Yoo Sihwan Jiwon, một cậu trai trẻ cao 1m76 Jiwon trong một lần làm việc đã chạm mặt với một tên ngông cuồng , lẳng lơ sau cuộc chạm mặt đó cứ nghĩ rằng như mấy khách hàng khó khăn một đi không trở lại đó, tên này liên tục đến quấy rầy thập chí còn giở ra thói bất lương tên này đúng là muốn làm khó càng thêm khó.…
"Joaan..."Joaan, cái tên chỉ duy nhất cậu thiếu niên yểu mệnh đã vĩnh viễn yên giấc thiên thu giữa mùa đông tái buốt hò gọi.Và chàng trai tê tê dại dại sắp chìm vào bóng tối, đồng hành người con trai lạ mặt ấm áp màu nắng ban mai kia ấy, phiêu bạt đến điểm cuối cùng cùng [anh] chẳng bao giờ gọi Fushi cả..."Ta... sẽ-... sẽ được gặp cậu ấy, đúng chứ?...""Vẫn chưa... chưa phải là lúc, người còn phải cùng tôi trưởng thành, sao có thể dễ dãi bỏ tôi mà đi được?..."Nhìn cậu thều thào những tiếng nức nở yếu ớt, cả thân nhiệt vật vã những vết thương thấm nồng tanh đỏ."Ta thật vô dụng... t-... ta đã để... cậu ấy chờ ta về nhà lâu quá rồi..."Bên cạnh chàng trai ánh mi xanh ngời dịu dàng, chau đôi mày như chịu lấy một nửa sinh mệnh không rời với kẻ xấu số trên nền lạnh ngắt.Đâu đó trong tâm, trong lòng của Fushi sớm không thể chấp nhận thực tại."Nhà... Hunang của ta... nhà của ta, ta phải đến... về với cậu ấy"Nhất là khi cả hai đã bên nhau lâu đến thế, dẫu cậu cạnh mình đơn thuần vì hình hài nó biến lấy, thì Fushi vẫn sẽ thương yêu cậu như thuở cả hai gặp nhau trong đêm bão tố."T-... tôi đã làm rất tốt mà, tại sao người..." - đứt quãng thanh âm nôn nao trong dạ, [anh] gối vầng trán vùi đầu lên bàn tay Ali thỏ thẻ, chỉ còn mỗi cách cố gắng trưởng thành và chóng trở thành con người hoàn chỉnh.Tại sao cậu vẫn nhất quyết đi theo người lạ mặt ấm môi ánh vàng, dù rằng Fushi đã vượt xa hơn chàng trai đấy?...…
Tôi và anh , hai con người có tình yêu mà không có duyên phận. Liệu kiếp này tôi có thể bù đắp cho em những khổ đau tôi gây ra ở kiếp trước. Anh và nó, tựa hồ hai con người thiếu nhau có thể chết! Nhưng tại sao ông trời không cho hai người ở bên nhau? Duyên tình kiếp trước còn dang dở liệu kiếp này có duyên làm phu thê, nếu kiếp sau còn duyên gặp lại, ta nhất định sẽ bù đắp cho nàng....…
Tác giả : Yostuba Mặc nhiên đột nhiên xuyên vào sách làm pháo hôi Mặc nhiên :...Mặc nhiên : có cơm ăn có đồ mặc hạnh phúc quá tôi cảm thấy vai này mình có thể diễn tốtSau đó khi nam chính hắc hoá Mặc Nhiên đã định sẵn kết cục cho bản thân đang viết di chúc.Điêm hàn nhìn người trong lòng viết di chúc rồi nhét vào phong thư đưa hắnDiêm Hàn : cậu viết di chúc đưa tôi làm cái gì ?Mặc Nhiên : Đền bù tổn thất tinh thầnDiên Hàn: nhìn vào di chúc có 2 gói kẹo và sách giáo khoa cấp 3Mặc Nhiên : cậu có biết có câu nóiDiêm Hàn: gìMặc Nhiên : Tri thức là vô giáDiêm Hàn: ?Diêm Hàn : vậy cậu có biết rằng tôi đã học xong cấp 3Mặc Nhiên: thì?Diêm Hàn : đống tri thức này chưa cần đợi đến khi cậu chết đã không còn giá trị gì nữa Mặc Nhiên:"..."Diêm Hàn: lấy thân trả đi , cậu kết hôn với tôi…