Quote ngắn
Viết những gì mình cảm thấy theo một lối ngắn gọn thôi___________________________________________+Sưu tầm+Viết tùy theo cảm xúc.…
Viết những gì mình cảm thấy theo một lối ngắn gọn thôi___________________________________________+Sưu tầm+Viết tùy theo cảm xúc.…
Anh nói thích cậu. Cậu thuận theo.Anh nói anh yêu cậu. Cậu thuận theo.Anh nói mình hết yêu cậu. Cậu chấp nhận.Anh nói đừng xuất hiện. Cậu chấp nhận....Cuộc đời là vở hài kịch, yêu và thích chỉ là khái niệm. Nếu không thay đổi được cuộc đời, vậy...thuận theo ý trời đi...…
Tên truyện: Kẻ Caro Giữa Mùa ĐôngTác giả: Song SongĐề tài: tình cảm học đường, nam x nữ, truyện teen, HE.Giới hạn độ tuổi: 17+Giới thiệu: Hiểu lầm giữa tomboy hướng nội nửa mùa và boy thủ khoa tsundere. Ngày bắt đầu viết: 16/03/2025Ngày up lên Wattpad: 13/05/2025Tình trạng: Đang viết, lịch ra chương: 1 chương/ thángThẻ: học đường, tình cảm, teen, giải trí, chắc là cũng hàiLưu ý: Mọi địa điểm, tình tiết trong truyện đều là hư cấu.…
Tôi muốn ôm một nhành hoa phượng vĩVà nói với em, rằng cái chết thật buồn.Nhưng tôi im, giữa dòng đời oán thanHồn tôi bay lên, nhẹ nhàng và bát ngátTôi nhìn thấy đôi mắt em ngấn lệChẳng đau đâu, hoa đẹp mấy cũng sẽ tàn.Đừng đưa tôi những tháng năm lặng lẽThứ tôi yêu là một buổi trưa hè.Trái tim tôi chôn giấu bao hoài niệmThân xác này gửi nắng hè chói changHồn phiêu du theo cánh bướm muôn ngànHương cau non còn vương trên khóe miệng.Nhưng tôi đã thành một khoảng vô biênChiều nghiêng nghiêng, dáng chiều đổ xuống suốiMắt mờ sương thấy gương mặt ai tủiDẫu chiều nay tôi có thấy ai đâu.Đóa sen thơm phảng phất trong màn đêmLà hương vị cuối cùng tôi ngửi thấyCuộc đời tôi, một khoảng trời vô vọngRồi tôi tan ra, trong mùa hạ vô cùng.Đừng tiếc chi, hạ ơi, hạ ơiHãy ngân nga tan vào làn khói nhẹTan vào chiều tà như lời nói khẽChỉ còn lại cơn mưa bất chợt trong hồn người.***Ảnh: bức tranh "Mùa hè" của hoạ sĩ Rene Gerin (1862-1895)…
#nguồn sưu tầm từ trên google sama và nhiều trang mạng khác nữa nha.cũng có một vài câu nói là theo sự yêu thích của mình...ahiuhiu ^-^…
Kem & Sữa là 1 cặp sóc đất, duyên số đã đưa đẩy 2 đứa được gặp và quấn quýt bên nhau không rời. Trong khi Kem là một chú sóc nghịch ngợm và tinh ranh thì Sữa là một cô sóc khá nhút nhát và nội tâm. Hãy cùng đón xem câu chuyện về 2 cô cậu sóc đáng yêu nào!…
"Con phải sống khác mẹ" Tiếng còi tàu cắt ngang màn đêm Hải Phòng - ký ức ám ảnh của Nguyễn Thanh Ngọc, cô gái trở về từ quá khứ đau thương để đối diện và chinh phục nó. Lớn lên trong quán karaoke của mẹ, mang vết thương từ vụ lạm dụng năm 15 tuổi, Ngọc giữ chiếc vòng bạc như lời nhắc nhở, vươn lên trở thành phó phòng kinh doanh tài năng. Hành trình của cô không chỉ là cuộc chiến với quá khứ mà còn là sự cạnh tranh với Nam - đồng nghiệp kiêu ngạo - trong dự án Nam Phong đầy tham vọng. Từ đối thủ, họ trở thành đồng đội, cùng vượt qua định kiến, xây dựng sự nghiệp và tìm thấy tình yêu, niềm tin giữa những tổn thương cũ. Hãy đọc ngay để khám phá cách Ngọc biến tiếng còi tàu từ nỗi đau thành hy vọng, sống khác như lời mẹ dặn!*Bối cảnh truyện chỉ lấy cảm hứng từ Hải Phòng, có nhiều địa điểm không có thật.…
《豪门家教日常》作者:三拾叁【完结】Cuộc sống hàng ngày của gia sư hào mônTác giả: Tam Thập TamDịch: Bảo Nghi (chưa xin phép tác giả, vui lòng không bê đi đâu.)纯情霸总攻vs不撩不舒服皮皮受Thanh lãnh bá đạo tổng tài công X Không chọc ko vui ngứa đòn thụ. #从家教到豪门小崽子的舅妈#Từ gia sư trở thành mợ của đứa nhỏ** 内容标签: 都市 豪门世家 甜文 成长 治愈Tag: Đô thị, hào môn thế gia, ngọt văn, trưởng thành, chữa lành. 搜索关键字:主角:章乔(24)、秦翊衡(28) ┃ 配角:秦小满(5岁半) ┃ 其它:文案留于23/10/24,大纲已定,存稿丰厚。Nhân vật chính: Chương Kiều (24t), Tần Dực Hành (28t)Nhân vật phụ: Tần Tiểu Mãn (5t rưỡi)Văn án lưu ngày: 23/10/2023Trạng thái: đã hoàn…
Năm 2025 Trái Đất ngày càng nóng lên do ảnh hưởng nghiêm trọng của hiệu ứng nhà kính, thiên tai bão lũ diễn ra liên tục kéo theo bệnh dịch hoành hành. Tuy nhiên tất cả những điều này chưa phải là hậu quả duy nhất và lớn nhất. Năm 2030, nhân loại bởi vì lòng tham mà bỏ qua "cơ hội vàng cuối cùng" để cứu Trái Đất, các hoạt động công nghiệp để sản xuất chế tạo vũ khí được đẩy mạnh phục vụ cho chiến tranh. Cùng năm đó, một tảng băng lớn ở Bắc Cực mang theo virus cổ đại đã bị tan hoàn toàn, sự lây lan của virus đã gây ra đe dọa đối với sự tồn vong của nhân loại. Dù vậy, trong màn đêm tối tăm mịt mù vẫn luôn tồn tại một tia sáng mỏng manh dẫn lối.Đây chính là trừng phạt, cũng chính là món quà của thần thánh.…
Cũng không biết nói thế nào, để có thể gây ấn tượng cho mọi người ngay từ những dòng giới thiệu đầu tiên! Tôi chỉ viết ra đây những lời nói chân thật nhất! Xin chào, giới thiệu một chút! Đây không phải là một câu chuyện mà tôi tưởng tượng ra! Những điều mà tôi viết xảy ra trong cuộc sống của tôi! Tôi muốn viết lên đây, qua những câu chữ, để ghi lại những tháng năm tuổi trẻ cuộc đời mình! Trải qua những "thăng trầm" để rồi theo thời gian tôi (chúng ta) dần lớn lên, để có thể tự lập, một mình vươn cánh thoát khỏi vỏ bọc bay ra ngoài thế giới rộng lớn. Những suy nghĩ của tuổi mới lớn, những cảm giác của tuổi mới lớn! Tôi không chắc chắn, nhưng lại khá chắc chắn tôi cũng có thể hiểu được bạn! Tôi cũng như bạn! Chính tôi, đang phiêu lưu để tìm ra đường đi cho chính mình! "Cuộc sống là một chuyến hành trình phiêu lưu đầy ý nghĩa" Nào! Mọi người hãy cùng tôi.....…
"Phiến diện là cách nhìn của một phía."Khác với những tác phẩm tôi viết trước đây, Phiến Diện không phải là một câu chuyện tình yêu sướt mướt. Nó chỉ đơn thuần là một tập tản văn ngẫu hứng, à, hay nói đúng ra, nó là những dòng tám nhảm về cách nhìn của tôi với hiện tượng cuộc sống. Phiến Diện chẳng biết có mang theo triết lý nhân sinh gì hay không nhưng tôi chắc rằng với những người nghiêm túc và theo đuổi những điều khoa học, nó có thể sẽ khiến bạn "tức không nói nên lời".Cho nên, hãy cân nhắc trước khi bạn bước vào trang sách. Bởi vì một khi đã bước vào thế giới của tôi, các bạn cần bình luận hoặc góp ý hết sức lịch sự, mặc dù, có thể bạn cảm thấy nó thậm chí không đáng một đồng.Tiếu Nguyệt Trân.…
Người đời thường nói"Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh" . Chúng ta không có quyền được chọn nơi mình sinh ra, nhưng chúng ta có quyền được chọn cách mình muốn sống. " Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp" . Nếu ước mơ là con đường dẫn đến thành công, thì kiên trì sẽ là chuyến xe đưa ta đến bến bờ hạnh phúc. Nếu cuộc sống này không xô bồ,sóng gió thì con người chúng ta sinh ra đã không bắt đầu bằng tiếng khóc, nếu như ai cũng chọncách từ bỏ, thì cuộc đời này có mấy ai thành công?Chẳng phải tạo hoá thiên nhiên ban hình hài con người là đôi chân, vậy mà chúng ta không bước đi, mà lại cuối đầu trước giông bão thì đó chẳng phải phụ lòng thượng đế sao? Tôi cũng chỉ là người bình thường giống như bạn, lạc lõng giữa dòng đời tăm tối, nhưng trong tôi luôn có một niềm tin mãnh liệt, vì những chú chim cũng đặt niềm tin vào đôi cánh mà bay lên bầu trời đó. Nếu cảm thấy cuộc đời bế tắc, hãy tìm tôi, tôi sẽ cho bạn một lí do để sống.…
Ngăn bàn cũ sẽ mãi ở lại bên cánh cửa đậm mùi thời gian, ánh nắng sẽ vẫn hoài hoài rực rỡ mỗi chiều hạ ngoài hành lang tầng ba. Chỉ có chúng ta là rời đi, không trở về.Nếu được bắt đầu lại một lần nữa, em có chọn từ đầu đã là anh?…
Những câu truyện dưới đây là mình sưu tầm từ wed, Internet,... Và một vài câu truyện mình tưởng tượng ra, có thể có vài câu chuyện dưới đây bạn đã từng đọc rồi hoặc chưa đọc qua chúng, nhưng khi bạn đọc xong những câu chuyện dưới đây, các bạn nhớ bình chọn và comment suy nghĩ của các bạn cho mình nhé.💛💙💜💚❤️…
Bạn có thanh xuân không ? Những năm tháng cấp 3 đẹp nhất trong đời người bạn đã trải qua như thế nào ? Liệu còn gì nuối tiếc ? Cô gặp anh vào những năm tháng đẹp nhất trong đời, dưới ánh nắng sớm, trên hành lang trường học, chỉ có cô và anh, lướt qua nhau một lần, yêu thương nhau chưa đến 1 tháng, chẳng ngờ lại trở thành chấp niệm mà 3 năm sau cô mới có thể buông xuống.Tuệ Mẫn, nhớ kỹ, tên anh là Vũ Nguyên Khôi.Tuệ Mẫn, đến bao giờ em mới có thể nói em yêu anh ?Tuệ Mẫn, anh yêu em.Nguyên Khôi, nếu có một ngày anh bỏ em đi mà không có lấy 1 lí do, em sẽ không tha thứ cho anh, sẽ không bao giờ quay lại hay thích anh nữa.Ừ, nếu có ngày đó, anh sẽ theo đuổi em một lần nữa.…
Sẽ như thế nào nếu như mình là một cô gái tuy không xấu nhưng lại bừa bộn, tính cách mạnh mẽ như đàn ông con trai. Đặc biệt là xui đến nỗi 16 tuổi rồi vẫn chưa một mối tình vắt vai. Nhưng ăn ở không mấy khi tạo nghiệp thì..sẽ gặp điều tốt(?). Kỳ Tử là một ví dụ. Chỉ vì một vài sự cố và tính cách mạnh mẽ của cô khác người, mà người phụ nữ này lại thu hút được bao nhiêu nam thần đến từ những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời cô. Theo đuổi cô, yêu thương cô, liệu ai sẽ là định mệnh thất sự của đời cô?Những hoàn cảnh dở khóc dở cười, vui có, buồn có, những pha rải thính từ chap này sang chap nọ,... sẽ được tác giả ghi hết trong cuốn truyện này.Các độc giả hãy theo chân nữ 9 Kỳ Kỳ để tìm ra trong các nam thần, ai là nam 9, là định mệnh cho cuộc đời không đâu vào đâu của Kỳ Kỳ nhé!…
Là một tác phẩm ghi lại hành trình trưởng thành của Kiyoshi, trên hành trình ấy sự xuất hiện của Uta như một tia sáng tô điểm cho cuộc đời cậu và khiến cậu nhận ra nhiều điều sâu sắc trong cuộc đời mình.Tác phẩm này cũng được mình lồng ghép, thêm vào ấy những điều mà mình học được trên hành trình trưởng thành của mình. Do đó những nhận thức, tư duy, suy nghĩ,...mang tính chủ quan mà mình góp nhặt được trên hành trình ấy đều được thể hiện qua góc nhìn của từng nhân vật thông qua những sự kiện xảy đến với họ.Đây là tác phẩm đầu tay của mình, do ngôn từ của mình có giới hạn, nên đôi lúc sẽ còn lủng củng. Nếu bạn có góp ý thì hãy thoải mái chia sẻ với mình nhé.Cảm ơn bạn vì đã chọn đọc tác phẩm của mình giữa hàng ngàn tác phẩm hay ngoài kia.…
Rồi đến một ngày, bọn trẻ lóc chóc hô biến thành một người lớn chững chạc, biết nếm mùi vị của thất bại và lại đứng lên bước tiếp trên con đường nó đã chọn. Ở thành phố rộng lớn này, dường như đang kéo dài khoảng cách của những đứa trẻ ở làng Đèn Xích thuở ấy dần trở thành người dưng nước lã. Chẳng lẽ khi trưởng thành, mỗi người đều sẽ thay đổi hết sao? Tôi cóc quan tâm điều đó, tôi chỉ biết rằng năm đứa trẻ ngày xưa vẫn yêu thương và quý mến nhau lắm!Cái Dòm tựa đầu lên vai tôi, lọn tóc nhỏ của nó cứ trượt nhẹ qua cổ tôi, cảm giác vừa nhột nhột mà lại thích thích. Đám lá rụng cứ chơi đùa với từng đợt gió..."Xào xạt, xào xạt"Mùi hương tóc của Dòm làm tôi rung động, muốn nói lắm nhưng môi miệng cứ mím thật chặt lại...Dòm ơi, mày biết nhỏ Cúc Hương mến mày lắm không?…
"Tao sinh ra không có quyền chọn gia đình, không chọn được hoàn cảnh, cũng không chọn được ánh mắt người ta nhìn tao. Nhưng có một thứ tao được chọn - là không gục ngã."Đây là câu chuyện về một thằng nhóc lớn lên trong căn trọ ẩm mốc giữa lòng Việt Nam - nơi mưa lạnh không bằng những đêm nằm nghe tiếng lòng mình rơi vỡ. Gia đình nghèo, học lực trung bình, bị gắn mác vì ông nội đi tù. Nó từng muốn chết. Từng nghĩ không có gì đáng để sống.Nhưng rồi, giữa tất cả sự tuyệt vọng đó, nó gặp một người. Một cô gái khiến nó lần đầu tin rằng: mình cũng có giá trị, cũng đáng được yêu thương. Từ đó, nó bắt đầu thay đổi. Tập luyện. Học thổi sáo. Tìm hiểu nghề cứu hộ. Và hơn hết... học cách tha thứ cho bản thân mình.Câu chuyện không có người hùng. Chỉ có một thằng nhóc từng yếu đuối, đang cố gắng từng ngày để không gục nữa.> Một tiểu thuyết hiện thực, trần trụi, nhưng thắp lên hy vọng cho những ai đang bước qua đêm tối một mình.…
Giới thiệuÍch kỷ.Chiếm hữu.Nhiều khi còn đố kỵ.Tất cả những gì cảm nhận được qua xúc giác đều là thực, dù có đôi khi bản thân không thể nhận định đó là cảm giác gì, đó là thứ gì tạo nên. Ở đó, có lòng nhiệt huyết tràn đầy nhưng cũng có trái tim băng giá sẵn sàng đóng băng tất cả....Yêu đến đau.Thương đến chết.Chỉ có thể là tình yêu sao?Hay còn là điều gì khác? ...Có ai trong các bạn đã cảm nhận như tôi!Đến cuối cùng, trong mỗi người mong muốn điều gì nhất?Và quan trọng là có ai đã cố gắng hết sức để đạt được điều đó?Những điều trên còn chưa đủ cho tất cả những gì mà tôi muốn biểu đạt nhưng đó chính là những điều hiện tại vẫn còn xen lẫn trong con người tôi...Đó là những điều của tôi, hiện tại và có thể là tương lai....Còn "của bạn" thì sao?…