=)))))) truyện hội tụ đủ hai yếu tố khó nhằn nhất đối với mình: trùng sinh và ngôi kể thứ nhất=)))) bình thường mình sẽ không viết plot kiểu này đâu nhưng mà shipdom của CP này flop ẻ và tôi quá lụy họ năm hai mươi hai tuổi í, nên tôi sẽ viết thử=))) shipdom bé nên truyện mình viết ngu mong không ai đọc được hay đánh giá 😭😭🤣🤣-----------------------------------------------------------------------------------------plot kiểu: Kansuke 37 tuổi đã chết còn Taka'aki 37 tuổi- hôn mê sâu xong tự nhiên trùng sinh về lại năm 22 tuổi và gặp lại Kan hồi ấy=))))…
Tên truyện: Dư âm dưới tuyết trắng Tác giả: Kayutogiới thiệu: "Nước chảy đá mòn, gió chẳng nói nhưng vẫn làm nghiêng cây."Có người chọn đứng trong ánh sáng, có người lại sinh ra để im lặng quan sát trong bóng tối - như thể mọi con đường dẫn đến sự thật đều phải đi qua đôi mắt ấy.Ở Nagano - vùng đất trắng xóa tuyết, nơi từng vết máu cũng hóa thành lạnh lẽo, người ta gọi anh là 'Khổng Minh'. Không phải vì những lời hoa mỹ, mà vì sự điềm tĩnh đến lạnh lùng, trí tuệ đến sát sườn, và một lòng không lay động trước nhân tình thế thái.Nhưng đôi khi, chính kẻ biết nhìn xa trông rộng nhất... lại cũng là kẻ cô độc nhất.Có thứ chân lý cần phá án để lộ diện.Có thứ cảm xúc - cần thời gian để người khác nhận ra rằng nó chưa từng vắng mặt.__chỉ đăng tại Wattpad __…
Liệu chiếm hữu có phải một cách thể hiện tình yêu? hay nó đơn thuần như một đứa trẻ con yêu thích một món đồ chơi và rồi sẽ bỏ rơi món đồ chơi ấy khi nó đã chán?Tình yêu liệu cần phải giam lỏng người khác. Chiếm hữu? Đó có phải từ nói về tình yêu? Trong định nghĩa chữ yêu, chiếm hữu có thật sự hiện diện?…
"Daaaaa tại sao em cứ gọi tôi là chú vậy hả tôi chỉ cách em có 6 tuổi thôi mà""Chú lớn hơn em thì em gọi là chú thôi""Nhưng tôi cũng đâu lớn hơn lắm đâu""Thế chú muốn em gọi chú là gì?""Gọi là anh iu đi""Thôi em vẫn thích gọi là chú...""Em...""Chú rể của đời em:3"…
Từ phần [ĐN Haikyuu] Lạy chúa trên cao ,ta thấy một Hayane Inari điên cuồng và nỗ lực.Đã có một con quạ nhỏ đã bay lên hết mình, cùng những người đồng đội không bỏ rơi nó bao giờ...Đã có một đứa trẻ chớm tuổi 15 nhảy lên không biết bao nhiêu lần...Đã có một thiếu nữ chưa bao giờ có ý định bỏ cuộc những đam mê giang dở...Dưới tán cây hoa anh đào trước cửa nhà thể dục số 3, những cánh hoa đã nhìn thấy con đường gian nan của những con quạ nhỏ Karasuno, cầm trên tay trái bóng chuyền và bước tới giải mùa xuân Haruko...Hayane Inari năm ấy giờ đã lớp 12, đôi chân nó...à không,có lẽ Inari đã đủ trưởng thành để chúng ta gọi nàng một cách trân trọng hơn thế...,Đôi chân cô giờ tuy không thể chạy nhảy hăng sức như xưa do chấn thương để lại, nhưng cô không muốn bỏ rơi những trái bóng đã ở bên mình suốt những năm cấp ba...Có chút tiếc nuối còn vương trên ánh mắt xanh ngọc kia.-Xin lỗi...Ngày tốt nghiệp, những đứa trẻ năm nhất ngày nào, giờ đã thành các senpai sắp ra trường. Inari cầm bằng tốt nghiệp trên tay mà đôi mắt dức lên chút gì đó cảm động.Vậy là tốt nghiệp cấp ba rồi he...Hinata lúc này chắc cũng đi Brazil, Tsukishima và Kageyama thì hẳn sẽ theo giải chuyên nghiệp rồi.Yachi và Yamaguchi có lẽ là vào một trường Đại Học ổn áp đó chứ. Và chính cô cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày mình cầm trên tay, giấy bào trúng tuyển trường Đại học Nghệ thuật Tokyo đâu, như bây giờ cô vẫn chưa ngưng bất ngờ đây!-Tạm biệt nhé ,Karasunooooo Fight!!-Osssuuuuu!!Khẩu hiệu đã nói nhiều muốn ngấm vào da thịt lần cuối vang vọng…
Người cha hiện tại của tôi là một người cảnh sát.Ông ta thích sự hoàn hảo.Không- phải nói là ám ảnh mới đúng.Mẹ tôi và chị gái là kiểu người mà ai cũng sẽ dùng những từ như "dịu dàng", "đoan trang", "hiền lành" để miêu tả. Trong mỗi tấm hình, họ đều cười rất đẹp. Một nụ cười đẹp đến mức hoàn hảo và chứa đựng sự cam chịu - đến mức tuyệt vọng.Người đã chết khi sinh ra tôi.Người chị đã bỏ đi biệt xứ, rồi chẳng bao giờ quay về nữa.Cũng...không thể quay về được nữa.Và cha tôi thì luôn nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi là thứ đã phá hỏng "sự sĩ diện" suốt đời của ông ta. "Công lý" - cái thứ mà ông ta cho là cao thượng đó lại được ông ta dạy tôi qua những vết in hằn của đòn roi và lời chửi rủa khiến nó trở nên nực cười biết sao.Nhưng vì "Koda Aya" là một đứa trẻ ngoan.Nên... Tôi sẽ là "Người Hùng của Công Lý".Theo chính những gì đã được dạy....Ngồi lặng trên xe ô tô, nhìn người cha vẫn đang cằn nhằn quát tháo qua gương chiếu hậu, rồi lại nhìn hình ảnh mờ ảo phả chiếu bản thân qua cửa kính xe, tôi nở một nụ cười "hoàn hảo" đến rợn người.Đôi mắt vốn sáng lấp lánh, trong bóng râm lại trở nên đen kịt một cách kì lạ, trợn to hơn bao giờ hết.Vậy...Trước hết, hãy 'xử lí' những kẻ xuyên tạc công lí đi.…
Mycroft cũng ngồi xuống ở ghế đối diện, nhìn những giấy tờ do Albert đưa tới."Đây là...?" Anh nhíu mày.Tờ giấy trên cùng ghi rõ tiêu đề 'Thoả thuận ly hôn'Mycroft x Albert…
"Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâuEm cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhau?"TRUYỆN THUỘC QUYỀN SỞ HỮU CỦA ĐÔNG SÁNG VÀ CHỈ TỒN TẠI BẢN CHÍNH THỨC TẠI WATTPAD CỦA PAGE.Link dẫn truyện chính thức: https://www.wattpad.com/story/359988237-%E3%80%8Ctouaki%E3%80%8Ds%C3%B3ng…
Thuộc series "Nhà trọ RS có gì vui".Vui lòng không đem tác phẩm đi đâu trừ trang cá nhân và wattpad của mình khi chưa có sự cho phép.Không tiếp anti hoặc người có NOTP là LucaNamir, anti một trong hai đứa thì cũng né mình ra.…
"Ngày đó anh cho rằng em là nhất thời thôi""vậy bây giờ?" "Cả đời.." Thanh Xuân Vườn Trường VT : lớp 10MH : lớp 11 tất cả không có thật, chả thấy truyện hợp gu nên tự viết tự nhai 🫶🏻…
Nhân vật chính: Hajeongwoo và JaesahiPOV: Haruto, Jeongwoo, Jaehyuk và Asahi là bạn cùng trường. Về mặt cơ bản thì, Watanabe Haruto rất là mê Park Jeongwoo. Truyện từng được upload tại blog Rujeongwoo - 04ranghae trên Facebook, các cậu có thể vào album ảnh của blog để đọc truyện nếu muốn đọc cả comment của các bạn khác nhé=)) Thề nhiều bạn mặn như muối biển luôn ạ =))TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI CHÍNH THỨC TRÊN WATTPAD VÀ BLOG "RUJEONGWOO-04RANGHAE", MỌI NỀN TẢNG KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP. XIN HÃY TÔN TRỌNG CHẤT XÁM VÀ CÔNG SỨC CỦA TÁC GIẢ. /🫐/…