BỨC TƯỜNG TRẮNG LẠNH
Mời đọc giả xem thử bộ truyện đầu tay của tớ nhé !! Câu truyện được kể lại trong một nhà tù đội lớp bệnh viện và câu chuyện sẽ được diễn ra như thế nào đây !!…
Mời đọc giả xem thử bộ truyện đầu tay của tớ nhé !! Câu truyện được kể lại trong một nhà tù đội lớp bệnh viện và câu chuyện sẽ được diễn ra như thế nào đây !!…
"Có chuyện cần mọi người giúp đây, tớ đang thích một bạn nữ trong lớp mình. Bạn ấy cũng xinh với hiền, tớ có nên mượn ngày Cá tỏ tình không? Nghiêm túc nhé xD"- Là "cô ấy" à , đẹp đôi đấy. tỏ tình đi Bí- Cặp đôi này được đấy, anh em ủng hộ couple này đi- Chúng mày không ai được động đến Phương của tao, chỉ QA được động thôi- ... ***"Đã hơn một lần...anh đã yêu em, đi tới đi lui, người đầu tiên nhớ, vẫn là em. Thật sự.....em không biết anh là ai?""Tao cũng hơn tuổi mày, ra trường rồi, mày nên bắt đầu gọi tao là anh đi thôi!" ***Anh vẫn ở đây chờ, vì anh biết có ngày em sẽ ngoảnh đầu lại. Anh vẫn đưa bàn tay về phía em, vì anh tin có ngày em sẽ đưa bàn tay của mình ra để anh nắm lấy. Cuộc đời này sinh ra anh, để dành cho emVì vậy, em đi đừng đâu nữa, em đã đi nhiều rồi. Nếu muốn đi, để anh đưa em đi, để khi em mỏi anh sẽ cõng, em mệt anh sẽ chăm, khi trời mưa anh sẽ che ô cho em đến hết cuộc đời...…
" Có những thứ tình cảm không gọi được thành tên, chỉ lặng thầm ngấm qua khe cửa, theo khói trà len lỏi vào tim ta "Trà Nguội Trước Hiên một bản tình ca lặng lẽ giữa hai con người sống ở hai đầu xã hội - Vũ Đình Viễn - cậu chủ trẻ tuổi bị kẹt giữa danh vọng và nghĩa vụ, và Lê Ngạn - một người hầu ít chữ nhưng sống trọn từng khoảnh khắc với trái tim dịu dàng, buồn mà đẹp - như chén trà để quên nơi bậc gỗ, như ánh mắt chưa từng chạm thẳng, như khói lam chiều mơ hồ quanh một mối tình không dám nói thành lời.Lấy bối cảnh miền quê Bắc bộ, lên ý tưởng từ thời kì cận đại của Việt Nam, truyện không vội vàng kể chuyện yêu, mà chậm rãi thêu dệt từng chiều mưa, từng tách trà nguội, từng ánh mắt ngắn dài không dám chạm nhau. Mỗi chương là một buổi chiều, một câu chuyện để rồi từ đó chớm nở một thứ tình cảm chưa từng được gọi tên.Mỗi chương là một buổi chiều - có lúc là mưa rơi trên mái ngói, có khi là tiếng chó sủa sau vườn, lúc là xoài rụng ngoài sân. Và trong từng chiều ấy, một thứ tình cảm vô ngôn cứ lặng lẽ lớn dần, bất chấp giai tầng hay số phận. Như chén trà nguội mà chẳng ai dám cầm lên uống - nhưng vẫn khiến lòng người nhớ mãi mùi hương.…
Tiểu thuyết : Khó Có Được (难得)Tác giả: Ninh Viễn (宁远)CP chính:Trần Huyễn (陈幻) × Bạch Cảnh Ngu (白境虞)Thiết lập nhân vật:Điên cuồng × Bạch thiết hắcThể loại:Bách hợp · Hiện đại đô thị · Phá kính trùng viên ·Tình hữu độc chung · Nghiệp giới tinh anh ·Cứu rỗi · Quần tượngLập ý: Trưởng thành trong đấu tranh.…
Xin chào đằng ấy, thật cảm ơn đằng ấy khi đã chọn vào đọc câu chuyện của tui giữa hàng ngàn tác phẩm hay ngoài kia nha!Bộ truyện nhẹ nhàng, ngọt ngào thôi, không có drama gì mấy, đại loại là kể về hành trình yêu nhau của 2 con người nơi đất khách quê người và câu chuyện hường phấn thường ngày của 2 bạn trẻ, cảm hứng của bộ là từ 1 chiếc phim siêu chữa lành tui mới xem mấy ngày nay.Tui viết bộ này một cách ngẫu hứng, với mục tiêu ban đầu là để chữa lành chính mình, cũng như muốn tạo ra niềm tin vững chắc với một tình yêu đẹp cho bản thân. Lúc viết xong tầm mấy chương đầu thì tui cũng muốn đăng lên đây cho những ai cùng hoàn cảnh, cùng sở thích để mọi người cùng đọc . Mong là câu chuyện của tui sẽ giúp đằng ấy chữa lành vết thương không phải đằng ấy gây ra, hay đơn giản chỉ là thư giản sau những một ngày mệt mỏi, mong những dòng chữ của tui sẽ là bến đổ cảm xúc cho đằng ấy.…
Thục Xuân, cô gái 15 tuổi với trái tim khao khát trở thành luật sư, sống một cuộc đời nghiêm túc và chuẩn mực như chính những bộ luật cô từng mơ viết nên. Với thói quen cứng nhắc, mọi hành động của Xuân đều nằm trong khuôn khổ. Điều đó khiến cô trở thành người nhạt nhẽo, thậm chí nhàm chán trong mắt bạn bè.Nhưng rồi cuộc sống "theo luật" ấy thay đổi khi Xuân gặp Trung Anh - chàng sinh viên xuất sắc của trường Luật, người sở hữu nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy cuốn hút. Trung Anh chính là ngoại lệ đầu tiên mà Xuân cho phép bước vào thế giới quy tắc của mình. Từ giây phút ấy, Xuân đã viết nên một bộ luật hoàn toàn mới: "Luật Đơn Phương", nơi mọi điều khoản đều xoay quanh anh.Cứ ngỡ hành trình theo đuổi "luật trái tim" của mình chỉ là một phía, Xuân ngỡ ngàng khi phát hiện ra rằng Trung Anh cũng đã tự mình lập nên một bộ luật. Và cái tên của bộ luật đó lại chính là: "Luật Đơn Phương Lê Thục Xuân".Hai con người, hai trái tim, hai "bộ luật đơn phương" liệu có thể tìm được điểm giao? Câu chuyện là hành trình trưởng thành, tình yêu và những xung đột ngọt ngào của tuổi trẻ.…
Thể loại: Cổ trang, cung đấu, 1x1, bất cần phúc hắc công x hoàn mỹ ngạo kiều phong lưu thụ. Hệ liệt: Ái Tích, quyển 1Thái tử Nhất Thiên trời sinh thiên chi kiều tử, văn võ toàn tài, tâm tính lạnh lùng, thế nhưng đối với ngai vàng hoàn toàn không có chút hứng thú, cố tình hoàng đế lại chỉ định hắn làm người thừa kế sau này, khiến hắn rơi vào tình huống nơi nơi đều có thể bị hãm hại. Vì bảo toàn mạng sống của chính mình, Nhất Thiên không thể không học cách sinh tồn trong chốn cung cấm.Hậu duệ Triển gia tướng Triển Lạc Phi, thân là thế gia công tử nhà võ tướng nhưng hắn một lần thi võ, đậu Võ Trạng Nguyên, một lần thi văn, đậu Văn Trạng Nguyên, hoàng đế mến tài đưa người thẳng vào Lại bộ, phong Lại bộ lang trung tòng ngũ phẩm. Cố tình, Lại bộ lại dưới quyền quản lý của Thái tử Nhất Thiên. Thái tử điện hạ liếc mắt nhìn trúng Triển gia hậu duệ, liền dùng mọi thủ đoạn từ mạnh mẽ cưỡng ép đến ngon ngọt dụ dỗ đưa người về tay, chuyện gì đều không thiếu làm.Thế nhưng vị thế gia công tử này chỉ liếc mắt khinh thường "Bao giờ Thái tử đăng cơ, đến lúc ấy vi thần nguyện gả."…
Câu chuyện về một cô gái tên Chiêu Dương cố gắng chống lại số phận bi thảm do mẹ mình gây nên.Trong những giây phút đau đớn nhất cuộc đời nhờ có anh chàng thần tượng Phạm Duy Minh làm chỗ dựa tinh thần mà Chiêu Dương có thêm động lực vực dậy sau những biến cố. Chàng trai ấy chính là điểm sáng duy nhất trong bức tranh đen tối của cuộc đời cô. Định mệnh đã giúp cô được đến gần với chàng thần tượng, càng ở gần bên anh, cô biết cô yêu anh nhiều đến thế nào. Con người vốn có bản tính tham lam, Chiêu Dương không chỉ muốn được ở gần bên Duy Minh mà còn muốn anh là của riêng một mình cô. Những suy nghĩ cực đoan về việc dùng thủ đoạn để anh mãi mãi là của cô, vì Chiêu Dương vốn không được yêu thương đúng cách nên cách yêu của cô rất méo mó. Nhưng Chiêu Dương lại chẳng có dũng khí để thực hiện nó và cô nhận ra rằng càng ở cạnh anh thì cô càng đánh mất bản thân mình. Chiêu Dương từ bỏ tình cảm với Duy Minh.Rồi cô lại rơi vào lưới tình với cậu bạn cùng tuổi Đông Huy. Lần này vẫn là cảm giác tim đập rộn ràng đó, cô lại yêu như thể đây là mối tình đầu. Nhưng lần này đã khác hơn trước vì cô đã học được rất nhiều điều. Và đây sẽ là một hành trình mới.…
Gặp nhau trong những tình huống éo le.Người xưa nói duyên nợ kiếp trước để lại kiếp này trả.Từ ghét thành yêu, một cô nàng tinh nghịch, hiểu chuyện tưởng như sẽ không bao giờ bước chân vào thế giới đầy sẹo của chàng trai, lại có thể kéo cậu ra khỏi đó.Anh Tuấn không biết mình thích Gia Linh nhiều đến vậy, thích con bé nhiều đến nỗi khiến bản thân quên đi mình từng không muốn yêu và được yêu."Tao bình thường cực kì, học không giỏi, nhan sắc cũng tàm tạm, lại còn bị chê xấu tính. Mày thử so tao với những người từng theo đuổi mày đi, giờ quay xe còn kịp đấy?""Ừ thì để so sánh xem nào? Họ học giỏi nhưng tao thích bạn gái mình học không giỏi cơ để tao còn có động lực kiếm tiền mua matcha đá xay cho cô ấy, họ xinh đẹp mà tao thích bạn gái tàm tạm thôi xinh quá lại suốt ngày phải giữ, mệt lắm. Rồi còn xấu tính á? Tao cũng không tốt đẹp hơn ai mà đòi bạn gái mình phải tốt tính cả, xấu tính mới hợp với tao. Cuối cùng họ không được tao thích còn mày thì tao cực kì cực kì thích. Sao? So sánh có thấy khập khiễng chưa. Bấy nhiêu là mày out trình rồi"(10.9.2023)-Oải hương tím…
Ngoài lề “ nếu ai mún mình gọi hẳn tên cả nhưng thông tin chi tiết về mình và các nhân vật trong câu chuyện của mình thì mình xin nha nếu nói ra thì sẽ ảnh hưởng tới cược sống của họ xin cảm ơn . Có thể có người sẽ cho đây chỉ là chém gió viết cho vui nhưng với tôi đây là những dòng chữ rất ý nghĩa nó giống như 1 cuốn sổ tay viết về chính tôi và cuộc sống đã diễn ra quanh tôi nên mong mọi người tôn trọng tác giả nhé. Mình xin trân thành cảm ơn các bạn đang theo dõi chuyện mình viết nhé.Chap1-Nhiều lần lặng lẽ theo chân người trên con phố quen .-Tiếng nhạc lại vang lên ở cái điện thoại c2 cũ rích của tôi.. thức dậy lúc 5h sáng sực nhớ ra hôm nay phải làm 1 việc quan trọng đó là thi cấp3 … đối với tôi 1 thằng nhà quê thì thi đỗ càng tốt không đỗ thì thôi về đi làm chả có gì quan trọng cả . Dậy vệ sinh cá nhân xong làm bữa sáng ăn rồi rút con c2 ra gọi cho từng thằng bạn của mình để cho tụi nó dậy không muộn thì xong . chào bà và mẹ rồi đi .Lục đà lục đục 6h20 bắt đầu khởi hành trên con xe đạp cũ rích từ cấp 2 đi có 1 thằng asâm là vip nhất trong đám.-Hôm nay thi 2 môn đúng không hả ? (Thằng T nói )-Ừ sáng thi Văn , chiều thi Anh chúng mày cố lên nha ( tôi nói)-Ừ chúng tao sẽ cố quay cóp để vào cấp 3 cùng mày . ( thằng Đ nói)- Tao còn đéo bít có vào được hay không đây .(tôi nói)…
cuộc sống đôi khi không như mong muốn Lâm Thiên Linh cũng vậy cô không bao giờ có được tự do cô luôn có niềm tin vào tình yêu vào cuộc sống nhưng Lâm Hàn Thiên luôn chặt đứt đôi cánh của cô giam lỏng cô trong chính nhà tù mà hắn tạo ra , hắn để chính mắt cô nhìn cảnh ba cô bị hắn giết chết cường bạo cô dùng người thân bên cạnh để uy hiếp cô cô ngồi dưới đất ngước ôm chặt ba cô khắp người ông đều là máu cô khóc gọi ba nhưng ba cô vẫn nhắm mắt cô ngước đôi mắt vô hồn nhìn Lâm Hàn Thiên : " tại ...tại sao lại giết ba , tại sao lại giết ba của tôi ?" cô khó nhọc nói như không thể tin vào mắt mình _ "Hận " Lâm Hàn Thiên lạnh nhạt nói _ " Anh là đồ cầm thú vong ân bội nghĩa , từ nhỏ ba đã nhận nuôi anh cho anh cuộc sống tốt nhất dạy anh mọi thứ " cô khóc nấc lên người trước mặt không phải là anh hai luôn yêu chiều cưng nựng cô mà là một kẻ độc ác vô tình ._" Lâm Thiên Linh nghe cho rõ đây là ba cô đã cho người hại chết ba mẹ tôi tàn sát cả gia tộc , tôi đã chứng kiến tất cả nếu không có thuộc hạ của ba tôi đưa tôi đi thì tôi đã sớm chết trong tay ba cô " hắn cười khẩy " cũng may thuộc hạ của ba đã sắp xếp để tôi cứu cô nên ông ta mới nhận tôi làm con nuôi , Lâm Thiên Linh cô có biết tôi kinh tởm thế nào khi gọi ông ta là ba không ? mỗi lần như vậy tôi đều muốn băm ông ta ra dùng máu ông ta để hiến tế gia tộc "_ "Câm miệng anh , anh nói láo , tôi không tin Lâm Hàn Thiên cút đi a cút đi " cô gào lên " tôi hận anh tên ác ma anh không phải người " cô oán hận nhìn hắn _" Hận đi , tôi sẽ từ từ cho cô biết thế nào là…
Tên truyện (chính): Vị TìnhTên phụ: Cô vợ trên danh nghĩa của Lôi ThiếuTác giả: Cố Ninh Tâm (là mị)Thể loại: hiện đại, hôn nhân hợp đồng, sủng, sắc, ngược nhẹ.Nhân vật chính: Lôi Cận Thần và Kiều Tuyết LinhTình trạng: Đang tiếp diễnBộ truyện xoay quanh câu chuyện tình yêu của Lôi Thiếu và Kiều Tiểu Thư. Hôn nhân của hai người chỉ là trên hợp đồng kinh tế công ty.Kiều Tuyết Linh là một cô gái xinh đẹp tuyệt mỹ, sống mũi cao, đôi môi hồng, bình thường rất dịu dàng, mở lòng nhưng khi có ai động đến cô thì đáp trả lại không kém.Lôi Cận Thần thì là một người đàn ông trầm ổn, lạnh lùng, kiêu ngạo nhưng khi đối diện với cô thì lại rất dịu dàng, quan tâm.Truyện này do chất xám của mình tạo ra nên các cậu vui lòng: - Nghiêm cấm mang truyện của mình đi đâu khi chưa có sự cho phép của mình. - Nếu các cậu đọc chap 1 mà thấy không thích thì hãy click back luôn và ngay, chứ các cậu đừng đọc đến gần hết truyện rồi thì quay ra chửi mình là 'viết không hay, viết vậy mà cũng viết......' vân vân và mây mây nhé 🙂 ==>Nói chung là không nói nhiều nữa, vậy nhé!______Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!!!❤️❤️~Cố Ninh Tâm~…
Có một khoảng trống trong chính sử Việt Nam. Một triều đại chưa từng được ghi tên, mà mọi thư tịch đều né tránh. Đó là thời kỳ sau cái chết của Quang Trung, khi đất nước rệu rã sau nội chiến, và nhà Nguyễn chưa kịp khôi phục quyền lực. Trong bóng tối ấy, một triều đại rực rỡ nhưng ngắn ngủi trỗi dậy-triều đại Minh Hùng, khiến cả vùng đất Đại Việt phải chấn động, nhưng sau cùng, mọi dấu vết của nó đều bị xoá sạch khỏi lịch sử.Và giữa đêm đen loạn lạc, một con người từ thế kỷ 21-Lê Đại Nghĩa-bất ngờ xuất hiện. Một thanh niên bình thường, kiến thức hiện đại, vô tình trở thành "thiên sứ" của triều Việt Hùng. Từ khoảnh khắc ấy, vận mệnh của cả một thời đại bị xóa khỏi sử sách bắt đầu được viết lại, bằng trí tuệ và đôi tay của một người không thuộc về thời đại này.…
Tác giả: Hạ Lan Mẫn Nguyệt Các bạn độc giả yêu quý! Truyện "Nương tử, ta sai rồi..." của Nguyệt Nguyệt có sử dụng một số chi tiết từ truyện "Vương phi thất sủng" và "Lãnh hoàng phế hậu" nên các bạn nếu có thấy truyện của mình có chi tiết giống thì hãy hiểu cho mình nhé!Tài năng Mẫn Nguyệt chỉ bé như cái móng tay thôi à, nên các bạn cố gắng hiểu giúp mình nha!*** Đêm khuya thanh vắng. Đối với phi tần thì không gì đáng sợ bằng chốn khuê phòng lạnh lẽo. Vậy mà giờ đây nàng đêm nào cũng vậy, giữa chiếc giường rộng lớn mang sắc xanh ngọc lục bảo, nơi mà đáng ra nàng và phu quân đang âu yếm hạnh phúc thì một mình nàng, thân hình lạnh ngắt, đầu tóc rối bời đang đưa ánh mắt thẫn thờ chứa chan sự cô đơn ra ngoài cửa sổ. Nàng đã quá tuyệt vọng. Từ ngày về Đông cung làm thê tử của hắn thì nàng chưa từng có một giây hạnh phúc. Trước mặt cha mẹ nàng, hắn tỏ ra hết sức yêu thương nàng để rồi, đêm tân hôn hắn cùng sủng phi ân ái nồng nhiệt. Nàng hỏi ông trời rốt cuộc nàng đã phạm phải lỗi lầm gì mà phải chịu nhiều uất ức đến như vậy? Nàng vốn dĩ là công chúa thứ tư của Tần Thủy Hoàng và Lưu Hoàng hậu. Khi xưa Đại Tần và Đại Trần đã cùng nhau chống giặc ngoại xâm rồi giờ đã trở thành hai cường quốc mà ai ai cũng phải nể sợ. Vua Tần và vua Trần từ ngày ấy trở thành tri kỉ nên quốc thái dân an cũng là chuyện thường tình. Hắn là thái tử con của vua Trần, hoàng đế tương lai không kiêu ngạo mới là lạ. Tên cẩu thái tử đó vì ba tỷ tỷ cao quý đã lên kiệu hoa nên vào một ngày đẹp trời đã mang lễ …
Vì điều gì dù biết trước được kết quả nhưng vẫn đâm đầu vào, kết cục của kẻ mù quáng khiến người ngoài cũng phải đau lòng. Một lòng hướng về hắn nhưng kết quả nhận lại được gì, chẳng những không được hiểu tấm chân tình đổi lại còn bị hiểu lầm trước mặt hắn giả tạo. Em dù biết dù đổi thanh xuân của mình thì cũng chẳng nhận được gì vì em chẳng phải cậu ta. Nhưng em cứ luôn trông ngóng chờ đợi 1 ngày hắn sẽ quay đầu nhìn về phía em một lần thôi. Em và cậu ta bị bắt cóc, hắn chỉ được chọn một trong hai người mà thôi, biết chắc hắn chọn ai nhưng em vẫn hi vọng. Hi vọng nhỏ nhoi của em đã tan biến khi hắn chọn cậu ta dù biết trước nhưng tim vẫn đau nhói. Dù được cho cơ hội chọn lần thứ hai nhưng kết quả vẫn như vậy hắn chọn cậu ta, hắn chẳng cần đắn đo suy nghĩ mà đã chọn cậu ta như thể đây chẳng phải lựa chọn khó khăn gì đối với hắn vậy. Trong giây phút ngắn ngủi ấy hi vọng lẫn tình yêu của em dành cho hắn đã biến mất, nhận được ra rằng thứ không phải của mình dù có cố gắng dành lấy thì cũng không được mà ngược lại là tự biến bản thân thê thảm hơn. Em cố gắng quên hắn đi để có thể sống một cuộc sống vui vẻ mà trước đây em không thể làm. Hắn và bạch nguyệt quang thế mà lại chia tay nhau chưa đầy 1 tháng, em cười khổ " đúng là chỉ có em mới có thể chịu đựng hắn lâu như vậy thôi ". Từ khi em bỏ đi gã như kẻ điên, nhìn đâu trong căn nhà cũng toàn hình bóng em, đau lòng, chẳng còn ai chăm lo cho hắn nữa, chẳng ai chờ cơm, chẳng ai chờ cửa cho hắn về, chẳng ai nấu thuốc giả…
Tôi không thể biết được rằng anh ấy có thích tôi hay không , nhưng tôu có thể biết là tôi thích anh ấy nhiều đến nhừng nào . Tôi đã cố gắng quên đi hình bóng của người con trai ấy nhưng mà không thể không làm được , càng cố quên thì lại càng nhớ , cố không liên quan hay thuyết phục mình rời xa anh ấy nhưng vig mối tình đơn phương mà học ngày học đêm để được lại gần anh ấy thêm từng bước từng bước đến gần anh ấy..... ~~~~●~●~●~●♡●~●~●~●~~~~ Cô gái mái tóc tết tóc lệch sang bên trái trông em ấy dịu dịu trên những trang giấy mà em ấy đang ngồi trên ghế đá phía sau trường , anh nhìn cô gái ấy một lúc lâu, ngắm nhìn cô gái ấy tuy muốn làm quen lắm nhưng không giám tiến lại gần . Trong khung cảnh ấy thì bỗng nhiên có tiếng gọi anh " Phú ê ! đi nhanh lên đứng đó ngẩn ngơ làm cái gì nữa " Cậu nghe thấy thế thì quay đi và không quên nhìn cô gái ấy lần nữa rồi chạy đi ra chỗ nhà thể chất . Nhưng có lẽ anh đã không biết khi anh chạy ra chỗ bạn anh thì cô ấy đã quay lại và nhìn theo nơi anh chạy về phía bạn anh ..................... -----------♡♡♡♡♡------------- mong các bạn ủng hộ và chúng ta sẽ cùng đồng hành với nhau đến cuối chương của truyện Cảm ơn ạwwwww iu các bạn nhìu lắm <333 ♡♡ fb : Hương Quỳnh ( sứa) ninickname : sứa 🪼🪼…
Văn Án:"青红怨" _ "Thanh Hồng Oán"Tác giả: 宁远 _ Ninh ViễnBản văn này thực ra là về một con "hồ ly" hiền lành xinh đẹp đột nhiên hắc hóa, chủ nhân của nó không còn cách nào khác đành phải yêu nhau lắm cắn nhau đau với nó.Phúc Hắc Công x Ngạo Kiều Thụlần này là cặp đôi như vậy... >///< Do tên tác phẩm đầy oán khí, tôi vẫn muốn nói rằng, bản thân tác phẩm không quá oán niệm đâu = =...Và trước khi nhảy hố cần nói rõ là - các nhân vật chính ngoài việc yêu đương ra thì còn có những chuyện khác phải làm, nên các ngươi hiểu mà... Thực ra là khá dài dòng = =Đương nhiên, còn có những điểm gây khó chịu khác, mọi người đừng ngần ngại tiếp tục khám phá.Cuối cùng, tôi xin PS thêm một chút, Ninh Viễn trước đây toàn viết truyện hiện đại, viết truyện cổ trang thì đúng là người mới, hy vọng mọi người góp nhẹ nhàng, đánh đòn một chút vẫn rất đáng yêu >//<.Tag: Ân oán giang hồ, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, báo thù rửa hận.Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: 沈青颜_Thẩm Thanh Nhan, 越红莲_Việt Hồng Liên ┃ Nhân vật phụ: 巫白鸢_Vu Bạch Uyên, 贾墨怀_ Giả Mặc HoàiED: Lên cho ae một con hàng mới, đọc văn án thấy cũm thú zị nên quyết định lấp hố. T hong bíc bộ này có ai thâù chưa, t kiếm hong thấy. Nên là t quăng tạm cái văn án ở đây, có ai hóng bộ này hong tar🤭. Lần này t thử sức với thể loại cổ đại, hứa hẹn sẽ nhanh hơn bộ lần trước=)))…
Cam Minh Dực x Lục Thiên / Khoa Nhạc cụ x Khoa Sáng tácChàng nghệ sĩ vĩ cầm vừa thuận buồm xuôi gió vừa "vô địch" tình trường, giả vờ sâu sắc nhưng thật ra ích kỷ, gặp cô nàng khoa Sáng tác chỉ coi đàn ông như gia vị, không tin vào tình yêu, chơi nhạc tiên phong - xem ai đầu hàng nói yêu trước."Cao thủ tình trường" x "cao thủ tình trường", kiểu "Hải vương" gặp "Hải hậu" kéo co, không phải kiểu "tình đầu" trong sáng; cả hai nam nữ chính đều có nhiều người yêu cũ, ai khó chịu thì đừng đọc.Ngọt nhẹ. Chủ yếu là mập mờ yêu đương, nhạc chỉ là phụ(Lời nhắc thân thiện)Nam nữ chính không phải người tốt kiểu truyền thống, tam quan chưa chăc đúng chuẩn mực, tiêu chuẩn tình yêu thấp hơn thường, nhiều khuyết điểm nhưng tuyệt đối không ngoại tình.Trường học và nhân vật trong truyện không liên quan thực tế.Nhạc viện trong truyện có thể khác đại học của bạn.Quan điểm nhân vật không đại diện tác giả, đừng mắng, mắng cũng vô ích và mất thời gian.Người yêu cũ của nam nữ chính chỉ là thiết lập, không có nhiêu tình tiết.Ngoài đời khoa Sáng tác thường học 5 năm, truyện sửa thành 4 năm để tiện tình tiết.…
Gái nhà lành x Trai nhà giàu 😞Gái dịu x Trai hỗnCâu chuyện vớ vỉn, có thể sẽ tình ơi là tình...*Trích đoạn:"Mày cứ qua lại với mấy thằng không ra gì đi. Đến lúc ông mách mẹ mày thì đừng trách ông miệng lưỡi vô tình!""Cậu bỏ ngay cái tật hỗn đi. Với lại ai thèm tí tởn cùng mấy thằng không ra gì!!!"Vũ cười nhạt hỏi:"Thế hôm bọn thằng Đức đánh nhau mày lao vào làm chó gì thế? Không có tao lôi ra thì đứa lùn tịt như mày thể nào cũng bị quần cho nát người. Tính làm mỹ nhân cứu thằng ất ơ à?"Tôi thấy nó tưởng tôi vì tình riêng mà muốn đỡ đòn hộ Đức thì cú lắm. Nhưng cái sự nền nã đã ăn vào trong máu nên tôi vẫn nhẹ giọng:"Do tui là lớp trưởng. Tất nhiên phải can thành viên lớp mình rồi. Ít nhất cũng câu được tí thời gian chờ thầy cô tới giải quyết mà..."Hình như nghe giọng tôi có chút ảo não phụng phịu, tên to xác nào đó cũng dịu lại đôi chút:"Lớp mày hết con trai sao? Kêu chúng nó can. Không biết đứng sang 1 bên hả? Học giỏi thế bọn kia gõ cho cái khờ người ra thì ai chơi với mày? Nghe câu này chưa: "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy." Nhớ vào đầu hộ tao."Tôi bật cười ha hả ha hả, tay cứ đập vào vai người bên cạnh. Bố khỉ. Chuyên Toán khi văn vở thì sẽ thế này hả? (...)…
Fic Nguyệt Lân Ỷ KỷGiữa lòng thành phố xa hoa, có những ký ức không ngủ yên, và có những người dành cả đời chỉ để tìm lại một bóng hình mờ ảo trong mơ.Lệ Kiếp - Vị CEO quyền lực của tập đoàn kiến trúc hàng đầu, người đàn ông mang vẻ ngoài lạnh lùng như băng đá, luôn bị ám ảnh bởi tiếng chuông bạc râm ran trong những cơn ác mộng. Trong mắt thế gian, anh là kẻ xây dựng nên những tòa nhà chọc trời, nhưng thực chất, anh đang xây một lồng giam để nhốt chặt nỗi cô độc của chính mình.Ký Linh - Cậu sinh viên ngành hội họa với nụ cười tỏa nắng rạng rỡ, luôn mang đến sự ấm áp cho mọi người xung quanh. Cậu là nguồn năng lượng tích cực của cả lớp, chỉ duy nhất một điều không ai hiểu được: Ký Linh luôn vẽ về một người đàn ông cầm đao, lạnh lùng đứng giữa tuyết tan. Nhưng kỳ lạ thay, cậu chưa bao giờ vẽ được dung mạo người đó.Họ gặp nhau giữa buổi triển lãm cuối mùa. Ánh mắt chạm nhau, một bên là sự chiếm hữu nguyên thủy của kẻ săn mồi, một bên là nỗi đau xót xa của kẻ từng bị tổn thương.Anh che giấu sự quan tâm bằng những bản hợp đồng lạnh lẽo. Cậu giấu đi tình yêu bằng những bức tranh không bao giờ đặt tên.…