Kiếp trước, Hạ Uyển Ninh yêu nhầm tra nam, bị chính vị hôn phu và bạn thân phản bội, hãm hại đến chết.Sống lại ba năm trước, cô quyết tâm thay đổi số phận và đòi lại tất cả những gì thuộc về mình.Nhưng ngay đêm trọng sinh, cô lại vô tình dây dưa với Phó Cảnh Thần - người đàn ông quyền lực nhất Hải Thành.Một cuộc hôn nhân ngoài ý muốn.Một người âm mưu trả thù.Một người âm thầm bảo vệ.Khi từng lớp bí mật được vén màn, Hạ Uyển Ninh mới nhận ra người yêu cô nhất chưa bao giờ là kẻ cô từng theo đuổi, mà là người đàn ông luôn đứng sau che chở cho cô.Trọng sinh một đời, ngược tra, báo thù, nhận lại thân phận thật và gặp được tình yêu xứng đáng nhất.…
Huỳnh - nữ sinh lớp 12 trường chuyên, cao 1m50, nhút nhát và hướng nội trước người lạ, nhưng cũng có chút bướng bỉnh và... một điểm yếu không thể giấu: rất dễ "cảm nắng" các anh chàng đẹp trai. Mùa thi đến gần, cô thường xuyên ghé tiệm thuốc của mẹ để in đề cương ôn thi. . Và đó cũng là nơi cô "gặp phải một vấn đề khó giải hơn cả đề Toán nâng cao": Anh - sinh viên năm cuối ngành y dược, thực tập sinh mới của tiệm, cao 1m80, gương mặt điển trai, vóc dáng như người mẫu, và đặc biệt... hay có mặt đúng lúc Huỳnh đang bận rộn trong đống đề cương.Anh nhẹ nhàng, đôi khi lém lỉnh một cách đáng ghét, luôn khiến Huỳnh không biết nên né tránh hay trộm nhìn. Còn cô - giữa những ngày ôn thi căng thẳng, lại lỡ rung động bởi một người khiến cô mãi không thể dứt ra.…
Một câu truyện tình đẹp giữa chàng trai Trung Quốc du học tới xứ sở hoa anh đào, gặp một cô gái trẻ tuổi đang là sinh Viên đại học, sau những giấc mơ về cô nàng này thì định mệnh đã cho họ gặp nhau, làm quen với nhau và cuối cùng dẫn dắt tình cảm đi vào tâm hồn. Anh chàng một giấc mộng tưởng chừng không phải sự thật nhưng nó lại là thật. Trải qua bao nhiêu lần trớ trêu lùi đẩy khoảng cách giữa cô và anh, rồi để họ vượt qua tất cả và cuối cùng nắm đôi tay nhau đi tới trọn đời .Đơn giản chỉ là phép màu của tình yêu, nhưng sự kỳ diệu của nó lại kiến tình yêu trở lên đầy sức hút, sự ngọt ngào và lãng mạng tớ nhường nào..... Hạnh phúc đôi khi chỉ qua sự mơ mộng nhưng chúng ta cố gắng biến nó thành sự thật thì chính lúc ấy nó đã là thật rồi,chẳng phải ảo tưởng gì nữa.... By: Tracy ( hay Mitsuha cũng được )…
Cửa tiệm mở rộng, mùi dầu máy quen thuộc pha lẫn mùi kim loại nóng hổi phả ra. Tôi còn đang lúng túng chưa biết gọi ai thì một giọng nói vang lên từ phía trong:"Xe bị sao vậy?"Tôi ngẩng đầu lên.Và tim tôi... chệch nhịp.Cậu con trai đứng trước mặt tôi trông lớn hơn tôi một chút. Mái tóc đen hơi rối, vài sợi rũ xuống trán. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu và bình thản. Trên má và trán cậu còn vương những vệt bụi đen của dầu máy, nhưng kỳ lạ là chúng chẳng hề làm cậu trông luộm thuộm - ngược lại, còn khiến cậu giống như bước ra từ một khung cảnh rất điện ảnh."À... xe em không lên điện nữa," tôi nói, giọng hơi khựng lại.Cậu gật đầu, dắt xe tôi vào trong, động tác thuần thục. Đôi tay cậu dính dầu, nhưng từng cử chỉ lại nhẹ nhàng và chính xác. Tôi đứng một bên, giả vờ nhìn điện thoại, nhưng ánh mắt cứ vô thức dõi theo."Em học trường nào?" cậu hỏi, không ngẩng đầu lên."Chuyên Hoà Bình... lớp 10."Cậu khựng lại một chút, rất khẽ."Anh học ở đó," cậu nói. "Lớp 11. Mới chuyển vào đầu năm nay."Tôi ngẩng lên, ngạc nhiên không giấu nổi."Vậy... anh hơn em một tuổi à?""Ừ," cậu đáp, khóe môi cong lên một nụ cười mờ nhạt. "Anh làm ở đây sau giờ học."Tôi sững người.Hơn tôi một tuổi... vẫn đang là học sinh - vậy mà lại làm thợ sửa xe?Ánh mắt tôi vô thức lướt qua bộ đồ dính dầu, đôi tay còn lấm lem bụi đen của cậu. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh những nam sinh lớp 11 ngồi trong phòng học sáng choang ánh đèn, chứ không phải đứng giữa mùi dầu máy và kim loại nóng như thế này.…
Đây là những mẩu truyện có từ thơi Đức Phật tại thế, được ghi lại trong các bộ kinh điển. Mỗi một mẩu truyện là một hoàn cảnh để phật thuyết ra mỗi câu trong kinh Pháp cú.…
"Dù chàng trai của em có đến muộn đi chăng nữa, thì vẫn sẽ đến. Hoa Quỳnh ấy, dù muộn màng thì nó vẫn nở, vẫn mang hương thơm tinh khiết biểu xén không gian này!" Thành, cậu trai hiền lành thường xuyên được gửi những bức thư kì lạ bỗng nhiên phải lòng cô bạn lớp kế. Lợi, cậu trai chững chạc trước tuổi, lúc nào cũng tỏ ra cứng rắn.Tuấn, một cậu trai thông minh nhưng có vấn đề với gia đình.Minh, một cậu trai hoạt bát nhưng chất chứa nhiều nỗi buồn trong lòng.Cùng nhau trải qua cái tuổi 17 với bao nhiêu cảm xúc vui vẻ có, đau buồn có, hờn ghen có tương tư cũng có của 4 nhân vật, vì tuổi trẻ, không chờ ai cả...…
An Hạ vì sao phải đau khổ vì một người,cô làm sao chứa đựng tình cảm của mình lâu đến như vậy? Cơ hội chỉ mong manh như vậy lại vụt mất để người khác giành lấy.người con trai ấy có thống hiểu được tình cảm của cô.vâng anh ta lạnh lùng lại ít nói nhưng trong lòng chỉ để tâm đến một người con gái,anh muốn xem biểu hiện của cô là vì anh mà trưởng thành... liệu An Hạ có nhận ra điều đó, còn Lâm Minh có giữ được cô bên cạnh hay chăng?Và cái kết đầy thú vị,An Hạ thực sự thay lòng?? #lần đầu viết truyện nên hơi lũng cũng ạ ❤️ mọi người cho xin nhận xét nhé!…
Người ta vẫn thường nói "Tình đẹp là tình dở dang", mấy ai yêu nhau vào độ tuổi 16-17 mà đi được với nhau lâu dài? Ấy thế mà có khi là do trời thương, biết nếu hai người cứ tiếp tục thì cả hai sẽ đau khổ, nên đã để mối tình lưng chừng ấy vào dĩ vãng mãi mãi để không bị tương lai phá nát thêm nữa. Vậy nên ngày ấy, cả Phong Thiên và Thanh Yên đã chọn dừng lại. Vì một người muốn rời đi, người kia biết rằng níu kéo chỉ làm cả hai thêm tổn thương nên ngậm ngùi chấp nhận. Cứ thế cả hai con người từng dốc hết tâm can, tuổi trẻ non dại, yêu nhau bằng sự vụn về để trưởng thành, hoàn thiện bản thân và đối tốt hơn với người sau.…
* Mỗi một viên kẹo đều chứa đựng một vị khác nhau *Tổng hợp đoản văn, oneshot, textfic và ti tỉ các thứ viết về hai bé, viết cho đại gia đình "khổ qua con"Không áp đặt lên người thật!…
- Câu chuyện chỉ là một sản phẩm thoả mãn tinh thần và nỗi lòng OTP cũng như đáp ứng nhu cầu.- NOTP hay kì thị hay toxic thì xin vui lành tránh xa ạ- Không áp dụng lên nhân vật ngoài đời - 9Q TRÁNH XA ĐỜI TƯ CỦA FAN!…