-Từ giờ tôi chính là gia đình của em.-Em phải làm sao đây?Thế giới của chúng ta thật quá khác nhau.Có lẽ sẽ có người thích hợp với Jung hơn em.-Để một lần gặp nhau ở kiếp này thì không biết kiếp trước ta đã từng bao nhiêu lần làm người xa lạ vô tình lướt qua nhau.Được gặp em,yêu em đó là số mệnh của tôi.Nên dù có ra sao tôi cũng sẽ vì em mà bất chấp.…
Thể loại: Hài hước, bá đạoNam hóa Note: Thật sự xin lỗi các bạn về việc Fic trước nhưng fic này mình đọc kỹ r... Sẽ không như trước nữa đâu ạ. Mấy bạn đừng bỏ rơi mình nhé. Mình luôn up fic đều đặn như các bạn đã biết rồi nhá! Mình yêu các bạn :"*…
Đến ngày hôm nay tôi đã bên cạnh em bao lâu rồi nhỉ???Nó khá dài rồi đấy...hết cả chặng đường cấp một, cấp hai và hiện tại là đang cùng nhau đi hết quãng đường mà tại đây chúng tôi còn là học sinh...lớp 12...năm học cuối cấp nhiều kỷ niệm. Và có một bí mật đã theo tôi từ rất lâu...đó là...chỉ có trong suy nghĩ tôi mới đủ can đảm gọi cô gái ấy là 'em' thôi... ^.^~…
Tôi có một người chị gái, tuy không máu mủ ruột thịt. Nhưng mất chị ấy, với tôi còn đau đớn hơn cả cái chết!Em gái tôi - người tôi muốn đi cùng suốt nhiều cái "10 năm" của cuộc đời. Nhưng chỉ trách, do số mệnh quá khắc nghiệt!…
Tình yêu không phân biệt giới tính, tuổi tác, địa vị. Yêu chính là yêu, là một thứ cảm xúc hoàn hảo. Một khi đã yêu thì rất khó có thể quên được.Lúc yêu thì không chân trọng, lúc mất đi rồi thì hối hận đến chết.Dành cà thành Xuân để yêu người, nhưng nhận lại chỉ toàn tổn thương. Tôi vì người mà yêu hết mình, còn người vì ai khác lại tổn thương tôi ngàn lần.Yêu một người mà không yêu mình, hận người vì tổn thương quá nhiều. "Cả đời này điều mà Park Jiyeon em hối hận nhất chính là để mất đi chị Ham EunJung."Kết cục cuối cùng của họ sẽ như thế nào? Hạnh phúc hay bất hạnh? Nếu có thể gặp lại thì họ có yêu như lần đầu tiên hay không? Có một thứ gọi là định mệnh, có duyên nhất định sẽ gặp lại.…
Bốn bề sương mù dày đặc nên chẳng nhìn rõ thứ gì. Cô bổng phát hiện, bản thân đang khóc. Một mình cô đứng giữa khu rừng rậm âm u như nấm mồ, khóc xé ruột xé gan.Giấc mơ là sự phản chiếu thế giới hiện thực. Giấc mơ là một sự lưu đày của tiềm thức. Nhưng nếu cô từng yêu tha thiết một người, từng vì chị mà đau đớn khôn cùng, vậy thì tại sao những năm qua, cô lại chẳng nhớ gì đến chị? Tại sao cô lại quên sạch mọi ký ức về chị?______________________________________________________"Tôi muốn bắt đầu lại với em." Người phụ nữ cất giọng từ tốn, ngữ khí đầy vẻ bi ai: "Nếu ngày ấy tôi không phải là tội phạm, em không mất đi người cha chính trực, tôi và em gặp nhau, tất cả liệu có khác không?"...Ả vẫn nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng và bi thương: "Em đừng khóc nữa. Ji Yeon! Tôi chỉ không muốn bỏ cuộc. Dù thế nào, tôi vẫn muốn quay đầu hỏi em một câu: Em có bằng lòng đi cùng tôi, có bằng lòng quay về bên chúng tôi hay không?" Ả nói rất chậm và rành mạch: "Em đã quên tôi, quên mất chúng tôi, quên đi tình cảm của tôi. Cuộc đời tôi phải tiếp tục thế nào, kết thúc ra sao đây?"…