Âm Hưởng
1 ánh nhìn lại ghi nhớ suốt 1 đời!…
Tác giả : Tề Thành CônThể loại : Ngôn tìnhTên khác : Chinh Phục Lạt Dao DaoTình trạng truyện : đang cập nhậtMột đêm say sưa nàng đem ông trùm hắc đạo hô mưa gọi gió kia trở thành Ngưu Lang cho lên giường??Làm sao bây giờ, chạy đi! 2 năm sau, nàng trực thang máy xí nghiệp đệ nhất Trung Quốc nhưng suốt ngày bị chàng đồng sự đẹp trai quấy rầy "Này! Này! Này! Không muốn chơi có được hay không? Nếu chơi tiếp ta sẽ mang thai mất! Rốt cuộc ta đã chọc gì ngươi?" "Nơi nào?" Nam nhân âm trầm nở nụ cười, lần thứ hai đưa nàng ấn tới: "Con vật nhỏ 2 năm trước ta xổng mất, 2 năm sau ta nhất định đưa ngươi ăn sạch không sót cả xương." Con tôm? Anh chàng đồng sự đẹp trai chính là đế vương hắc đạo 2 năm trước? Con tôm? Hắn bây giờ còn là tổng giám đốc tập đoàn đệ nhất Trung Quốc? "Oh my god..."Van cầu ngươi, bỏ qua cho ta đi có được hay không?"…
#Chap1: Cậu 8 tuổi cô 6 tuổi"Này anh... Em thích anh... ""Nhưng anh không thích cưng"........... Mỗi ngày nhỏ đều chạy qua nhà anh chơi. Khi có bài tập không hiểu, nhỏ liền tìm kiếm anh. Nhưng đó chỉ là cái cớ để gặp mặt anh thôi. .............. Cậu 14 tuổi cô 12 tuổi"Này cậu. Tớ thích cậu.! ''" Ừ""Cậu có thích mình không? ""Không""Tại sao? ""Vì cậu không phải mẫu người của tớ"... ............ Cậu 18 tuổi cô 16 tuổi. " Ê nhóc. Tao thích mày. Mày cho tao một cơ hội nha!? ""Biến đi. Tao không thích mày. Phiền quá"Cô chỉ nở một nụ cười chua chát rồi bỏ đi. Nhưng đâu ai hiểu đuợc rằng tim cô đau như cắt. Vậy mà cô vẫn không từ bỏ được thứ tình cảm ấy. ................Cậu 22 tuổi cô 20 tuổiCô đã lấy hết cần đảm của mình ra tỏ tình, để cho cậu ta biết là cô thương cậu ta biết đến nhường nào. "Anh ơi.. Em.. Em... "BỐP......... 5 bàn tay đỏ ửng trên khuôn mặt xinh xắn của cô. Hộp quà trên tay cô rơi xuống đất. "Sao mày lì quá vậy. Đã mấy năm rồi. Sao cứ đeo bám tao mãi thế. Đúng là đồ bẩn thỉu(chẳng hiểu sao tim cậu đau nhói) " Tôi đã làm gì sai chứ. Tại sao lại đối xử với tôi như vậy...? Tôi thw anh rất nhiều. Anh có hiểu lòng tôi không..? " (Cô nói trong tiếng nấc) ............ Nói xong cô lao thẳng ra ngoài đường, mặc cho trời đang mưa. Cô bây giờ đang rất tuyệt vọng. Cô khóc từng tiếng. À không cô khóc rất nhiều. Phải chăng ngày mà cô buồn nhất là ngày trời sẽ đỗ cơn mưa. .....RẦM......…