Mùa hạ năm 2022, Lý Vũ Thanh Nghi chuyển tới nhà dượng cùng mẹ, ở đó cô gặp được người anh trai tính tình lúc nóng lúc lạnh, nhưng vẫn xem cô như em gái mà đối xử.Bỗng dưng có một ngày anh hoàn toàn rời xa khỏi cuộc sống của cô, rời xa tương lai và sự mong đợi của cô đối với gia đình nhỏ này.Sau này anh đã nghĩ thông suốt, muốn thử yêu đương với cô em gái kế này thì con bé lại tặng một món quà sinh nhật đầy bất ngờ cho bố anh.Cô bé ngọt ngào gọi: "Bố!"Chu Quang Thịnh: "..."Đệt, trông có giống anh đang làm chuyện ác không?…
Vũ Cát Yên là một học sinh lớp 10 bình thường hơn bất kì học sinh nào khác. Nhưng hôm nay...- Đỗ Gia Long!!Thôi chết! Cái gì vậy!!???" Nghe nói một khi bắt đầu gọi ai đó bằng tên của họ, là thực sự thật lòng rồi!"Hành trình yêu thầm của một cô bé 15 tuổi, hì hì.Có thể là rất vui, cũng có thể là rất buồn.…
Có những bí mật gia đình được ghi trong sổ tay cũ.Có những lời tiên tri được thì thầm qua các thế hệ.Và có những vòng lặp... không bao giờ có điểm bắt đầu.________________________________________Trong mỗi gia đình đều có những câu chuyện kỳ lạ - những điều không ai dám nói to, chỉ thì thầm khi trời tối. Ở Làng Cổ Lâm, câu chuyện đó là về hang động.Hang động nơi người ta biến mất.Hang động nơi thời gian... không còn ý nghĩa.Bà nội Lê Minh Châu biết điều này. Bà đã sống với bí mật ấy suốt 85 năm. Và khi bà chết vào một đêm không trăng, bà để lại một cuốn sổ tay viết bằng chữ Nôm cổ - thứ chỉ Minh Châu mới đọc được.Trong đó có một lời cảnh báo:"Đừng để Đức vào hang khi trăng tròn tháng ba."Nhưng đã quá muộn.Em trai Minh Châu đã biến mất.Và giờ cô phải đi tìm - vào nơi mà thời gian không phải là đường thẳng, mà là vòng tròn. Nơi quá khứ và tương lai đan xen. Nơi cô sẽ gặp bà nội mình... khi bà còn trẻ hơn cô.Nơi cô sẽ học được rằng:Một số người sinh ra không phải để sống.Mà để hoàn thành vòng lặp.Và một số định mệnh... không thể thay đổi.Chỉ có thể chấp nhận.…
một học sinh cấp 3 bình thường. Đối mặt với môi trường mới cũng chã dễ dàng gì , sự ganh ghét , thi đua, đầy sự đố kị trong học tập . Những rung cảm đầu đời khiến cuộc sống trở nên vô cùng hỗn độn , nhưng thái độ sẽ quyết định thành công hay bại , thoải mái hay không . Cùng theo chân tôi khám phá những sự thật trần trụi của nơi mà được gọi là nơi chắp cánh ước mơ , nơi tươi đẹp của bao người ,những diễn biến tâm lý của 1 nhóm học sinh sẽ cho bạn thấy con người muốn nhìn thấu quả thực không khó xíu nào…
Nó một đứa con gái xinh đẹp như thiên thần, nhà giàu, đứng đầu thế giới ngầm nhưng vô cùng lạnh lùng vì một lí do... Và chạm mặt 1 anh chàng - hắn - đẹp trai, thay bồ như thay áo, cô gái nào cũng đổ ngã trước nụ cười sát gái của hắn trù nó và rồi ...…
Một con người bất bình thường. Hay nói đúng hơn là một đứa trẻ đang tập (bị ép) phải trở thành người lớn. Oidgioioi, trưởng thành là cả một quá trình cơ mò. Làm gì có ai ngủ dậy phát suy nghĩ như lõi đời chục năm đâu. Cứ bình tĩnh, từ từ tiến lên bà con ạ. Vội cái qué gì.P/S: Chick không phải gà, thích gọi thế cho vui thôi.…
Con người trong thế giới này thật mong manh, chẳng có gì là an toàn cả. Chỉ còn lại là máu và nước mắt.Cái chết gần kề cũng là lúc mà kẻ mang trong mình khế ước trỗi dậy để tiễn biết Quỷ quốc đến miền cực lạc !!!…
Truyện kể về nhóm bạn Koa, Kiemono và Kuro phải chiến đấu với các con Ma Sói và Ma Cà Rồng nhờ các sức mạnh của các vị anh hùng ngày xưa đã chiến thắng với lũ Ma Sói và Ma Cà Rồng ấy, câu truyện được dựa vào Boardgame Ma Sói và ý tưởng của Jaki Natsumi…
Nó: Em chờ anh. Chờ anh đến năm 25 tuổi!Hắn: Thì ra tình yêu mà em nói chỉ có thể ngắn ngủi như vậy .........vài năm sau..........Nó: Em..., không còn đủ thời gian nữa rồi. Không đủ thời gian để chờ đến mùa hè năm sau...Hắn: ...Nó: Em có thể sẽ không đợi nữa, sẽ không còn chờ đợi câu trả lời của anhHắn:....Nó: Em..., không cần nó nữa, không cần câu trả lời nữa. Dù cho nó có là thế nào thì em...Nó và hắn từ khi sinh ta thì kết thúc đã được định sãy. Ông trời là trêu đùa họ, không cho họ ở bên nhau. Dù có qua bao nhiêu kiếp, dù có đi qua vòng luân hồi bao nhiêu lần thì họ cũng không thể ở bên nhau. Đã đến lúc họ cần buông tay để người kia được hạnh phúc.…
Nhà thơ Xuân Diệu đã từng nói:"Làm sao sống được mà không yêu,Không nhớ, không thương một kẻ nào?"Thật vậy, tình yêu chưa bao giờ là điều dễ dàng để có được. Cuộc sống vốn dĩ không phải lúc nào cũng nhiệm màu; có hạnh phúc thì cũng có tổn thương, có may mắn thì cũng không thiếu những lần thất bại. Vậy mà, chỉ vừa chớm qua vài khó khăn, người ta đã chọn cách buông tay nhau, như thể tình yêu ấy chưa từng tồn tại.Lâm Thiên Anh - một cô gái sống nội tâm, ít nói, hiền lành nhưng đầy ấm áp. Cô luôn quan tâm người khác, lặng lẽ như ngọn gió mùa thu. Nhưng ngọn gió ấy cũng có thể lạnh, khi trái tim bị bào mòn bởi những lời hứa không thành.Cô từng yêu Trần Hàn Thần - yêu như thể đặt cược cả tuổi thanh xuân vào một người duy nhất. Thế nhưng, giữa đất khách quê người, nơi xứ Mỹ xa xôi, anh đã lựa chọn quay lưng. Không một lời từ biệt rõ ràng, không một lý do đủ đầy. Cô ở lại, một mình với nỗi đau như xé nát từng tế bào."Yêu mà không hứa, hứa mà không làm.Đến cuối cùng người hứa lại quên, nhưng người nghe nhớ mãi."Thiên Anh từng nghĩ, chỉ cần yêu là đủ. Cô hạ thấp cái tôi, không kiêu hãnh, không làm giá - chỉ mong một lần được giữ người mình thương. Nhưng đổi lại, thứ cô nhận được chỉ là sự lạnh nhạt, thờ ơ, và vô cảm.Phải đến khi mất cô thật rồi, Hàn Thần mới bắt đầu hiểu được giá trị của một người từng yêu mình bằng cả trái tim. Hối hận - nhưng liệu có kịp? Những tổn thương ấy, liệu có xóa nhòa chỉ bằng hai chữ "xin lỗi"?…
Ngón tay thon dài của Đặng Nhật Minh vuốt ve những lọn tóc của tôi khiến tôi trở nên bối rối, tôi cố gắng né tránh đi động tác mập mờ này của nó một cách lịch sựNhg vờ như không hiểu tại sao tôi làm thế. Nó lại càng xích lại gần tôi hơn. Mùi hương thảo mộc thanh mát của nó nhẹ nhàng tràn ngập xung quanh đầu mũi tôiÔi tôi sẽ thích nó mất !Cái bản tính thèm muốn đc tình yêu thương, quan tâm khiến tôi cảnh giác cao độ với chính bản thân và nhgx người tôi yêu. Tôi sợ bị tổn thương, sợ bản thân do quá cô đơn nên rung động, sợ trái tim đã nát bị dẫm đạp thêm lần nữa, tôi biết ko phải ai cũng vậy nhưng tôi lại thuộc hội người hèn Nhgx suy nghĩ liên tục trào ra, mắt tôi ko kìm đc mà cay cay : ''Mày đừng làm thế nữa đc ko? '' vừa nói tôi vừa ép bản thân phân tán sự chú ý lên bài reading TA ''... '' Thay vì trả lời câu hỏi của tôi, Nhật Minh lại phát hiện ra sự thật ngu ngốc là tôi đg cố gắng cắm đầu vào bộ đề Ta, giả vờ giả vịt để kìm chế những giọt nước mắt ko lăn dài trên má ' 'Sao khóc? '' Nhật Minh bối rồi , nghiêng đầu cầm tờ tiền 500k lau đi giọt nước mắt mà tôi ko thể kiểm soát đc '' Do mày '' tôi nói cộc lốc Nhật Minh có vẻ sốc khi nghe câu nói đó từ tôi Anh nở một nụ cười rạng rỡ quen thuộc rồi vươn tay nhẹ nhàng đưa cho tôi một cốc Trà Đào Cam Sả đá lạnh bằng đôi bàn tay ấm áp của mìnhGiọng nói trầm ấm pha chút lười biếng của anh vang lên'' Vậy tha lỗi cho tớ nhá Nicotine Huyền '' Từ khoảng khắc đó trái tim tôi đã ko kìm đc mà đập loạn nhịp…
" Mày có tí tuổi mà xen vào chuyện tao à!"- Đm, chị ta định đánh tôi thật à???? Không có trong kế hoạch, bậy bậy!!!!!!!Tôi nhắm mắt không biết làm gì hơn, chờ cái bạt tai giáng xuống, rồi nhan sắc so beautiful của Lê Ngọc Phương Nhi sẽ đi về đâu???..... Ô? Cái bạt tai đâu?Mở mắt ra tôi thấy anh đẹp trai cao to- Vũ Hoàng Bảo Long đã cầm tay con đàn bà đó hất xuống rồi...Ahahhahaha dừa, có anh Long đây tôi đéo sợ bố con thằng nào!!!Anh Bảo Long là bạn thân anh trai tôi, chơi với chúng tôi khi còn nhỏ xíu và cách tôi 5 tuổi. Tôi mới nhớ ra:" Ủa? Anh về khi nào dạ?" - Tôi tròn mắt hỏi." Mới về hồi sáng, có mua quà em đó!" - Anh tôi cười dịu dàng.Đù! Ngon! Có quà thì mình về nhà nhận thôi!…