Omega của chúng tôi!( Allquake)
Mùi hương đặc biệt, điên cuồng, ham muốn chiếm hữu!! Quakie, emlaf Omega của chúng tôi!!~…
Mùi hương đặc biệt, điên cuồng, ham muốn chiếm hữu!! Quakie, emlaf Omega của chúng tôi!!~…
Dekisugi yêu Nobita từ cái nhìn đầu tiên, cậu muốn độc chiếm Nobita, bất chấp mọi thủ đoạn!!!!!…
Arc 2: Cửu hiệu chiếnSource: http://sonako.wikia.com/wiki/Mahouka_Koukou_no_Rettousei…
Au trinh thámcp chính: hoshitanCp phụ: yumi…
Author: SilverMoonTLink truyện gốc: https://archiveofourown.org/works/17819681BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI ĐÂU HẾT!___________***__________Có gì thắc mắc về cách dịch thì sang fic 'những rắc rối của tui khi dịch truyện' nha.Lịch ra chap: một ngày nào đó trong tương lai, tầm 2 - 3 tháng sẽ ra chap :P*Lí do í hở: trên wall nhà tui có ghi đó :D Enjoy!…
Nếu ngày mai đến mà thấy nó héo, em sẽ buồn lắm.…
tộc Cáo 3 đuôi vốn là một tộc nhỏ bé, có thể bị tuyệt chủng dễ dàng, nếu giết đc họ sẽ đc bán với cái giá rất cao để đc bảo vệ, họ đành chấp nhận làm nô lệ cho 1 đế quốc, têb đứng đầu là 1 tên độc tài tàn ác.…
người đó muốn làm gì đó với cuộc đời mình.…
bạn trai dỗi rồi, phải làm sao?…
- Vết sẹo trên tay anh, từ đâu mà có?Lee Sanghyeok trả lời vô cùng bình thản:- Không may, bị mèo nhà cắn.- Thứ mèo gì lại hư như vậy? Anh không ghét bỏ nó?- Không, tôi không nỡ.Lão đại mafia Jeong Jihoon và chàng nghệ sĩ piano Lee Sanghyeok Ảnh bìa: LordAgnCảnh báo OOCHE…
Do nghĩ mấy cặp ship kia thì Bé đất của tui bị ra rìa,thấy tội quá!! với lại tui cũg ko OTP cho lắm nên... allquake nhé!!:3 đừng hỏi!!! Boboiboy gốc về với Fang rồi nên đừng hỏi!!:3…
"china, china, đợi Em với!!!! "một bóng hình màu đỏ Sao vàng đang lon ton chạy theo china. " nhanh Lên nào Tiểu Việt!!! "người con trai lớn vẫy vẫy thân hình nhỏ bé đang Đi tới chỗ mik, bế Lên. Vietnam : sau này, anh cưới em nhé???? china: hảo nhưng em phải lớn đã!!! Vietnam : vâng!!! " xin lỗi, anh ko thể giữ lời hứa đc rồi tiểu Việt!!!! "* bỏ Đi*Vietnam : đồ... vô liêm sỉ... đồ tồi... đồ...đồ thất hứa... hức... anh đã hứa rồi mà... làm ơn... quay lại Đi!!!!…
cậu ấy có thể cười vui vẻ, hòa đồng với mn và có sự quyết tâm, tính kiêng cường, liệu tôi có thể giống cậu ko???Vietnam là Oc của mị và nó xàm lìn lắm , muốn đọc chơi cũng đc!!!có cả Vietnam cuksuk của chúng ta!!!…
lười miêu tả!!!:3…
Bạn sẽ làm gì khi một tờ giấy biết bay bỗng dưng xuất hiện và nói bạn được nhận vào ngôi trường Gedonlune Royal Magic Academy, là nơi mà biết bao học sinh ưu tú và những người có thân phận không hề tầm thường học ở đó? Vui vẻ lên gác xếp hành lý, hay la hét như điên như loạn vì chưa đến nửa đêm đã gặp ma, hoặc là tát vào mặt mình để xem mình có ngủ mớ không?Rồi bạn sẽ làm gì khi mới đến nơi đã phải chạy đôn chạy đáo để tìm ra cái ký túc xá, đã thế lại gặp hắn, hắn và hắn? Mỉm cười e thẹn rồi làm điệu, hay gào lên "hay là mình cứ bất chấp yêu nhau đi anh", hoặc có thể là đơ ra vài giây, rồi lúng ta lúng túng, để cho trai nó cứ chọc ghẹo?Hãy nhớ, mỗi hành động, mỗi cảm xúc đều quyết định cả số phận của bạn!…
câu chuyện về một lần dọn nhà nọ của omi và atsureq: yìng yìng (fb)…
thời khắc giao giữa đông và hạ và gojo satoru…
Trước khi bạn quyết định bỏ thời gian quý báu để trải nghiệm thử, tác giả có đôi điều cần nói:- Đầu tiên thì câu truyện này là câu truyện được viết từ bốn năm về trước, đã rất là lâu rồi, vậy nên khó tránh cách hành văn sẽ có phần khác lạ hơn so với cách hành văn thông thường mà các bạn thường đọc trên trang của tác giả.- Thứ hai, truyện này tác giả đăng lên là do tình cờ lúc dọn máy tính thì tìm thấy. Nó đã từng là câu truyện giúp tác giả đoạt giải trong các sự kiện viết truyện ngắn mà các trang viết truyện thường tổ chức. Và tác giả tưởng truyện mình đã đi tong trong lần các trang viết bị sập rồi.- Điều cuối cùng, câu truyện này... nhẹ nhàng và vô cùng bình thường một cách khó tin. Tuy tác giả vẫn chưa xem lại, nhưng với trí nhớ như gấu Koala của mình thì tác giả nghĩ nó là truyện nhẹ nhàng, vậy nên nếu bạn đang mong chờ một câu truyện có những sự kịch tính thì... có hơi khó.Chỉ bấy nhiêu mà thôi, nếu sau khi bạn đã xem qua đôi điều này và vẫn muốn thử đọc thì hoan nghênh bạn về lại bốn năm về trước, nơi tác giả vẫn còn rất mơ mộng và nhìn đời qua lăng kính màu hồng! Đôi khi, sống lại thời gian mình còn ngây thơ và yêu đời cũng là một chuyện tốt mà nhỉ?…