Tôi sẽ xem đây như trang nhật kí của mình, để lưu giữ những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt nhưng mang ý nghĩa của cuộc sống, mang niềm tin vào cuộc sống vốn bất công và xám xịt này.Và, tôi là một đứa không-biết-viết :)…
Một cú va nhẹ bên đường ven hồ vào buổi chiều cuối hạ.Một túi bánh cá dúi vào tayVà một người lạ - không biết từ đâu tới - bắt đầu nhắn tin mỗi sáng.Ethan, cậu trai sống khép mình và lạnh lùng, không tin vào thứ gọi là "tốt bụng vô cớ".Cậu đã quen với cô đơn, quen với những mối quan hệ đến rồi rời đi mà chẳng cần lời chào.Nhưng từ cái ngày cậu va phải Kevin- người con trai mang nụ cười ngốc nghếch và kiên nhẫn đến lạ - cậu bắt đầu thấy mình không thể hoàn toàn làm ngơ.Không phải vì bánh cá.Không phải vì tin nhắn xàm xí mỗi sáng.Mà vì...mỗi dòng chữ người đó gửi, đều khiến thế giới xám xịt của cậu, sáng hơn một chút.…
Author: Thụy Miên.Pairings / characters: Jun Phạm x Tăng Phúc x Neko Lê (Một số cặp đôi và nhân vật phụ: Bùi Công Nam x Duy Khánh; Kay Trần; S.T Sơn Thạch...)Rating: T.Category: hài, học đường, lãng mạn, tình iu bọ xít, mối quan hệ bùng binhDisclaimer: Các nhân vật là có thật nhưng câu chuyện hoàn toàn hư cấu, không nhằm đả kích bất cứ cá nhân/ tổ chức nào ngoài đời. Summary: Trong các bạn, có bao nhiêu người tự đánh giá mình là một kẻ mộng mơ? Bao nhiêu người đã từng yêu đơn phương? Và chuyện điên rồ nhất các bạn từng làm - vì yêu - là gì vậy?Ngày Tăng Vũ Minh Phúc khăn gói rời Sóc Trăng tới mảnh đất Sài Gòn phồn hoa để đi học, mẹ cậu chạy theo dặn rằng "Đừng yêu đương linh tinh con nhé!". Bà lo thằng con trai thật thà của mình sẽ bị cô nàng thành thị nào đó quay như chong chóng, không còn tâm trí đâu mà nhồi nhét chữ nghĩa. Nhưng cuộc đời thì thường trật nhịp khỏi những dự đoán theo cái cách khó lường nhất. Đâu ai biết trước được rằng vào mộtngày cuối tháng Mười một, có hai con người xuất hiện làm đảo lộn tùng phèo cuộc sống giảng đường bình yên của Minh Phúc...Và... nếu được chọn lại, dẫu đã biết trước hạnh phúc hay buồn thương, cậu vẫn sẽ chọn được gặp họ.Một lần nữa.…
Thịnh Niên giống như một bức tranh hoàn mỹ được trưng bày trong phòng kính: ưu tú, nhã nhặn và không tì vết. Nhưng đằng sau lớp áo sơ mi trắng phẳng phiu và nụ cười chuẩn mực ấy là một tâm hồn đầy rẫy những vết nứt, một thiếu niên luôn tìm cách lẩn trốn thế giới trên gờ tường của sân thượng tòa nhà cũ, nơi anh chỉ còn là một cái bóng cô đơn chờ đợi hoàng hôn tắt nắng.Thế rồi, Mộc Miên xuất hiện - ríu rít như tiếng chim sẻ nhỏ, mang theo bảng màu lấm lem than chì và những câu chuyện "không đầu không đuôi" về đám mây vị si-rô cam hay con mèo mướp lười biếng. Cô không nhìn vào vẻ hoàn hảo giả tạo của anh. Cô xin phép được vẽ lại cái bóng đơn độc của anh, vì với cô: "Những thứ có vết nứt mới là những thứ đẹp nhất."Một chiếc hộp thiếc đựng bánh quy mùi quế thơm nồng, những buổi chiều lộng gió trên sân thượng bỏ hoang, và một đôi mắt trong veo có thể nhìn thấu những nỗi đau thầm kín nhất... Mộc Miên đã dùng những nét vẽ mộc mạc của mình để tô lại màu cho thế giới xám xịt của Thịnh Niên."Phố cũ, có cậu, có hoa" là một khúc nhạc thanh xuân dịu dàng nhưng đầy suy ngẫm. Đó không chỉ là câu chuyện về tình yêu đôi lứa, mà còn là hành trình đi tìm sự thật dưới những lớp vỏ bọc, về sự cứu rỗi đến từ những điều bình dị nhất: một lời hỏi han chân thành, một bữa cơm gia đình ấm áp, và niềm tin rằng ngay cả trong những ngày u ám nhất, hoàng hôn vẫn sẽ mang vị ngọt nếu ta tìm thấy nhau."Nếu cậu là một nhành cây khô đang đợi mùa lá rụng, tớ sẽ dùng màu xanh lơ để vẽ cho cậu một mùa xuâ…
-Cp: Allyuji ---Jujutsu no Kaisen -Cảnh báo nhẹ : Nếu không trùng OTP hoặc NOTP của đằng ấy thì xin bạn- những người đang quan tâm đến bộ truyện của Sey vui lòng exit đi tìm truyện khác hợp gu nghen.. -Có thể OOC ,tuỳ vào tâm trạng ''Sáng mưa trưa nắng chiều lâm dâm lất phất mưa phùn'' của Sey nên truyện sẽ có lúc .. Lên voi xuống chó..[hoặc ở đáy xã hội mãi mãi] -Ý tưởng có thể của Sey .BYEEE-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------…
Tác giả: Chini tớ đâyThể loại: chắc là romance nhỉ? Đây sẽ là một câu chuyện về niên hạ công x ca ca thụRating: cũng chưa xác định lắm, với sườn hiện tại thì mấy em nhỏ 13 tuổi đã đọc được rồi =))Pairings: Vương Nhất Bác x Tiêu Chiến. Vì sao để 's' sau pairing ư? Vì ngoài couple chính Bác Chiến thì sẽ có sự xuất hiện của các cặp Lưu Hải Khoan x Chu Tán Cẩm, Tào Dục Thần x Tuyên Lộ (vâng, không sai đâu, sẽ có một chút ngôn tình nhé vì tui thích cặp chim công x sư tỷ lắm)Cảnh báo: truyện OOC nha, nhân vật tớ sáng tạo nên dựa trên người thật nên bạn nào không thích thì không cần tốn thời gian làm bản thân khó chịu nhé.Đôi lời từ tác giảVào một ngày chạy dự án bán hoa (???) bỗng nhiên tớ lại có cảm hứng về những lời tình tự. Vì thế, câu chuyện này tớ sẽ viết xung quanh những lời tình tự của các nhân vật.Về nhân vật chính, là cặp đôi Bác Chiến thì một ngày nọ lên mạng lụm được 2 tấm hình (không post cùng nhau) title, thế là tớ thích quá nghĩ sẽ có một ngày viết fic về Bác Chiến theo hình tượng này. Vương Nhất Bác sẽ là một chàng Thiếu uý trẻ nhiệt huyết tràn đầy, cùng với bác sĩ Tiêu ôn nhu ấm áp (hình tượng anh Chiến vững bền trong lòng tớ) viết nên câu chuyện tình với lời tỏ tình rau mùi ngốc xít.Ừm, tạm thời là thế đi.Vì quen xài wordpress hơn nên sẽ update wordpress nhanh hơn. Link wp: nhacuachini.wordpress.com…
Tình yêu khiến chúng ta quên đi thời gian Và thời gian sẽ làm ta quên mất mình từng yêu nhiều như nào! . . . ________________________________ Một ngày đông xám xịt nhiều sương mù…
Trần Đại Sảnh Đường xám xịt mây đen, cơn mưa nặng hạt đầu hạ cứ thế trút xuống mặt đất, xiên qua từng tán cây trong khu Rừng Cấm, nhảy múa trên mặt hồ vốn phẳng lặng như gương, đập vào cửa sổ các tòa tháp, lớp học của lâu đài Hogwarts uy nghi, tráng lệ. " Al, bồ thích mưa sao? " - Scorpius hỏi, trong khi cậu bạn Albus đang bận thả hồn theo gió mây, nhìn đăm đăm vào bầu trời bão táp. " Chắc thế. " - Nó trả lời một cách lơ đễnh. Chẳng trách Albus được, tiết Lịch Sử Pháp Thuật vốn lừng tiếng là chán ngắt, bắt nó tập trung kể ra cũng tội.Thật ra, Albus không hề thích mưa chút nào, chỉ là...cảnh tượng ấy diễn tả tâm hồn nó vốn đã rất chân thực làm sao. Đó chỉ là đã từng mà thôi, cho đến khi tia nắng của đời nó - Scorpius Malfoy - nhẹ nhàng chiếu rọi bầu trời âm u ấy.…
Tớ đã theo đuổi cậu gần 2 năm rồi , cậu vẫn chưa bao giờ để ý đến tôi sao đồ ngốc xít to lớn ?......Lúc tôi tự ti nhất tôi luôn chạy theo đuổi cậu , lúc tôi tự tin nhất tôi đã không còn dũng cảm để theo đuổi cậu như lúc đầu nữa rồi...…
Yêu là thế nào nhỉ? Đơn phương là thế nào nhỉ? Cảm giác này chắc hẳn ai trong đời cũng từng trải qua, sự bồng bột của tuổi mới lớn và tình yêu thầm kín của cô gái nhỏ mới mở mắt nhìn đời. Những ngây ngô mà lại thật lòng, trong veo như nước... trà xanh buổi sớm đã làm nên một câu chuyện tình yêu bọ xít của tuổi mới lớn-17 xinh tươi ấy.Nhưng...liệu tình yêu đó có đi đến trọn cuộc đời hay là chỉ là dịu ngọt lúc đầu lưỡi, đắng cay về phía sau?Dù vậy...chàng trai yêu mình vẫn là hơn hết nhé...…