【BJYX | EDIT】Nova
Tên fic: NovaTác giả: 南极赤道Editor: _didiler Câu chuyện của tiểu Vương tổng & Bánh Sữa NhỏArt: 王铁牛之母Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang đi nơi khác.…
Tên fic: NovaTác giả: 南极赤道Editor: _didiler Câu chuyện của tiểu Vương tổng & Bánh Sữa NhỏArt: 王铁牛之母Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang đi nơi khác.…
SSW và chú mèo nhỏ mít ướt…
by phone…
an old draft i didnt know it existed+cover by: HopeKids0915…
Thể loại: Đam mỹ, Tình cảm, Hài hước, Chủ thụ, Bàn tay vàng, Linh dị thần quái, Vô hạn lưu, 1×1Văn ánThẩm Đông Thanh là một lệ quỷ đã sống được 1000 năm, vào ngày đẹp trời nọ có được một thân thể vô chủ, nhưng còn chưa tận hưởng thời đại 4.0 được hai ngày đã bị cuốn vào trò chơi ma lộng quỷ hành.Ngày đầu tiên đến với trò chơi Ác Mộng Vô Tận. Người chơi khác đều run bần bật, khóc la đòi về nhà.Thẩm Đông Thanh ăn cơm, ngủ, đấu địa chủ.Ngày hôm sau.Người chơi khác bị quỷ dí đến bạt mạng, thảm thiết cầu cứu.Thẩm Đông Thanh ăn cơm, ngủ, đấu địa chủ.Ngày thứ ba.Thẩm Đông Thanh...Rốt cuộc quỷ quái cũng để ý đến kẻ lười biếng này rồi, ai nấy đều háo hức chờ mong, không ngờ rằng người với bộ dáng hệt như gà luộc ấy sau khi ném di động xuống, trực tiếp biểu diễn một màn lệ quỷ xé phai.Yêu ma quỷ quái: Cho tụi này xin giấy nghỉ hưu sớm với, chứ sống thế này thì khổ quá!!…
Chính Hi x Kiến Nhất…
Môi em ngọt như Daiquiri frozen và em nhẹ nhàng như Mojito ~~~Chị cay nghiệt như Black Russia nhưng với em lại như Old fashioned~~~viết text fic chơi…
Biển cả dậy sóng.Ngai vàng lung lay.Còn họ cùng nhau rẽ sóng đi tìm bình yên."Biển cả, ngai vàng hay máu đổ cũng được. Miễn sao có em ở cuối con đường."…
Tên truyện: ANH Ở PHÍA NAM ĐÁM MÂYTác giả: Cảnh Hành Tên Hán Việt: Tha tại Vân Chi Nam Thể loại: Hiện đại, cảnh sát chống ma tú.y x phóng viên, trinh thám phá án, cảm động, BE/HE tùy cảm nhậnSố chương: 20 Chương dài (40 chương ngắn)Editor: Fanpage Trên Kệ Sách Có Gì? / Fanpage Áo_bông_nhỏConvert: April (Wikidich)Giới thiệu: Khi mới gặp, anh cả người toát lên vẻ khát máu, như bóng ma chìm sâu.Anh hỏi, cô là ai? Từ đâu tới? Đến đây làm gì?Thật lâu về sau, cô mới nghĩ ra câu trả lời chân chính, "Tôi là Thẩm Tầm, từ phương Bắc xa xôi đến Vân Nam, để gặp người mình yêu."Anh là Mufphy của cô, ban cho cô tình yêu say đắm mê người như trong mơ, mê hoặc linh hồn, choáng ngợp tâm trí, khiến cô thành ngh.iện. Cô như binh lính qua sông, mang theo kiều diễm, vì anh vượt mọi chông gai, cam tâm tình nguyện đi về phía trước. "Trình Lập, nếu anh muốn quay về cưới em, một nắp lon cầu hôn cũng được." Thẩm Tầm. "Ở khoảng thời gian đen tối nhất trong cuộc đời, có một cô gái cố chấp yêu tôi như vậy."Trình Lập.…
Xem ảnh…
- lowercase- random silly love story- xin đừng mang khoe chính chủ vì mình chưa muốn ăn đạn- thèm chuyện nhâm phương nam bot nên phải tự cook…
Tác Giả: Vô Diện NhânThể loại: đam mỹ, cổ trang, nhất thụ nhất công, ngược tâm, phong lưu ôn nhu công x lạm quyền ích kỷ thụ (hoàng đế thụ)Số Chương: 15***Trấn quốc tướng quân Mộ Dạ Hàm và hoàng đế đương triều Trình Cẩn Du vốn là thanh mai trúc mã, yêu nhau từ nhỏ. Hắn mười năm nam chinh bắc chiến, bảo vệ một mảnh giang sơn tươi đẹp cho người kia, nguyện rằng người kia cả đời chỉ có hắn. Thế nhưng, người kia hết sủng ái phi tần này đến phi tần khác, khiến lòng hắn lạnh lẽo. Sau một lần trở về từ chiến trường thập tử nhất sinh, hắn trở nên phong lưu phóng túng, chính là muốn để cho người kia hiểu "gieo nhân nào, gặt quả nấy."Ái tình chính là trò chơi, ai nắm rõ quy luật thì người đó thắng.Trò chơi cũng giống như ái tình, bất cứ ai sa vào đều mong muốn chiến thắng.…
2002 × 2003Trùng hợp sao mà tên truyện vừa là năm sinh của hai bạn vừa là ngày sinh của au…
➝bjyx | 博君一肖Tình trạng: Hoàn thành 36 chương + 2PN2019.12.142020.05.17Bìa: Sketch & edit @quaduanhoMọi trùng hợp đều là ngẫu nhiên, chi tiết trong truyện xoay quanh Bác Chiến, ít xây dựng yêu tố phụ, đều do tôi yy mà ra, không liên quan đến thực tế. Bạn nghiêm túc là bạn thua!…
Tòa án được sinh ra - nơi ta gọi là cán cân công bằng của nhân loại thay cho Chúa.…
Đôi lúc chúng ta nhìn vào những khuôn mặt tươi vui của họ mỗi ngày nhưng nào biết đôi mắt trên khuôn mặt ấy đã rơi biết bao nhiêu giọt lệ. Đôi lúc chúng ta oán trách họ không hiểu mình nhưng lại không thấy lúc họ cố gắng nhớ những gì chúng ta thích, chúng ta ghét. Mệt lắm, chúng ta tệ, tệ hơn những gì chúng ta nghĩ và cả họ cũng không cảm nhận được sự tồi tệ ấy.…