Monika bắt gặp ba mẹ ngay khi làm nhiệm vụ cùng Lily và Erna. Cô phát hiện ra hai người bị nhắm đến nên quyết định một mình bảo vệ hai người mà không nói cho Lily hay Erna. Cũng từ đó, tình cảm giấu trong lòng của cô ngày càng được lộ rõ.Thể loại: fanfiction, girllove, open ending Pairings: Monika x Lily, Sibylla x Monika.Chúc ae đọc truyện vui vẻ.…
" Cuộc sống thú vị thật sự - một con người mà số phận trớ trêu thay "" tôi phải làm sao đây? "" gia đình tráo trở hay giao con cho thú vật "" tôi sẽ cố gắng thay đổi vì em, đợi anh nhé "-----truyện bởi tác giả tự viết vui lòng không reul lại : Đam, ngọt ngào, ngôn tình 🎶…
•Tên : Vì Anh Yêu Em •Couple: Vương Tuấn Khải × Vương Nguyên •Tác giả: Sandy •Thể loại: Trong giới giải trí - thê nô mặt dày công × khả ái ưa dỗi thụ- Pink, Sủng ~…
chỉ vì ấp ủ 1 ý tưởng mà chờ lâu quá , thôi tự tay viết luôn cho rồi ( với hụ hụ sao với con fic hạn định 10 năm đây trời , bị xì chét bị mất bản thảo viết tay!!!! )…
Liên là một người hát rong, mong muốn lớn nhất chỉ là thong dong đàn hát, lâu lâu kẹt tiền thì mở sạp bán nghệ kiếm vài đồng bạc lẻ. Xong bao giờ duyên đến thì yên bề gia thế cho con cái được đàng hoàng. Chỉ thế thôi, chứ nàng không muốn đi đánh diệt ban thú, cũng không muốn lật đổ thiên giới, nên những người ở hai hội đó chỉ đến nghe nàng hát thôi, chứ đừng có ngỏ lời mời gia nhập có được không vậy??Liên không muốn tranh đấu, nhưng thời thế đưa đẩy, nàng phải tạm gác cái tôn chỉ trung lập sang một bên. Đúng là đời mà.....================Warning: OOC, lệch nguyên tác.…
Not real🚨|Bức thư Seokjin gửi Bangtan khi đi nhập ngũ|Người anh cả chăm chút cho những đứa em bé bỏng,anh nuôi từ bé khi tay không chân ráo lên Seoul lập nghiệp..vậy,anh xin để lại các em của anh bức thư khi anh nhập ngũ..…
Tác giả: 虚无主义死亡Link: https://m.weibo.cn/6459140624/4678540794790827Translate: ChanhBẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP.…
Sau này nhìn lại, rốt cuộc chuyện của chúng ta là như thế nào?--"Em...em có chấp nhận bước vào một mối quan hệ khác với anh không?'."Anh có muốn cùng em đi hết quãng đường này không?"----------------Giới thiệu nhanh: một câu chuyện tình yêu của hai ông bô nhà mình…
Mình theo cặp này đã được 3 năm rồi, nhưng đến bây giờ nguồn cảm hứng và có một sự thôi thúc khiến mình muốn tạo ra một cái kết theo ý của mình một cách mĩ mãn.Truyện mình đọc rất lâu nên có một số chi tiết lướt qua hoặc không sát tác phẩm mong mọi người bỏ qua, lúc đó mình vẫn đọc bản QT, bởi vì kết cục của Song Huyền quá đau thương nên mình không dám đọc lại.Vài chi tiết do mình tự tưởng tượng ra. Nhân vật thuộc về tác giả, cốt truyện trong này thuộc về mìnhẢnh được lấy từ manhua TQTP(Đường và thủy tinh đều có, cân nhắc trước khi đọc, mình sẽ cố gắng GIẢM OOC, mọi đóng góp và ý kiến của các bạn sẽ giúp truyện mình hoàn chỉnh hơn, xin đừng bình luận khiếm nhã)--------------------------Cp chính: Hạ Huyền x Sư Thanh Huyền (Song Huyền), một xíu có Hoa Liên VĂN ÁN: "Ngươi hận y, vì sao lại còn muốn cứu sống?""Ngươi chán ghét y, vì sao còn muốn chính mình đối diện?""Lòng ngươi vẫn còn nặng, vì sao muốn y quay về?"-...Ta không biết...Cố nhân đã không còn, chỉ để lại hai kỉ vật, ba hồn cùng thần cách cũng không hiện, ẩn lại trong lớp bụi sương kí ức chưa tan, chờ người đến vén màn... Trời đất chưa tận, ta vẫn muốn cùng người đi tiếp.-...Thanh Huyền, theo ta về, được không?…
Thái Từ Khôn nhàm chán đặt cặp lên bàn, trời nóng, và cậu cũng nóng, còn con người bên cạnh xem ra ăn bít tết và ghét cả thế giới luôn rồi." Có muốn nói tiếp không ? "" Bận ăn bít tết rồi "" Vậy để tớ mời cậu ăn bit tết nhé ? "Một đoạn hội thoại bỏ lửng của Thái Từ Khôn, khi cả hai đã thân nhau hơn và Thái Từ Khôn phần nào đã không còn thích Trần Lập Nông nữa. Vì Trần Lập Nông luôn ở đây rồi.--Vì tao bị bắt viết :) nếu không nó giết tao…
Văn ánTam giới mạt thế năm thứ 9 , hoạt thi ở khắp nơi, không có một ngọn cỏ.Biên thuỳ đã sớm bị luân hãm, Dung Bất Ngư bị bắt rời xa khỏi thành y từng sinh sống, trên đường đi mạt thế cầu sinh y đã gặp được mấy người đồng đội kì ba.Mọi người thương nghị:"Chúng ta đi xuống phía nam tránh tránh đầu sóng ngọn gió đi."Dung Bất Ngư: "Không được, thanhf chủ ở đó là kẻ thù của ta" "Vậy đi phía tây tìm một đỉnh núi ẩn cư?"Dung Bất Ngư: "Không tốt,đại lão nơi đó là kẻ địch cũ của ta .""Đông Phương trung ương chủ thành?"Văn ánTam giới luân hãm thứ chín năm, hoạt thi khắp nơi, không có một ngọn cỏ.Biên thuỳ thành một sớm luân hãm, dung không cá bị bắt đi xa hắn thành, mạt thế cầu sinh, trên đường đi gặp mấy cái kỳ ba đồng đội.Mọi người thương nghị:"Kia chúng ta đi trước phía nam tránh tránh đầu sóng ngọn gió đi."Dung Bất Ngư: "Không được, kia thành chủ là ta kẻ thù.""Kia đi phía tây tìm cái đỉnh núi ẩn cư?"Dung Bất Ngư: "Không thành, nơi đó đại lão là ta túc địch.""Kinh đô Đông Phương ?"Dung Bất Ngư: "Không thể, Thiên Đạo đệ nhất nhân ở đó , hắn cùng ta thù địch."Mọi người: "......"Một đám đồng đội nghiêm nghị ôm quyền: Quấy rầy, phiền toái, cáo từ!!!Dung Bất Ngư: Đã lên thuyền của ta còn mong muốn đi xuống sao ? Không có chuyện tốt như thế đâu ??? # mọi người: ở lại ## xin hỏi ngươi một chút làm như thế nào mà có thể đắc tội nhiều đại lão như vậy , trâu bò a #Thuộc tính đồng đội: Không phải là đồ ăn thì chính là tra, toàn viên đều là sa điêu. ( Ngu ngốc)Thuộc tính đại lão…
Edit: KPCT0710Nguồn: tổng hợp từ nhiều nguồn====================================Tập hợp các oneshot của Nhiệt đới Vũ Lâm mà mình đã edit. Có fic có per, có fix không và bản dịch không chính xác 100% nên vui lòng không mang ra khỏi Wattpad.====================================…
Mình viết ra câu chuyện này trong khoảng thời gian ngấn nhất cho một oneshot, tầm hai mươi tám phút, sau khi nhìn thấy tấm ảnh Tu Es Mon LiLas trên facebook người mình đang stalk. Và mình bất chợt viết, gói cảm xúc của mình vào một bên.Mình dồn nén hết nhưng ngày tập luyện bóng rổ của mình vào một con người tsundere mà mình muốn biết nhiều hơn ngoài dòng No Description, try to feel me.Mình rất thích con trai tsundere, thích theo kiểu em gái thích anh trai.Mình thích anh ấy như thế.Tự dưng trong đầu mình nghĩ về MinHyun và JaeHwan, chả hiểu sao nữa.Cám ơn Duc Anh Ngo đã tài trợ cho chương trình :)))…