[zekayusi] Tớ muốn thân với em.
"geonwoo đừng nhìn tớ nữa...""em đáng yêu như thế mà, để tớ nhìn thêm chút"…
"geonwoo đừng nhìn tớ nữa...""em đáng yêu như thế mà, để tớ nhìn thêm chút"…
Tên: Gửi Cậu Một Đóa Hướng DươngCouple: ZePerTác giả: Kha NguyệtTớ gửi cậu một đóa hướng dương, mong cậu vững bước hướng về ánh mặt trời…
ᯓ★ˎˊ˗: [zeusxzeka]ᯓ★ˎˊ˗"đôi mắt không bao giờ nói dối"ᯓ★ˎˊ˗ ooc, tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tác giảᯓ★ˎˊ˗ art commission by Sungoᯓ★ˎˊ˗[光] by taituphongluu…
Kể chuyện trước khi đi ngủ. oneshotFakenut - cho một ngày cần nhiều sự an ủi.*nấu xói yêu thương…
1 ngày bán được mấy gói mè?…
Vậy thì tình yêu là gì?…
pidapadum :">xị is already here…
" Em biết anh đã bận rộn quản lí cả lịch trình của em, nhưng anh có thể quản lí cả trái tim em nữa được không? "Cả SE, HE…
Tôi đã viết truyện, viết thơ với tất cả tấm lòng mình. Tất cả những nội dung khác, tôi gộp vào thành "Tản mạn" - vốn là một thuật ngữ không chính xác lắm. Đó là những bài văn ngắn nêm nếm chút bông đùa gượng gạo, cũ kỹ, được hình thành từ kinh nghiệm sống ít ỏi và hời hợt của bản thân tôi.Nay, tôi muốn viết một tập "tùy bút" nửa vời với chủ đề ẩm thực. Và chắc chắn phải là ẩm thực Việt Nam, bởi vì cách ăn, cách nấu, cách nghĩ của tôi không chạy thoát mảnh đất cong dài ấy được.Nói về ẩm thực Việt, người ta đã tung hô Hà Nội tinh tế và Huế kiêu kỳ rất nhiều lần; cho nên, với cương vị là một người Sài Gòn, tôi muốn "giành" lại chút công bằng cho mảnh đất miền Nam.Ẩm thực Sài Gòn rất đặc biệt. Hà Nội và Huế nổi tiếng với những món ăn sẵn có ở địa phương hoặc ở các vùng lân cận, nhưng Sài Gòn thì không hẳn. Ẩm thực miền Tây Nam Bộ chỉ là một phần nhỏ mà thôi. Những phần còn lại, nếu truy ra nguồn gốc thì sẽ có rất nhiều xuất xứ, từ miền Bắc, miền Trung cho đến Trung Quốc và cả Campuchia. Cái tên "Sài Gòn trăm mấy phố phường" là để gợi nhắc về sự đa dạng đó chứ hoàn toàn không có ý xúc phạm nhà văn Thạch Lam - vốn là một tác giả tôi rất kính trọng. Đây chỉ là sự...ăn-theo-có-thiện-chí của một người quý ông Thạch Lam mà thôi.…
"In the name of the realms beyond,We shall forge our true destiny."…
Một số đoản, oneshot, twoshot mà tớ tự viết.…
"Tôi ở đây, vì em đang khóc"- Sếu Dammi- Thể loại: Vườn trường, ngọt, hường, chút hài, ít ngược - HE - Ấm áp, Băng lãnh (ôn nhu) công × Tạc mao ngốc nghếch thụ. Chanyeol × Baekhyun.Văn Án: Tôi ở đây... vì em đang khóc.Tôi ở đây... vì em cần một bờ vai.Tôi ở đây... vì em cần ai đó lau đi giọt nước mắt.Tôi ở đây... vì có em nơi này Tôi ở đây vì em. Tất cả là vì em.Tôi ở đây - ngay bên cạnh emĐừng có khóc khi không có tôi.Tôi ở đây vì muốn nói rằng: Tôi yêu em..."…
hắn đã đứng rất lâu trong gió chỉ vì muốn gặp lại người hắn yêu một lần. đáng tiếc chỉ là hư không ảo mộng, đời đời kiếp kiếp đành chia lìa…
Lâm Thính xuyên sách, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết 18+.Cô xuyên thành vai nữ phụ si mê nam chính nhưng số phận đã định không bao giờ có được tình yêu đáp lại. Trong nguyên tác, nhân vật nữ phụ này cực kỳ ghét nữ chính - người đã cướp mất nam chính, thậm chí ghét luôn cả người anh trai của nữ chính tên Đoàn Linh. Dần dà, Lâm Thính và hắn trở thành kẻ thù không đội trời chung.Nhiệm vụ của Lâm Thính là đi theo kịch bản nữ phụ... mà hầu hết kịch bản đó đều liên quan đến Đoàn Linh.Kịch bản cần thực hiện 1: Tỏ tình với Đoàn Linh, làm hắn phát ghétKịch bản cần thực hiện 2: Nắm tay Đoàn Linh, làm hắn phát ghétKịch bản cần thực hiện 3: Ôm Đoàn Linh, làm hắn phát ghétKịch bản cần thực hiện 4: Hôn Đoàn Linh, làm hắn phát ghétKịch bản cần thực hiện 5:......Lâm Thính: "Cái logic quỷ quái gì thế này?"Kịch bản cuối cùng không liên quan đến Đoàn Linh - cô chấp nhất không buông tha, vì muốn có được nam chính mà định cho hắn uống thuốc hợp hoan.Đêm đó, Đoàn Linh không hiểu từ đâu nghe được tin tức, cầm lọ thuốc hợp hoan Lâm Thính mua về rồi uống sạch trước mặt cô.Đoàn Linh cười lạnh: "Không phải muốn đi tìm hắn sao? Cứ đi đi."Lâm Thính không thể chạy thoát khỏi phòng.Cũng qua đêm này, cô mới biết Đoàn Linh có nghiện chuyện phòng the, lại còn là kẻ điên cuồng. Trước kia hắn dùng những cách khác để kìm nén, nhưng giờ đây...…
Một chút chữa lành cho sự yêu xa của On2eus…
có một em nhỏ năm ấy đi lạc vào đời gã, rồi ở lại, dịu dàng như một giấc mộng không chịu tan.⸝⸝park dohyeon ✘ choi wooje;age-gap, soft;lowercase.…
đây là một bộ fic tớ chuyển ver từ phim "Tiếng sét trong mưa" nên hầu như mọi hành động, biểu cảm và lời nói đều giống bản gốc nếu bạn nào muốn đọc bộ chuyển ver này thì tớ rất hân hạnh chào đón ạ, và những bạn nào cảm thấy khó chịu vì đây là phim ngôn mà tớ lại tự ý chuyển ver thành truyện bl thì tớ cũng gửi lời xin lỗi và mong các bạn không toxic fic.Cảm ơn các bạn rất nhìuuu🫰🏻…
Oneshot : Ngày kia mình chia tay được không anh?Couple : Khải - NguyênCatetory : SESummary: Anh ơi! Ngày kia mình chia tay được không anh!…
Tôi tin rằng người Việt xa xứ đặc biệt nhớ những bó rau của quê hương. Ai đi xa rồi mới hiểu việc mua một bó rau của xứ ta khó nhường nào. Những loại rau chỉ khu vực nước mình mới có như rau cần, rau ngổ, rau muống thì đã đành, nhưng cả những loại rau phổ biến khắp thế giới tuồng như cũng không đúng hẳn hương vị trong tuổi thơ. Điển hình là bó hành chẳng hạn. Khó mua là một, không thể thay thế là hai. Thịt thà cũng có nhiều thứ đặc sản khó thay thế - ví như gà Đông Tảo, bò tơ Tây Ninh, lợn mán Tây Bắc, hay cá anh vũ Phú Thọ. Nhưng nhìn chung, những loại chất đạm này có thể được thay thế và ăn vẫn ở mức chấp nhận được. Rau thì không. Món ăn đòi rau nào thì ta nhất định phải mua rau nấy. Bún cá phải ăn với thì là; phở gà nhất định phải có hành và thêm tí lá chanh; thịt bò xào thì khó lòng thiếu rau cần nước. Đổi thành loại rau khác là vị khác hẳn ngay. Thế nên, khi tìm được một bó rau của quê hương trên đất khách, tôi lại cảm thấy lòng mình xanh mát, khoan khoái khó tả. Màu xanh này là màu xanh của tuổi thơ, của đất Việt nhiều mưa um tùm cây cối, của tấm lòng người Việt thương yêu những điều bình dị nhất. Tập tùy bút này được viết ra là để chia sẻ những tâm tình xanh tươi, thiện lành ấy.…