/ 𝐚𝐭𝐬𝐡 𝟐 / 𝐍𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐍𝐡𝐮̛ 𝐀𝐧𝐡 𝐗𝐮̛́𝐧𝐠 Đ𝐚́𝐧𝐠 𝐂𝐨̛ Đ𝐨̛𝐧
Truyện chỉ là trí tưởng tượng điên khùng của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi Wattpad và không áp dụng vào đời thật!!! Cảm ơn mọi người đã đọc!!! 🫰🫰🫰Bắt đầu: 20/10/2025…
Truyện chỉ là trí tưởng tượng điên khùng của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi Wattpad và không áp dụng vào đời thật!!! Cảm ơn mọi người đã đọc!!! 🫰🫰🫰Bắt đầu: 20/10/2025…
cái gì?…
a Chonut fanfictionwritten by 以穆- Bản chuyển ngữ đã có sự đồng ý của tác giả;- Không cho phép mang đi nơi khác, không cho phép audio, không cho phép chuyển ver;- Tất cả đều là sản phẩm của trí tưởng tượng và người dịch không sở hữu bất cứ thứ gì liên quan (kể cả hai nhân vật chính).…
Lại là 1 ngày mưa se lạnh, và lại là một ngày Đỗ Việt Tiến quên cầm theo ô.…
chán quá thì hãy reset cuộc đời…
Giữa phòng ngủ của Almond và Progress là một khoảng không hai mét - khoảng cách giữa hai chiếc ban công sát vách. Từ nhỏ đến lớn, Progress đã quen với việc vượt biên sang phòng anh hàng xóm để ăn vạ, bày trò và luôn được dỗ dành bằng kẹo ngọt vị dâu.…
𝘫𝘢𝘦𝘮𝘳𝘦𝘯.mình nghĩ mình đã rơi vào lưới tình của tuổi trẻ mất tiêu.written by _myungsun_trans by duân.bản dịch đã có sự cho phép của tác giả;check out the hashtag before you read.…
¹1 linh sơn²2 một trăm điều bùi trường linh phải làm khi yêu lê hồng sơn³3 oneshort, fluff, death…
Năm 16, ta gặp nhau.....Năm 17, ta xa nhau…
Note: OOC, lát cắt cuộc sống"Ba lần Hải Ly nhìn chằm chằm vào Thỏ Trắng, và lần cuối nó trót dại mài răng vào cái miệng đang ngậm cà rốt."…
¹1 non couple²2 hôm nay hai em bé nhà hẻm khóc nhè rồi³3 oneshort…
warning: ooc, bad words.…
Author: EstelweNadiaRate: M, Romance, Hurt, ComfortSố chương: 6Translator: Diệp Hạ ChâuSummary:"Chúng ta bắt cùng một chuyến xe buýt về nhà và tôi thì luôn luôn ngủ gục, nhưng cậu đã luôn đánh thức tôi dậy tại điểm dừng của tôi" AU nhưng phiên bản Nguỵ Anh.Và chuyện này đã diễn ra trong nhiều tuần. Mỗi lần Ngụy Vô Tiện lên chuyến xe buýt cuối cùng về nhà, Lam Trạm đã ngồi trong xe buýt, đôi khi chỗ ngồi khác nhau, nhưng vẫn vô biểu tình và lạc lõng như mọi khi. Cậu ta nên lái xe riêng, không phải bắt xe buýt! Ngụy Vô Tiện tự hỏi liệu Lam Trạm có đi xe buýt vì mình không, sau đó tự vả mình. Không đời nào...Bàn 1 chút về đồng nhân này, tên gốc tiếng Anh là The Wheel On The Bus nhưng như tác giả có nói rằng không giỏi đặt tên tiêu đề fanfic lắm nên nếu ai có cao kiến gì thì góp ý cho bạn ý, như mình thấy tiêu đề này cũng không tệ nhưng không thực sự thu hút nên mình quyết định để là Nơi Anh Vẫn Chờ (bởi Lam Vong Cơ vẫn luôn chờ đợi Ngụy Vô Tiện dù bất cứ ở đâu, bất cứ nơi nào) và trong đồng nhân này anh đã chờ cậu mỗi tối trên chuyến xe chỉ để "đánh thức" cậu dậy để không bị lỡ bến...có thể mọi người sẽ thấy diễn biến truyện hơi nhanh nhưng mình thấy thì lại thích thế, nói thực mình rất sợ dịch fic dài quá, xong cứ lê thê mỏ lết...rối rắm hết ngày này tháng nọ... đó chỉ là ý kiến cá nhân của mình. Còn về fic này mình thích tiết tấu của nó và bối cảnh của nó, nó khá khác so với nhiều fic hiện đại mình đọc, ấn tượng ngay từ chap đầu tiên nên mình quyết định dịch nó để lưu lại trên blog. Buồn buồn rảnh r…
một con chíp bông bỏ trốn…
drop.…
Ở đây mị bế anh bé Dương aka bống nha. Dương bot nha cả nhà iu…
tui biết con thuyền này là lao lý nhưng tui ship vì vibe của bạn lớn và bạn nhỏ ở cạnh nhau dễ thương quáaaaaa, không vì mục đích nào khác nữa đâu nhé, nhé, nhé. chúc mọi người đọc vuii…