khi Hoàng thượng - Dạ Lăng - vô tình bước vào cuộc đời nàng. Hắn bị hấp dẫn bởi sự thuần hậu, bình lặng và ánh mắt khiến hắn thấy bản thân dịu lại.Từ một đêm trú mưa tại lãnh cung, Mễ Như được đưa vào Dưỡng Tâm điện, dần dần được sủng ái, thị tẩm... và rồi cả hai dính vào nhau trong xác thịt lẫn tình cảm. Nhưng giữa cơn mê say, Hoàng thượng bị bỏ thuốc bởi một cung nữ lẳng lơ - và đêm ấy, hắn nhầm tưởng cô ta là Mễ Như...Cung nữ ấy mang thai, bị đày đi. Mễ Như thì buông tay trong im lặng, mang theo một đứa con gái và rút lui khỏi ánh nhìn của thiên tử.Rồi đến ngày Hoàng thượng xuất chinh, bị mất trí nhớ, chính cung nữ năm xưa xuất hiện, nhận là vợ của hắn, đem theo con trai - nói dối rằng nàng chưa từng rời xa. Không nhớ Mễ Như, không nhận ra mình bị lừa, hắn dần sinh thêm 2 con với cô ta, đắm chìm trong thân xác, trong mùi sữa, trong sự thuần thục sau sinh của nàng ta. Hắn bắt đầu yêu cô ta thật.Trong khi đó, Mễ Như vẫn lặng lẽ chờ đợi, nuôi con gái một mình, sống như một cái bóng. Khi hắn nhớ lại, thì tất cả đã muộn.Hắn sắc phong cung nữ kia làm hoàng hậu, lập con trai cô ta làm thái tử. Nhưng rồi, chính cô ta hại chết con gái của Mễ Như. Hoàng thượng thức tỉnh, tìm lại Mễ Như trong vô vọng .Vì lúc đó Mê Như đã quay trở lại hiện tại khi đang ng…

Nấu ăn là một nghệ thuật

Nấu ăn là một nghệ thuật

116 3 1

Ddsdxdxdxfdtrdtfchgfcfgffhgcbghgggdydysgtegeyegreyhrueueeiejiwiekscjjncjdnchdfhdf(dbdhdgfhdbfhbdhqwbqqgggqhgwqgwftwftrewtrrttrwtywyeuwysahshshsbnsnsnasnashbshdhhdfebjadvhjwqkdhqwuihqgvaexawgvuqdvgjgghghuhutyawAasdihhcds2ss111233457895vfgvfgjvgdfgvcagffbuiuerjrjjjjnjhhhgh7hvhggjghhghhiguhgghuyuyyuyuyuyuuyuyytytyfgvvvb/hhh*bhgggbg*gvggggbbyghyyyuuiookhh=gggggggvvgdhfg&4v đfhvhfhfhđùhhchjdfhuhhjdihvùuùhhhghfhfhrfrh&/4((&hbcdhcbjhdcbdhcbhjiewhuciuwdhcuhvfubviuecurfhuferghfhfbdehf=/gcbbgvcdhfbvhfbfhbh bbgvgvgvvvvvvvhgvgyvhygvcfhjvhdihuwfwffwckjhgcfifewjugjeifhurfffjjbhdffjbhrjnujfefibjifjfhrhfreugfgrudytufg65&&#₫&oiufgiShudbcshcnGsgdGyggftfcfcvcvcvcccfcffvffffcfdf📱📱🙂📱😄📱😇📱😇📱📱📱🤣📱📱📱📱📱😝📱🧐📱😒📱😎📱😙📱📱📱🤩📱🤩📱😖📱📱📱tvgfyyhrgfhgfyrfrgryeghgyegdygeryegyedgyegyegrgegdgedggefdgegdtgrtegdtegdtegtrtetdetdyetydteytdtetrtetrtetetefrtfeetfegfdgsvdgsvcbvbxbcvcgdgdgdfdtefdtfđtfdgèdgèdgdfcdfcfgs&₫*(((*(*(*(*(***********(*(*(*&(₫hđhdvcdcgdgdgevcgèeegehbdhhvđhbdhsbbdhsvfgvsdgdvgđgggdbcht tôi là người phápHghdvfgdvfgdfvhfbhbfhefgegdghgehbchxcbdhvcgdgfgggdgfgdgfgdgfhdgfgghdvfgdgfgdgfgdfggdgdgegdhegdyegffhegfhegfhdgfhdgfhegfhegfhdgfgdgfgdvfgdvfgefggdvfgdgdbgegdgevfgegdhegdhsgf(dhbchfb hfbvdchdbchdbchdbchdbxhbzxjhj hc7ncndbcndbchcbchxbchvccgdb nxbhdxbdxddxsdhgsxgbmshbxqhsgshwggwfshgshdhgshgdhkjdvkjhsvudhisahsGiehdvjghssdvdasghifvgjahdsvdihgdashfghjadshd huáhduhawhgsajđvđacccghádcchgkdvchgaksdchgkadscvhgksdvdkghsdavghjsđghkcxvákjvácd kgchkjvhacsdkjanssvckjgsdVhdvcjgvkcds8"=*+@èndkahjewfdaejtsgf shatkfdhjkfaewdhjkdfkhskafdhhskfdhhavsdgfdvjhfasdvdhfasjdvdfgksavdkfhgvvgvvkvchgkđffhhkvsdrfghksdrvfggvdrfggkvẻggkdrfgkvfkggđvfsggndvffvvcdffvmsdgfdsvahsefdfheda(&3₫₫(32*₫(2(&₫2&5#2+#(2&₫2()*₫8₫*)&#*)bhh((-(+/;₫=/(₫/₫(7&*3(9843(&)'hdrfoiheefauihaeroiugdfvsgsđfhjbvhzdbjvbhhk🙃😂😎☺️😗🙂💰🙃😉💓😗🙃☺️🙃…