Những mẫu truyện nhỏ nhỏ cute của mấy nhỏ trong 23.5 thoi Vã OTP nên tớ viết khùng viết điên. Như cái tên, bối cảnh bay lắc theo trí tưởng tượng của cor nha.Không có công thụ rõ ràngĐọc cho zuiii, không zui nào zui gòi đọc.…
Tác giả: Thiên Bắc Văn ThuThể loại: Đam mỹ, hiện đại, nhẹ nhàng, hài hước, 1×1, HE.Nguồn: Trường BộiTình trạng tác phẩm: Hoàn (44 chương + 1 PN).Biên tập: Ngũ Hành Khuyết Thiên Bìa: MMOCNhân vật chính: Minh Dục x Phương Thư GiaiGiả cao lãnh, ngạo kiều tinh anh công x tấu hài bác sĩ nam khoa thụ.BẢN EDIT PHI THƯƠNG MẠI VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG RA NGOÀI.Văn ÁnBác sĩ, ngài thấy tôi còn có hy vọng không?Mười năm trước, anh là hotboy lạnh lùng của đại học C. Mười năm sau, anh là đóa hoa cao lãnh của ngành kinh tế. Sâu trong vẻ ngoài lạnh lùng, anh lại cất giấu bí mật động trời không muốn ai biết!Bác sĩ: Xin hỏi thân thể của anh có vấn đề gì?Sau một hồi trầm mặc, Minh Dục lạnh lùng phun ra hai chữ:......Erectile dysfunction (Rối loạn cương dương).Bác sĩ hơi hơi mỉm cười, hóa ra là liệt dương. Không sao không sao, người anh em không cần xấu hổ, chúng tôi đã thấy nhiều lắm rồi!Bác sĩ lại tập trung nhìn, hay lắm, vậy mà lại là bạn trai hắn!Công ban đầu thật sự không được.…
Thật ra lúc đầy chỉ định 1 phần thôi, nhưng nổi hứng nên sẽ biến fic này thành đoản luôn ::))Mình viết không hay đâu :'( nhảm lắm :(((*Các phần truyện không liên quan đến nhau…
Vài ý tưởng lặt vặt về LuMi mà tôi nghĩ ra, nhưng không có thời gian để viết thành một fanfic hoàn chỉnh.Đọc kỹ cảnh báo ở trước mỗi chapter. Rất nhiều darkjoke, không dành cho tất cả mọi người.(Lịch update: Từ thứ hai đến thứ sáu hằng tuần, ngày lễ sẽ có bonus)…
- Em thích anh - Tôi chưa bao giờ thích em. Trước đây, bây giờ và sau này cũng vậy. Vương Nhất Bác tôi yêu em. **** - Nhất Bác. Tôi hận cậu. Rất hận cậu. Nhưng càng hận anh bao nhiêu thì tôi lại yêu anh bấy nhiêu. Dù có chuyện gì đi nữa thì tôi cũng không thể chối bỏ được tình cảm tôi dành cho cậu. - Vương Nhất Bác. Đến bây giờ tôi cũng không thể ngờ được là tình cảm tôi dành cho cậu lại sâu đậm tới vậy - Nhất Bác. Cậu là người mà Tiêu Chiến tôi yêu nhất. Cũng là người là Tiêu Chiến tôi hận nhất****Kỷ niệm đúng là dao hai lưỡi giết chết chúng ta nhỉ ? ****Tiêu Chiến à, anh chỉ cần sống một cuộc đời bình bình an an là được rồi. Bao nhiêu sóng gió khó khăn vất vả ngoài kia để em gánh vác thay anh nhé ? Chiến ca. Đệ đệ yêu anh----Bộ này tui viết từ lâu nên có thể tình tiết hơi cẩu huyết một xíu mng đọc với tinh thần vui vẻ thui ạ. Cảm ơn mng !!!…
Tôi bước vào lễ cưới của chính mình, mang theo một con dao găm giấu trong lớp váy trắng tinh khôi.Dưới ánh đèn thủy tinh lấp lánh, mọi người đều đang mỉm cười. Còn tôi - từng bước khiêu vũ trên nền nhạc du dương, từng nhịp chân như dẫm lên hàng ngàn mảnh vỡ, đau đớn đến tê dại.Có lẽ đây là điệu valse cuối cùng của tôi. Cái kết được định sẵn cho một vai diễn kéo dài quá lâu.Người đàn ông đang nhìn thẳng vào tôi lúc này, khuôn mặt hoàn mỹ, nụ cười lạnh lẽo - hắn là kẻ bắt đầu bi kịch của tôi, cũng là kết thúc của tôi.Tất nhiên, đây sẽ là một cái chết đẹp. Một sự hy sinh chính đáng. Hẳn là vậy rồi.Có lẽ, nếu chưa từng gặp hắn, tôi đã không cần đối mặt với cái chết một cách bình thản như thế này. Nhưng mà, ngay cả vào giữa lúc đang khϊếp sợ như thế này đây, tôi cũng không hối hận với quyết định ấy.Bởi nếu cuộc đời đã cho ta một giấc mơ, thì dẫu giấc mơ ấy dẫn đến cái chết, ta vẫn nguyện bước vào.Kẻ đó vẫn mỉm cười, từng bước một tiến đến gần. Và tôi - trong chiếc váy cưới trắng muốt, tay nắm chuôi dao lạnh - cũng mỉm cười đáp lại...…