Có lẽ...?
Đắm chìm trong những cơn mê không hồi kết. Liệu đây là mơ hay thực?…
Một câu truyện về ChinaChina no harem or All China tác giả chưa xác định đượcLấy bổi cảnh lịch sử thôi chứ không có yếu tố lịch sử đâuTác giả: @Yuliest…
Đam mỹ đoản văn.…
đam mỹ ,có thể hài hoặc không ,trọng sinh ,cổ đại.…
ko có j để nói...…
những câu chuyện vun vặt về WinWin…
Đọc ủng hộ mình nhoaaaa…
Ảnh bìa là nhân vật chính, lấy từ ảnh bìa gốc trên Tấn Giang. Truyện tiếp từ chương 18 do dính vip, cá nhân mua raw, nếu muốn chia sẻ đi nơi khác vui lòng thông báo cho mình. Do tài khoản wiki hiện tại của mình chưa đủ cấp để đăng truyện lên đó, nên đăng tạm lên đây. Khi có thể đăng trên wiki sẽ cập nhật trên đó. Chuyện chữa lành nên ban đầu tâm lí nhân vật chính tối tăm, kiểu trầm cảm. Không phải truyện edit, chỉ dịch từ tiếng Trung sang tiếng Việt. Đọc chương 17 trở về ở đây: https://wikisach.net/truyen/duong-my-cuong-tham-xuyen-tien-nam-doan--ZR%7EM8lS4CFpigfCJ Cố An Ca ở tuyệt vọng trung ch·ết đi, tỉnh lại lúc sau lại tiến vào một cái tên là 《 thanh xuân luyện tập sinh 》 tuyển tú trong tiết mục, còn mang thêm một hệ thống. Hắn cần thiết từ 110 vị luyện tập sinh trung thắng được người xem yêu thích, thành công xuất đạo, hệ thống mới có thể làm hắn chân chính trọng sinh, cũng thực hiện hắn một cái nguyện vọng. *Sơ sân khấu thượng thiếu niên mặt mày thanh lãnh, thần sắc xa cách, ánh mắt lỗ trống gần như tĩnh mịch. Mà dưới đài là còn còn tuổi trẻ non nớt các thiếu niên. Bọn họ trong ánh mắt mang theo chờ mong, khát khao cùng hướng tới, là chưa kinh trắc trở thanh triệt. *Hắn nguyên tưởng rằng hắn đã sớm đối thế giới tuyệt vọng. Thẳng đến đi tới nơi này. Rốt cuộc thấy được thế giới đối hắn tình yêu. *Fans tổng nói hắn là quang. Nhưng hắn lại cảm thấy. Bọn họ rõ ràng muốn càng thêm sáng ngời. .. Nhân vật chính có caca. Vẫn còn 1 phần văn án nữa nhưng wattpad giới hạn ký tự, ai tò mò thì vô link…
... Tôi thành người giàu có nhất Nhật Bản lúc nào không hay :)Truyện này còn có tên là: "Mở cửa tiệm lẩu, tôi trở thành ông chủ tư bản bóc lột sức lao động nhân viên nhất Yokohama, Mori Ougai nhìn thấy cũng khiếp sợ".Hay "Nhân viên chăm chỉ của năm đều tập hợp tại tiệm lẩu trên đường Hạnh Phúc".Hoặc "Từ nhân viên què tháng lương ít ỏi, tôi thành ông chủ tự mở tiệm lẩu kiếm tiền một ngày hơn 1 000 000 yên".Wtf- Yokohama thành thánh địa du lịch mẹ rồi-Wow... Những nhân viên lúc trước bị tôi chê lười biếng, giờ đây lại trở thành nhân viên chăm chỉ, khổ cực trong mắt mọi người..."Bằng sức của một người, tôi làm GDP của Yokohama tăng hàng năm"._______________________________Tôi không sở hữu bất cứ nhân vật nào trong đây ngoại trừ Trần. Không copy, đạo nhái và đem nó đi đâu dưới mọi hình thức. Xin hãy tôn trọng chất xám của tôi, xin cảm ơn.Chỉ đăng ở Wattpad.…