Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
2,495 Truyện
𝘢𝘭𝘭 𝘧𝘰𝘳 𝘶

𝘢𝘭𝘭 𝘧𝘰𝘳 𝘶

10 0 1

Hai người chúng ta đã bên nhau rất lâu rồi, với anh, em là em trai nhỏ, là bạn tâm giao. Với em, anh không chỉ là anh trai mà còn là tất cả.Có những chuyện chỉ có thể để ở trong lòng vì nói ra, anh sợ sẽ không thể ở bên em được nữa.…

Xin anh/em đừng lạnh nhạt hay bỏ rơi anh/em
sự thật về hoa

sự thật về hoa

3 0 1

bài Happy Birthday To You menardo ai Haibara tên thật tên thật là phiêu Minato…

em là của em!!!! kairon à

em là của em!!!! kairon à

8 0 1

lần đầu viết truyện hơi dở nha…

My Sun Flower 🌻

My Sun Flower 🌻

6 0 1

truyện theo dạng chữa lành và cuộc sống đời thường…

Ổ Phốt Art :>>>>>

Ổ Phốt Art :>>>>>

354 13 1

Phốt những vấn đề lấn cấn trong giới voẻ =))…

Mùa Đông

Mùa Đông

73 2 3

" ... "…

Tình Đầu Khó Quên!

Tình Đầu Khó Quên!

39 1 4

"Gặp được cậu rồi, tớ mới hiểu thế nào là yêu"…

[ĐN Conan] Làm Thế Nào Để Scotch Sống Lại Ở Thế Giới Conan

[ĐN Conan] Làm Thế Nào Để Scotch Sống Lại Ở Thế Giới Conan

58 6 10

Tôi là Tomoeda Sachiko, là đại tiểu thư của tập đoàn tài chính Tomoeda.Tôi đã từng có được một người bạn trai hoàn mĩ nhất thế giới này.Tên anh và "Hero" có cùng phát âm.Ôn nhu, cẩn thận, tinh tế, chơi đàn, khả năng xử lý công việc bậc bổng.Ngay lúc tôi định cầu hôn anh, anh lại nói muốn chia tay.Tôi biết anh là một người cảnh sát, vì phải nằm vùng một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia mà không thể không rời khỏi tôi.Nhưng mà không sao, tôi có thể chờ anh về.Anh đã cùng tôi hứa hẹn chờ tôi hoàn thành việc học ở nước Mỹ sẽ cùng tôi kết hôn.Đáng tiếc, tôi không thể chờ được lời cầu hôn của anh mà chỉ chờ được một thi thể lạnh lẽo.Tôi nỗ lực cứu sống anh nhưng lại không cách nào làm anh tỉnh lại.Mà tên đầu sỏ gây tội, trừ bỏ cái tổ chức tội phạm mà anh nằm cùng, còn có cái tên chết tiệt Rye....Tôi- Tomoeda Sachiko- thề với trời:Rye, ta và ngươi không độ trời chung!Tổ chức áo đen, ta với ngươi một mất một còn!!Sherry thân mến, cô rốt cuộc trốn đi đâu? Tôi yêu cầu cô mang cho tôi một viên đạn bạc!!!Nếu anh mà không tỉnh lại thì cơ bụng liền sẽ biến mất a!!!!!…

CHỜ EM CUỐI CON ĐƯỜNG

CHỜ EM CUỐI CON ĐƯỜNG

465 22 3

Sủng, HE, chưa hoàn…

Ngược Nắng Về Tim

Ngược Nắng Về Tim

0 0 1

- cơ hội luôn trước mắt chỉ có chính chúng ta luôn phớt lờ nó -…

Cơn gió nói rằng

Cơn gió nói rằng"Anh yêu em!"

18 0 2

"-Tôi yêu em không có nghĩa rằng mọi việc làm của em tôi đều chấp nhận dù đó là đúng hay sai,kể cả việc....em hôn tôi sai vị trí"-Anh ta vừa nói xong lại cư nhiên mút lấy môi cô,hôn đến khi cô muốn ngạt thở.Nhưng từng lời nói của anh ta lại khiến cho Hân Vy nhớ mãi,khiến cô nhớ đến day dứt trong lòng.Cứ mỗi lần nhớ đến anh,cô lại bật khóc trong nỗi nghẹn ngào khó tả...."Anh là người thực hiện điều ước của em,vì thế anh sẽ mãi mãi bên cạnh em."Nhưng....mãi mãi là bao lâu?Một năm,hai năm,mười năm...hay đến hết cuộc đời này?Huy Phong chưa bao giờ trả lời câu hỏi đó...'Càng yêu em bao nhiêu tôi càng hận mình bấy nhiêu.Tôi làm sao có thể tổn thương em?Vì điều đó làm tim tôi rất đau.-Huy Phong nâng càm Hân Vy lên để cô nhìn vào đôi mắt đau khổ của anh-.Em có bao giờ thử thấu hiểu cho cảm giác của tôi chưa?"...Hân Vy đã phải đau khổ rất nhiều,cô đã tự hỏi chính cuộc đời này rất nhiều lần.Cớ sao cô lại phải là Trịnh Hân Vy?Tại sao cô lại chính là người mà Huy Phong hận đến tận xương tủy?Nếu như cuộc đời này có thể cho Hân Vy được chọn lại lần nữa giữa yêu anh và yêu người khác,cô nguyện sẽ chọn anh là người đầu tiên.Nếu như...cái quá khứ tàn khốc kia chưa bao giờ tồn tại trên thế gian."Khoảng cách xa nhất không phải là khi chúng ta âm dương cách biệt mà khoảng khắc xa nhất là khi em vốn biết anh đã không còn hận em lại cứ cố chấp hận em thật nhiều".Anh đã nói rằng"Anh sẽ bảo vệ em".Vậy thì cớ sao ngay giây phút này đây anh lại làm tổn thương em?Anh để lại trong tim em một vết thương sâu ngoáy cắt da cắt…

cuối

cuối

35 0 8

cuoi…

hana

hana

3 0 1

Chuyện tình lãng mạn giữa hana và keya…

| BL | em nhỏ

| BL | em nhỏ

355 23 1

em nhỏ và ảnh của em nhỏ…

Giấc mơ của em đưa anh đến
Hiệu Ứng Cánh Bướm (Hồ Điệp Phi Vũ)

Hiệu Ứng Cánh Bướm (Hồ Điệp Phi Vũ)

3 0 1

Tên truyện: Hiệu Ứng Cánh Bướm (Hồ Điệp Phi Vũ)Tác giả: Mặc Phong LữThể loại: Truyện ngắn (oneshot), phản địa đàng, viễn tưởng, OE"Sau cuộc khủng hoảng toàn diện vào năm 29xx, đất đai không còn trồng cấy được, bầu trời nhuốm bùn, tuyết chưa bao giờ ngừng rơi. Song, con người vẫn phải sống, đó là những gì họ nói.Sứ mệnh sống lại đó được đặt lên một cánh bướm mỏng manh."…

15 days write challenge | BL

15 days write challenge | BL

54 1 1

15 days này mình đã ấp ủ khá lâu nhưng chưa có rảnh tay viết. Mỗi ngày sẽ là tam đề, sẽ có nhưng OTP khác nhau thay phiên xuất hiện trong những ngày này. Tác giả: Đào Bự. Bìa: Đào Bự. Couple: Nhiều couple được nhắc tới.…

On2eus| Track.01 🎼🎧

On2eus| Track.01 🎼🎧

70 5 2

Giới thiệu:Choi Wooje chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại Moon Hyeonjun. Sau từng ấy năm, cái tên ấy lẽ ra đã bị chôn vùi cùng với mùa hè năm 2018-mùa hè có nắng chói chang, có khói thuốc lơ lửng trên sân thượng trường học, có một chàng trai với ánh mắt lạnh lẽo như vực sâu nhưng lại tỏa ra sức hút kỳ lạ. Năm đó, Wooje chỉ là một học sinh lớp 10 tình cờ phát hiện một kẻ "cá biệt" lặng lẽ đứng bên lan can, điếu thuốc cháy dở trên tay. Cậu đã nghĩ rằng anh ta muốn nhảy xuống, nhưng hóa ra... chính bản thân cậu mới là người nhảy vào thế giới hỗn loạn của Moon Hyeonjun. Một thế giới đầy vết thương. Một thế giới mà dù có muốn rời đi, Wooje cũng chẳng thể nào buông bỏ. Rồi thời gian đẩy họ xa nhau. Hyeonjun biến mất không một lời từ biệt. Wooje cũng chôn chặt quá khứ vào một góc ký ức, sống cuộc đời của mình như thể mọi thứ chưa từng xảy ra. Thế nhưng số phận lại một lần nữa đưa họ đến gần nhau.Họ gặp lại nhau như thế. Như một trò đùa của định mệnh. Như một vết thương chưa bao giờ thực sự lành lặn. Vậy lần này, liệu Wooje có thể tìm được câu trả lời cho những bức thư còn dang dở trong quá khứ? Và liệu giữa họ...có thể bắt đầu lại lần nữa hay không?…

Tôi cần sự giúp đỡ của cô gái ngây thơ