"biết đâu, một ngày mai, gió sẽ thoáng văng vẳng mà thì thầm lời tâm tình đến người mà thiếu niên muốn gửi đến...."Truyện này do tớ tưởng tượng thôiTớ viết cũng muốn gửi đến một người bạn của tớ nữa, mong câu chuyện nhẹ nhàng giữa hai bạn Lạc - Thành (và một vài cặp khác) sẽ giúp mọi người tìm thấy một chút bình yên nha.…
Mặc thành xấu nam, cuộc sống này nhưng làm sao sống Xấu thì thôi, lại vẫn bốn bề thọ địch, bị người làm cho tam xan không kế, liên náu thân nơi đều nhanh không có Muốn bỏ đói ta? Chê cười! ! ! Ta Phương Vân Tuyên dầu gì cũng là nhất cấp trù sư, kiếm tiền nuôi gia đình, lạp xả đại nhà mình bọc nhỏ tử, tiện đường tái đem mình "Giá", Có tiền có rỗi rãnh thư thái sinh hoạt vừa mới bắt đầu Quét mìn: 1, làm ruộng văn 1V1 HE 2, thụ thị trù sư, công thị tá giáp quy điền chiếu tướng Bài này 1 nguyệt 12 nhật (ngày thứ Hai) nhập V, nhập V lúc đầu canh ba, cảm tạ sự ủng hộ của mọi người Tác giả chuyên mục cầu cất dấu → Nội dung nhãn: Bố y sinh hoạt làm ruộng văn mỹ thực Tìm tòi chữ mấu chốt: Diễn viên: Phương Vân Tuyên ┃ phối hợp diễn: Đỗ Ích Sơn, Vi Trọng Ngạn ┃ cái khác: Làm ruộng văn…
Sau bao nỗ lực thì cuối cùng Trang cũng đã đỗ vào được ngôi trường THPT mà mình mơ ước. Vào ngày đầu tiên đi học, cô đã gặp và ngồi cạnh Đăng - một thiên tài của lớp, gia đình cậu ấy rất giàu có. Còn Trang, vì có vẻ ngoài xấu xí nên các bạn trong lớp không mấy thân thiết. Liệu Trang sẽ như thế nào trong 3 năm học ??…
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ,điểm nhẹ lên mái tóc màu hạt dẻ của Mai Châu Thục Khanh làm tóc cô sáng rộ lên.Lúc này,người đối diện cô là Phạm Minh Thiên Duy cao hơn cô gần một cái đầu theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóngĐôi mắt cô trong veo hướng nhìn anh.Thề!Phạm Minh Thiên Duy tự nhận mình là một người khá bình tĩnh.Nhưng khi nhìn con nhóc này anh không thể bình tĩnh nữa rồi.Anh trộm nuốt nước miếng.Yết hầu anh lăn lộn,bắt được điểm này Thục Khanh khẽ nhón chân lên,chẳng mấy chốc mắt hai người đã đối nhau.Mũi chạm mũi rồi hơi thở hai người cứ quấn quýt lấy nhau.Khoảng cách này là quá gần,ánh mắt anh hơi mơ hồ nhìn xuống làn môi căng đỏ mọng của cô.Một lần này thôi chỉ một lần anh thầm nói trong lòng.Rồi vươn tay kéo gáy cô về phía mình.Nhắm chuẩn xác vào dôi môi ấy,hôn.Hôn rồi,cô mở đôi mắt tròn xoe nhìn anh hơi thở của cô cứ thế bị anh cướp đi.Thiên Duy đưa tay che đôi mắt cô lại,còn nhìn nữa là anh điên mất.Giọng nói khàn khàn:-Đừng nhìn.Cô chưa kịp lấy hơi thì bị anh hôn lần nữa.Vốn tưởng cô sẽ là người chủ động nhưng mà hình như lệch kế hoạch rồi nhỉ?Thôi kệ,sai quá trình nhưng kết quả đúng là được.-Tập trung một chút.…