*Đã xin phép tác giả*Câu chuyện này bắt đầu từ sau khi Cố Hiểu Mộng ra khỏi Cầu trang, giết được Tatsukawa Hihara, tìm được kẻ thế thân cho Cô Châu và thuận lợi lên làm Sở trưởng. Vào một ngày, cô thông qua cha mình - Lão Thương, biết được sắp có một gián điệp mới được cài cắm vào Bộ Tư lệnh, trùng hợp, người này cũng có khả năng giải mã rất xuất sắc dù chỉ là sinh viên vừa mới tốt nghiệp. Cô ấy có mối liên hệ gì với "người đó" của Sở trưởng Cố? Cre ảnh: DXCWNDL__________________"Nguyện hữu lai sinh."__________________…
Tình yêu là một trong những cảm xúc thiêng liêng và mạnh mẽ nhất của con người. Đó là sự gắn kết giữa hai tâm hồn, là niềm tin, sự thấu hiểu và sẻ chia. ( vào đặt đơn đi nào các tình yêu ơiii )…
Truyện lấy bối cảnh Việt Nam thời Pháp thuộc. Nhà ông Hội đồng Nguyễn nứt tiếng khắp lục tỉnh Nam Kỳ nhờ sự giàu có. Nhà ông người ta nói của ăn của để, ba đời xài không hết. Nhà có ba người con, cậu cả, cậu hai và đứa con gái út là cô ba. Cô ba tên Khánh Vân, từ nhỏ đã được yêu chiều, lại xinh đẹp học giỏi. Cô được cha mình cho đi du học bên Pháp. Nhưng cô không chịu lấy chồng, vì....cô đã thương một người con gái. Người đó cùng cô lớn lên lại là thân phận người ăn kẻ ở trong nhà nên không dám bộc bạch. Người đó chính là Kim Duyên. Từ nhỏ đã đến nhà ông Hội đồng làm người ở trả nợ.…
đúng như cái tiêu đề,đây là nơi vã hàng của con Artist kiêm Writer tay quèn chân ráo, mình đu fd chính là IDV, DB, GK và JJBA, CP mình đu nhiều nhất cũng như là OTP của mình là JosCarl và JotaKak nhưng có thể có CP khác.…
Tác giả: Công Tử Như Lan | 公子如兰Editor: @onlynianshangTình trạng bản gốc: Hoàn (54 chương)Tình trạng edit: On-goingNote: Bản edit không đảm bảo 100% độ chính xác, khuyến khích xem cách hoạt động của nhà mình trước khi vào truyệnBộ này mình đăng ở bên acc khác, mà xét thấy cũng là niên thượng nên reup lại bên này để đỡ phải đổi acc đăng, còn bản đăng trên wordpress cũ sẽ giữ nguyên, chỉ đổi acc wattpad thôi Chưa beta + đã edit từ đời thuở nào nên giờ đọc có vài đoạn hơi í ẹ, khi nào xong mình sẽ quay lại sửa một lầnNội dung: Ngọt văn đô thị tình duyênKeyword: nhân vật chính: Diệp Chuẩn, Chử Diễm ┃ vai phụ: Nghiêm Tuấn, Tưởng NguyênGiới thiệu: Diệp Chuẩn đối với Chử Diễm vừa gặp đã yêu, lần thứ hai gặp mặt phát hiện đối phương thế mà lại là thầy giáo của anh em tốt của mình.Diệp Chuẩn: "Giáo sư, nick Wechat của thầy có thể để em quét quét một chút hong?"Chử Diễm: "..."-- ** --Tóm tắt thực sự nghĩ không ra, mỹ nhân cùng giáo sư yêu đương hằng ngày, cam đoan là điềm (ngọt) văn, không ngọt cho bồ đánh tui.CP: Yêu nghiệt mỹ nhân thụ (Diệp Chuẩn) vs Cao lãnh giáo sư công (Chử Diễm)Link wordpress: https://yinghuamin.wordpress.com/my-nhan-va-giao-su-cong-tu-nhu-lan/…
Triều đại hư cấu, không có thật và cũng không tương đương bất kỳ triều đại nào trong lịch sử. Tác giả không sở hữu nhân vật trong tác phẩm, toàn bộ đều là hư cấu. Truyện viết với mục đích giải trí là chính, vui lòng không bắt bẻ yếu tố lịch sử.…
Tác giả: DynDynThể loại: 12cs, textfic, thanh xuân, ít ngược, HETình trạng: đang cập nhậtNgày hoàn: ??? chưa biếtCre ảnh: Ins, google. Cảnh báo: không mang fic đi đâu khichưa có sự cho phép của bổn au.Chúc mn hóng truyện dui dẻ và đừng quên bình chọn cho fic nhé! Kamsa~~…
Cp liên quânTriệu Vân, Lữ Bố và Điêu Thuyền vô tình bị cuốn vào một mối quan hệ rắc rối qua một hiểu lầm. Từ đó Lữ Bố xem Triệu Vân là tình địch lớn nhất, hắn luôn tìm cách chèn ép, gây sự với cậu. Trong khi Triệu Vân lại vô cùng thích thú khi tìm được một đối thủ xứng tầm như Lữ Bố, cậu rất ngưỡng mộ Lữ Bố và xem những chiêu trò gây hấn của hắn là sự thử thách đối với bản thân. Quan hệ mèo vờn chuột giữa hai người dẫn đến không ít tình huống dở khóc dở cười. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, qua những động chạm, họ dần nhận ra cảm xúc của nhau không đơn giản chỉ là tình địch hay đối thủ.…
Đã từng có một mùa hạ ở bên để rồi trôi qua. Ngày qua tháng lại, tôi vẫn luôn lưu giữ một hình bóng chẳng thể xoá nhoà để rồi chính bản thân mình lạc lối trong đêm đen rồi lại tự mình đứng lên nhưng em thì đã bị giông tố cuốn đi. Tại sao em chẳng thương trái tim em? Tại sao em luôn ôm lấy thương tổn mà chẳng than lấy một câu? Tại sao em lại đẩy tôi đi? Giá như hồi đó tôi mặt dày nài nỉ em, giá như tôi kiên trì ở bên em có lẽ chúng ta sẽ khác nhưng chẳng hề có giá như. Vì vậy lần này tôi sẽ không để em rời xa tôi, mùa hạ của tôi.…