- Jeon Jungkook - 18 tuổi được một gia đình mang họ Kim nhận nuôi từ lúc 2 tuổi trong gia đình ai cũng yêu thương cậu ngoại trừ hắn ta "hắn ta?" chính là Kim Taehyung ! hắn lúc nào cũng bắt nạt và đánh cậu chưa bao giờ hắn xem cậu như một đứa em trai cả - Kim Taehyung - 20 tuổi trái ngược hoàn toàn với cậu hắn lạnh lùng ít nói là một người có tính chiếm hữu cao , ai là người mà hắn giữ làm của riêng ư ? chính là cậu ấm họ Jeon !…
Lam Đình chết trong một tai nạn giao thông. Vốn còn nhiều ước nguyện chưa thực hiện , nàng đồng ý xuyên qua các thế giới, nghịch tập thành nhân sinh người thắng. . . . Chúng nam: Nữ vương a!!! Lam Đình: Lão tôn chỉ nghĩ lẳng lặng... Mỗ nam nào đó: Lẳng lặng là kẻ nào?! Lam Đình:.....…
''Kou, mình đi ngắm sao đi''''Kou, cậu biết sao Vega đại diện cho cái gì không?''''Kou, nếu một ngày bầu trời sao này biến mất thì sao?''''Kou, xin lỗi..''Và rồi, Kou nhận ra bầu trời khi đó thực ra không có ngôi sao nào cả.…
Vũ Đức Thiện tỉnh dậy sau một giấc ngủ và chợt nhận thấy mình bị đàn chíp bông mái ngố đầu hồng bao vây.Fic được viết dựa trên art này: https://www.threads.com/@chua0212/post/DRwpP3AkvIl?xmt=AQF0oTwl0avq0XcOa7Rs10wFW5CIuDtW2mGHksmJfyjs8g…
Có ai từng chơi trốn tìm trong đêm chưa nhỉ? Chắc chưa đâu ha! Nhưng nam9 của bộ truyện này thì có rồi nha. Mà còn chơi với người bạn ''đã chết'' của mình nữa cơ. Ghê có vẻ hư cấu nhỉ? Có hư cấu không thì phải xem mới biết được chứ.…
【 mặc ngọc kỳ lân truyền 】(1-214 thêm 4 phiên ngoại)(thủ công toàn văn sắp chữ) tác giả: TURKMENISTANLời mở đầu Mọi người khỏe, lần thứ nhất tại đệ nhất hội sở phía trên phát biểu tác phẩm của mình, bản nhân chẳng phải là lần thứ nhất viết sách, phía trước viết toàn bộ bỏ dở nửa chừng. Xem như Lâm Thanh Tuyết trung thực thư hữu, tự Lâm Thanh Tuyết bản 《 thần nữ phú 》 cùng 《 gió nhẹ dẫn 》 đình chỉ phát biểu về sau, ta bản nhân liền cân nhắc viết một bộ tân tiểu thuyết, chủ đề đương nhiên là thích nghe ngóng NTR thần nữ băng hệ liệt rồi, hành văn không tốt, nhưng may mắn đọc nhiều sách vở, có điều lĩnh hội, hy vọng đại gia bình phán trao đổi một chút, cám ơn.trích đoạnĐiện bên trong trần thiết sắc điệu cùng là màu trắng, có vẻ trong trẻo băng lãnh trang trọng. Bất đồng duy nhất là đại điện chỗ sâu màu đen thạch án, tại điện trung có vẻ phá lệ đột ngột. Một gã lão giả thân thể bạch y, bạch phát phiêu dật, lưng đối với Tiết Như Nguyệt đứng chắp tay, mà nhìn không thấy uy áp tắc ẩn ẩn phóng xuất ra đến."Vô Trần tham kiến lão tổ!" Tiết Như Nguyệt trong suốt quỳ xuống."Đứng lên!" Lão giả xoay người, mặc dù âm thanh khàn khàn, mãn đầu tóc bạc, nhưng mục liệt có uy, khuôn mặt khô gầy lại lại tinh thần chấn hưng."Ta bế quan một tháng này, tông môn trung không có phát đại sự gì a." "Không có, ta đem bộ phận quản lý quyền lợi hạ phóng cho đệ tử thân truyền, bọn họ đều làm được phi thường hảo." Tiết Như Nguyệt nói.Bạch Sơn lão tổ gật gật đầu."Vô Trần, cho ngươi làm chuy…
"cuộc sống này tàn nhẫn thật đó""nếu anh chết đi...tất cả sẽ kết thúc sao?"fic này có yếu tố về tâm lý tội phạmthể loại: kịch tính, boylove, ngược có (h+)🔞🔞au: kmeow_bbblần đầu viết fic, có sai xót mong mn bỏ qua cho tui nha…