Khoảng Chạm Không Thể Với
Mình không biết nói gì nữa nhưng có lẽ mình đang viết một câu chuyện buồn. Hãy đọc nó và cho mình thêm ý kiến nhé.…
Mình không biết nói gì nữa nhưng có lẽ mình đang viết một câu chuyện buồn. Hãy đọc nó và cho mình thêm ý kiến nhé.…
Truyện có yếu tố LGBTQ+ (ko thích = lướt. Không ai ép đọc)Hãy tôn trọng tác phẩm của tôi!!!!! Nghiêm cấm hàng vi sao chép dưới một hình thức!!!!!!!!!"Có những tình yêu bắt đầu từ bóng tối - và mãi mãi không thoát khỏi ánh sáng của nó." Cậu nhảy trong ánh đèn đỏ - tôi nhìn từ chiếc bàn VIP tầng ba.Một người bán thân bằng vũ điệu. Một người sinh ra đã mặc vest ngồi sau cửa kính.Họ không nên gặp nhau.Nhưng định mệnh lại là thứ luôn biết cách dàn dựng màn bi kịch đẹp nhất.Em từng nghĩ ánh đèn sân khấu là cứu rỗi duy nhất. Tôi từng tin tiền có thể mua được mọi thứ - kể cả tình cảm.Thế rồi trong một đêm mưa, em ngồi trên yên xe tôi, run rẩy hỏi:"Nếu tôi không đẹp, anh có đưa tôi về không?"Và tôi không trả lời.Một vũ công thoát y bị thế giới đẩy xuống vực. Một thiếu gia với trái tim trống rỗng.Họ trao nhau nhiều hơn thân xác - họ đặt cược cả cuộc đời cho một thứ tình yêu không ai chấp nhận.Và khi ánh đèn cuối cùng tắt đi... người còn đứng lại là ai?…
*OOC*Truyện chỉ là giả tưởng, hoàn toàn không có thật, vui lòng không đem vào đời thật và người thật----"Em là giấc mơ màu tuyết, còn anh là kẻ gác cổng giữa ánh sáng và bóng tối."Nơi núi rừng phủ sương, có một hồ ly trưởng tộc - lạnh lùng, kiêu hãnh và bất tử, sống trong thế giới của riêng mình, nơi ánh sáng dường như chẳng bao giờ chạm tới.Người ta gọi anh là Quang Anh - kẻ đứng đầu, kẻ cô đơn trong vương quốc âm u và tĩnh mịch.Tại một ngôi làng nhỏ trong tộc Hồ Ly, có một tinh linh bé nhỏ Đức Duy, mang trong mình ánh sáng trong trẻo, như giọt sương mai lặng lẽ rơi trên cánh lá già nua, dịu dàng và đầy hy vọng.Tuy sống chung một tộc, thế nhưng Quang Anh và Duy lại như hai thế giới song song: một bên là bức tường băng kiên cố của hồ ly bất tử, một bên là mạch nguồn dịu dàng luôn khao khát được chạm tới.Rồi một ngày, giữa sương mờ của đất linh, những khoảng cách tưởng chừng không thể vượt qua dần nhòa đi - khi ánh mắt họ giao nhau, một điều kỳ diệu bắt đầu nảy sinh.Hai linh hồn - một mềm như ngọc, một cứng như đá - vô tình va vào nhau giữa sương mờ núi thẳm.Và từ khoảnh khắc ấy, thế giới không còn yên ắng nữa.Trong sắc sương mờ đất linh, liệu hồ ly có giữ nổi người đã chạm vào trái tim mình?Liệu người giữ ngọn lửa lạnh có thể níu giữ được ánh sáng mong manh vừa le lói vào trái tim đơn độc ấy?…
Câu truyện được lấy ý tưởng từ một bộ phim và tôi chỉ lấy nó để tạo ra một phiên bản mới......( kết HE )…
CP chính là đam mỹ.CP chính là đam mỹ.CP chính là đam mỹ.Nhấn mạnh ba lần, đừng kì thị. Bạn đã được cảnh báo!!Thể loại: chắc chắn là đam mỹ, chưa rõ đặc tính nhân vậtCác CP: thôi cứ đợi ra dần dần là biết =))))))...Lúc đầu tui tính viết truyện ngược, xong nó thành thế này....Thôi thì cứ thuận lí thành chương luôn =)))))))))…
Lười lém không viết âu…
An Nhiên - sinh viên năm cuối mê chơi và ghét drama, chỉ muốn tốt nghiệp êm xuôi.Hoàng Minh - trưởng phòng bận rộn, mặt lạnh hơn điều hòa, vô tình "ủi" hỏng chiếc laptop quý hơn mạng người của cô.Đáng lẽ chỉ là tai nạn, ai ngờ kéo theo hợp đồng "giả làm người yêu", ra mắt hai bên gia đình, thậm chí còn... thính tung mù trời.Giữa những lần cà khịa, những cuộc trò chuyện khuya muộn và vài pha rung động không rõ nguồn gốc, An Nhiên nhận ra:Đôi khi, tình yêu đến nhẹ như một cái chạm - nhưng hậu quả thì không hề nhẹ tí nào.…
Bạn gà và bạn gấu…
"Ta không cần biết trước đây nàng là ai, ta cũng mặc kệ nàng có mục đích gì, đối với ta những điều này không quan trọng, ta chỉ hy vọng nàng đến bên cạnh ta" truyện được viết theo thể loại cổ trang GL và chỉ được đăng tải trên wattpad với tên «nhi_622» nếu có ở những nơi khác thì đó đều là REUP tác giả cũng bởi chính chủ đăng lên…
showroom của tớ…
Chỉ là một câu chuyện ngẫu hứng nói về Eugeo ...…
OTP…