" Lâm Thiên Kiệt, anh cướp hết mọi thứ của tôi rồi đó, anh vừa lòng chưa ?"Cô đã thất bại thảm hại trong chuyện tình cảm và sự nghiệp gia đình,cứ ngở rằng trên thế giới này sẽ không ai yêu cô nữa thì đột nhiên người mà cô căm thù nhất trên đời này lại xuất hiện trước mặt cô và nói một câu xanh rờn :" Bán San, người anh yêu là em "…
Fabius Bile thực hiện phẫu thuật cho một bệnh nhân vô danh, phát hiện và ghi nhận một căn bệnh thoái hóa đang dần phá hủy các cơ quan của đối tượng. Suy ngẫm về quá khứ khi làm việc, Fabius nhớ lại thời điểm trước khi Emperor's Children hợp nhất với Fulgrim, khi họ đang mắc cùng một căn bệnh ăn mòn và sắp tuyệt chủng. Làm việc như một Dược Sư, ông bắt đầu ra lệnh hành quyết tất cả những người anh em của mình có triệu chứng và coi cơ thể họ như những cục vật chất hữu cơ đơn giản để nghiên cứu, thậm chí cả người bạn thân Lycaeon, người mà cuối cùng ông buộc phải ra lệnh hành quyết. Bắt đầu khâu vết thương cho bệnh nhân, Fabius suy nghĩ rằng chính việc phát hiện ra Fulgrim và việc tái tạo lại mã gene bằng gen của ông đã cứu họ. Tuy nhiên, điều đó không phải là toàn bộ sự thật, khi bệnh nhân được tiết lộ chính là...Truyện ngắn có xen lẫn giữa hiện tại và ký ức quá khứ.…
Câu truyện mở ra với Hanazama Tomoki, một nhân viên văn phòng quảng bá hình ảnh xui xẻo đối mặt với cuộc sống qua công việc bận rộn. Sáng lao động - Tối trừ tà Ngoài ra còn những vấn đề về cuộc sống đời thường như bao con người khác mà cậu mong muốn. Một mong muốn đời thường.…
"Xuyên suốt năm năm qua, số lần mình khóc có lẽ cũng đến hàng nghìn. Vì mình mít ướt mà, và hơn một trăm lần ở kia mình nói ấy, mình nghĩ đó là một trăm lần mình đã chết, và sống lại.""Mình đã nghĩ quên đi thì sẽ không còn lặp lại trong vòng luẩn quẩn ấy nữa, và cũng từng đau khổ biết bao khi lại khóc thêm những lần cho cùng một nỗi đau mà mình tưởng rằng đã lành từ lâu.""Có lẽ mình chỉ không muốn rơi lại vào vòng lặp, không muốn sống những ngày vô định không có mục đích, không muốn trải nghiệm lại nỗi đau từ tình yêu lẫn việc mất đi người thân bên cạnh một lần nữa... lặp lại, mất đi, nhưng có lẽ cái mình sợ nhất đó chính là kỳ vọng của bản thân.""Mình biết sau này búp bê sứ sẽ lại vỡ, lần vỡ tiếp theo bao giờ cũng đau đớn hơn lần trước, nhưng giờ đây mình đã ít nhiều quen với việc bị ném rơi và tự gắn mình lại, vì mình biết, vết thương dù không lành lại như cũ, nhưng dù ít dù nhiều, mình cũng đã dán băng keo lại rồi.""Hãy tiếp tục vỡ tan đi vì kiểu gì cũng sẽ có một ngày chiếc bình rơi nhẹ hơn".Mình không viết seflhelp dạy đời, cũng chẳng cố gắng để trở thành một lời khuyên cho ai cả. Đây đơn giản chỉ là nhật ký của mình - những dòng chữ được chắt chiu, được gom nhặt từ hơn một trăm trang nhật ký mình đã viết suốt từ năm 2020 đến giờ. 100 lần khóc trong năm năm à, không phải đâu vì con số có lẽ phải hơn cả nghìn... 100 lần viết nhật ký và có lẽ lần nào cũng khóc cả. "búp bê sứ bị vỡ, chẳng sao cả vì mình dán keo màbúp bê sứ lại vỡ, chẳng sao cả vì mình đã từng d…
- Cuộc tình oan trai giữa thiếu gia họ Jeon và lão đại giang hồ Kim Taehyung.- Siêu ngọt ngào.- Có pha cảnh người chết :v- Up vì mục đích phi thương mại :v Nhưng tớ sẵn sàng bán nếu có người mua. Có người đọc là may lắm rồi ý :v#Jerri…
nếu anh bước một bước,hai bước rời xa emthì em sẽ bước ba bước lại gần anhđể đôi ta không thể xa nhau nữa----HE vid tui giỏi viết hơn :))))-made by zịt zàng ,thiên nga đen,thỏ bông trắng và hồng hạc hường -…
"Bức Tranh Dang Dở” là câu chuyện của Văn Nhã – một cô gái sinh ra ở Hải Phòng với tài năng hội họa thiên bẩm, mang giấc mơ vẽ vời vượt khỏi những mái nhà lợp tôn và tiếng rao chiều. Trong một lần được cử sang Nhật Bản thi đấu vẽ tranh quốc tế, cô tình cờ gặp một chàng trai bên gốc cây hoa anh đào. Một ánh mắt, một câu chào, và một cuộc đời đổi hướng. Từ mối duyên đẹp như bức tranh mùa xuân, họ vẫn giữ liên lạc qua năm tháng. Nhưng khi cô trở về Nhật lần nữa để hoàn thiện bức vẽ cưới cho người khác, một sự thật được hé lộ: chàng trai cô yêu đang chuẩn bị kết hôn với người khác – theo một cuộc hôn nhân sắp đặt, không tình yêu. Liệu tình yêu có đủ mạnh để vượt qua những bức tường của địa vị, gia đình và định mệnh? Hay những gì đẹp nhất chỉ nên dừng lại ở... khung tranh?Hãy đón chờ tác phẩm nhé!…