Diệm Cảnh Châu, một thầy giáo nổi tiếng với thái độ lạnh lùng, nghiêm khắc và không dễ bị lay động, là giáo viên chủ nhiệm của lớp cuối cấp. Anh luôn giữ khoảng cách với học sinh và tự xây dựng một bức tường cảm xúc vững chắc quanh mình, không cho phép bất kỳ ai đến gần. Tuy nhiên, Liên Tuyết Thất, một cô học sinh cuối cấp thông minh "vừa đủ" , tự tin và luôn mạnh mẽ thể hiện sự kiêu ngạo, nhưng bên trong lại đầy ẩn ức và dễ bị tổn thương khi đối mặt với những thứ cô không thể kiểm soát, lại là người duy nhất khiến anh phải đối diện với những cảm xúc mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu. Mối quan hệ giữa họ bắt đầu từ sự quan tâm của thầy với cô trò, nhưng lại bị ngăn cản bởi sự lạnh lùng và những quy tắc không thể vượt qua…
"Ngày cậu ấy đến, những áng mây xám trong lòng tôi dường như đã dần tan biến không dấu vết. Tôi đã ngỡ, sự dịu dàng ấy sẽ ở lại mãi. Nhưng bất chợt, khi bình minh chỉ vừa kịp chạm đến chân trời, cậu đã quay lưng. Để lại tôi đứng lặng giữa nắng sớm mùa đông, thứ ánh sáng nhạt nhòa, ấm không đủ lâu, mà lạnh thì ngấm mãi vào tim.Cũng không trách cậu thiếu niên năm ấy, mà là do chính bản thân quá tôi hồ đồ, chỉ mới nếm được một chút ngọt ngào từ quả hồng chớm chín, đã vội tin rằng tình cảm ấy cũng dịu dàng như vậy.Cũng trách chính bản thân tôi quá ngốc nghếch, chỉ mới chạm vào tim cậu một nửa, đã hấp tấp mà khăn khăn bảo rằng cậu muốn trọn đời trọn kiếp bên tôi.Xin lỗi cậu.Vũ Phong, kiếp này cứ cho là tôi mắc nợ cậu.Thành thật, vì tất cả. "_Ngày viết: 31.5.2025…
Duyên phận giữa anh và cô bắt đầu từ ngày nắng hạ của 6 năm về trước. Lúc ấy cả anh và cô đều là những cô cậu học sinh vừa chuyển lên cấp hai có chút ngây ngô, dại khờ. Học cùng lớp được một năm, anh phải chuyển lên trường điểm. Xa nhau 3 năm, những tưởng tất cả đã dừng lại nhưng rồi, đến ngày đầu tiên bước vào cổng trường cấp ba, cô hồi hộp lắm, lo lắng lắm. Cô đi đến hòa vào đám bạn của mình đang ngồi ở hàng ghế đá dọc đường vào sân trường. Bỗng từ cổng trường thấp thoáng bóng dáng một cậu con trai cao cao, đến gần hơn chút nữa, chút nữa, đúng rồi, là anh, chính là anh. Cô không tin nổi vào mắt mình, cô gặp lại anh sau ngần ấy năm xa nhau, cô cứ nghĩ sẽ không còn cơ hội gặp lại anh nữa. Liệu duyên phận giữa anh và cô có tiếp tục dưới khoảng trời tươi đẹp cấp ba? Liệu anh và cô có duyên nhưng có nợ hay không?Thật ra đây là câu chuyện của mình và crush rồi mình dựng thành truyện nên nó như nhật kí đơn phương của mình vậy đó. 😊Tác giả: Lam Y 🌼…
CÔNG TY TNHH TM XD PHAN GIA PHÚC (PGP) chuyên cung cấp :-Sơn lót EP118 epoxy KCC,Sơn phủ sàn epoxy KCC ET5660 -Epoxy floor coat Màu ... ET5660- Sơn tự đổ KCC -Unipoxy lining ET5635 đóng gói A:12 lit ; B : 4lit.- Sơn kháng axit KCC -nền bê tông Sơn EPOXY FC GREY ET5500 dành cho phòng thực phẩm ,phòng bếp ,phòng thiết bị điện tử ,phòng axit,phòng thí nghiệp,phòng xi mạ chỉ dùng được dòng ET5500 kháng hóa chất tự phẳng mới đảm báo được độ bền của màn sơn không bị ố màu ,bong tróc ,nhiễm khuẩn ...- Dung môi 024 , -Sơn chống cháy FIREMASK SQ KCC 1 giờ(60 phút ),2 giờ (120 phút)- Sơn dầu KCC LT313 giá rẻ nhất -sơn dầu KCC VB0028 giá rẻ nhất,mua bán sơn dầu kcc giá rẻ,đại lý cấp 1 sơn dầu kcc ,nhà phân phối sơn dầu kcc cho dự án sam sung hàn quốc .-Sơn chịu nhiệt KCC 600 độ màu đen và bạc-QT606 -9180 VÀ QT606-1999-Sơn poly unithane kcc ngoài trời-UT6581-Sơn kháng axit kim loại EP174T-Chống thấm kcc Lộ thiên :UC214 | Chống thấm kcc không Lộ thiên :UC215-Sơn hồ nước sinh hoạt :lót EP1775 ,phủ ET5775.Sơn phủ bóng UT5015 cho xe máy ,xe hơi ,gỗ ,tượng phật .Một số khu vực tỉnh hiện PGP đang bán và cung cấp SƠN EPOXY KCC nỗi tiếng tại các thành phố như: Hồ Chí Minh(quận 1 ,quận 2,quận 3,quận 4,quận 5,quận 6,quận 7,quận 8,quận 9,quận 10,quận 11,quận 12 ,bình tân,bình chánh,tân bình,tân phú,phú nhuận,hóc môn ,củ chi,thủ đức,bình thạnh,nhà bè,cần giuộc,cần giờ), Hà Nội, An Giang, Vũng Tàu, Bạc Liêu, Bắc Kạn, Bắc Giang, Bắc Ninh, Bến Tre, Bình Dương, Bình Định, Bình Phước, Bình Thuận, Cà Mau, Cao Bằng, Cần Thơ, Đà Nẵng, Đắk Lắk,Đắk Nông, Đồng Nai, Biên Hòa, Đồng Tháp|CÔNG TY TNHH TM XD PHAN GIA PHÚC|Cửa…
Thế nào là thất tình?Thất tình là trạng thái một chiều trong quan hệ luyến ái không được bên kia đáp lại tình cảm của mình dành cho đối tượng một cách tha thiết, việc từ chối đáp lại tình cảm này được thực hiện công khai hoặc ngầm hiểu là như vậy, điều đó trực tiếp gây ra những trạng thái cảm xúc qua nhiều cung bậc khác nhau, từ sự buồn chán, đau khổ, cô đơn, hoang mang cho đến tổn thương.Hay chỉ đơn giản là ngay từ khi bắt đầu thích anh thì cảm giác thất tình chẳng lẫn vào bất kì loại cảm xúc nào khác. Mỗi ngày mỗi ngày đều rõ ràng như thế. Nhưng em thích anh, em sẽ gom nỗi buồn này đong đầy một cái lọ thủy tinh rỗng để ngoài ban công, khi nắng lên xuyên qua cái tình cảm nhỏ bé đó, em có thể lạc quan mà nói rằng: "Khoảnh nhìn thấy anh là khoảnh khắc đẹp nhất."- Em có nên trồng một bông hoa không?…
"Ta chán ghét nơi này."Đi vào thế giới này ngày đầu tiên, loạn bước ủ rũ mà ngồi ở bàn đu dây thượng nói như vậy đến.*Edogawa, 20 tuổi, Cơ quan Thám tử Vũ trang trung tâm trung tâm, cực hạn ích lợi tối thượng chủ nghĩa.Trong truyền thuyết hắn có thể liếc mắt một cái nhìn thấu chân tướng, bất luận cái gì bí mật trong mắt hắn đều không chỗ nào che giấu. Bất cứ lúc nào, hắn đều có thể thay đổi hết thảy không có khả năng, ở bất luận cái gì trường hợp đều đem người trong cuộc đùa giỡn trong lòng bàn tay."Bởi vì, ta chính là "Người chơi" a."Hắn đem hết thảy đương trò chơi, chung quanh đều là cố định tư duy NPC, chỉ có chính mình là có được tự chủ ý thức người chơi.Nhưng mà như vậy hắn, lại ở lần đầu tiên bước lên độc hành xe điện khi đi tới kỳ quái thế giới.*"Mặc kệ là tội phạm vẫn là chú linh, đều sẽ thua ở danh trinh thám dưới chân."Cho dù đối mặt tứ cố vô thân quẫn cảnh, tóc đen thiếu niên như cũ kiêu ngạo mà đem kẹo ném vào trong miệng. Giương mắt đối với trước mặt người lộ ra nhất định phải được cười."Rốt cuộc, trinh thám mới là người chỗ hướng, là có thể tùy tiện làm mọi người tin phục thế giới đệ nhất a!"[ cần thiết muốn xem chỉ nam ]1. Loạn bước không có dị năng, là người thường.2. Người trưởng thành ( ấu trĩ quỷ ) ở chung phương thức.3. Văn hào toàn viên trải qua tư thiết, đại bộ phận đều bất đồng, không có tuyệt đối hắc bạch.4. Tổng mạn thế giới, tư thiết đông đảo, ooc báo động trước.5. Bìa mặt trao quyền phát ở Weibo @ ngày mai dư…
Câu chuyện là mối tình thanh xuân đơn phương của Tùng Anh dành cho Lê Thanh. Đó là tình đầu, là tình yêu của thuở xuân xanh nhất, những tưởng có thể thuận lợi mà 'tỏ tình- yêu- rồi cùng nhau bước tiếp' trong những ngày tháng tiếp theo. Nhưng hiện thực vẫn sẽ mãi là hiện thực, đơn phương sẽ mãi là đơn phương, cưỡng cầu là cách ngu ngốc nhất để đưa tình yêu đến bên mình.Liệu rằng mối tình đơn phương này sẽ đi tới đâuMỞ ĐẦU:Dưới ánh sao trời lấp lánh của màn đêm tĩnh mịch, yên ắng đến lạ thường. Cảnh đêm khuya lấp lánh nhưng lại mang theo nỗi buồn của tuổi thanh xuân, của tình yêu đầu đời- một tình yêu bị cho là 'khác biệt ' !. Trong căn phòng nhỏ, có một người ôm nỗi niềm tương tư cứ thế mà tuôn rơi cùng hai hàng nước mắt. Người ấy đã nhận ra rằng:'Tình cảm vốn là thứ không nên cưỡng cầu, càng không thể cưỡng cầu nó đến với chính mình. Hơn hết đó còn là thứ tình cảm cùng giới mà người đời đã từng cho rằng "Bẩn Thỉu "'…
Đêm đến vạn vật chìm trong bóng tối, dường như mặt trời cũng cần nạp lại năng lượng. Trước khi giấc ngủ kéo đến, một luồng xúc cảm dâng lên thắt chặt lấy trái tim tôi cũng đã lâu rồi như thể dày vò mà cũng an ủi lấy tâm hồn cô gái tuổi 15 trong tôi. Những lời nói muốn nói ra nhưng chỉ dừng lại trong tâm trí chẳng tìm được cho mình một khe hở để thoát ra khỏi cuống họng, muốn viết ra nhưng khi cầm bút lên lại chợt như biến tan hòa vào không khí. Cảm giác bất lực hơn với người khó giãi bày như tôi. Những ngày tháng thanh xuân cấp 3 đó tưởng như nhạt nhòa mà lại tươi đẹp trong sáng man mác theo tôi thành hành trang tiến đến thành phố lớn như bao bạn bè trang lứa. Cứ vậy ngày qua ngày tháng qua tháng năm qua năm chẳng đợi ai cũng chẳng bỏ lại ai 6 năm không ngắn không dài trôi qua kể từ khi chia tay ngôi trường cấp 3 ấy.…
Tác giả : Công Tử Hoan HỉThể loại: Cổ Đại, Linh Dị, Huyền HuyễnNguồn:Trạng thái: FullNguồn cơn cớ sự, kể ra cũng thật hoang đường...Thiên Đế xưa hóa thành thỏ ngọc, sa phàm trần lánh nạn lại mắc bẫy thợ săn. Gã thợ săn ranh mãnh tham lam đòi thưởng công bằng bá đồ vương nghiệp.Phần thưởng mưu mô ấy, cuối cùng kết cục chẳng vẹn tròn. Trước khi giáng ma tinh hủy diệt vương triều, Thiên Đế đã đóng lên mặt đất một đoạn sử thương đau: huynh đệ tương tàn, thí vua cướp ngôi, gian thần lộng hành, tình nhân tuyệt vọng...Rồi gió thổi tung tro tàn sách sử. Rồi mưa phủ rêu ký ức cố nhân.Kẻ đầu thai thường dân, kẻ quay về chốn cũ, kẻ lục thần vô chủ, kẻ lạc phách tiêu hồn. Riêng mình Diễm quỷ vẫn không buông chấp niệm, vẫn kiên tâm tìm gắn những đổ vỡ tổn thương.Ba trăm năm ân đền oán trả, bất nhập luân hồi. Bao kiếp người sở cầu bất đắc, ái hận khôn nguôi...…
Tôi là một chàng trai bình thường - vừa mới bước vào công việc đầu đời, mang trong tim chút nhiệt huyết và rất nhiều bỡ ngỡ. Giữa nhịp sống vội vã nơi công sở, tôi gặp cô - người con gái với nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu dàng, và sự quan tâm khiến người ta ngỡ rằng mình là người đặc biệt.Tôi từng nghĩ mình có cơ hội.Tôi từng nghĩ trái tim cô cũng rung động như tôi.Nhưng rồi tôi nhận ra, những quan tâm mà tôi trân trọng... lại chỉ là một phần nhỏ trong ánh nhìn mà cô dành trọn cho người khác.Không có ai sai trong câu chuyện này.Chỉ là tôi đã yêu một người......mà lòng cô chưa từng hướng về tôi.…
"Hai người quen biết nhau như thế nào?"Mỗi khi bạn bè hỏi tôi câu hỏi đó, tôi chỉ cười. Tôi cũng chẳng biết chúng mình quen nhau như thế nào nữa. Hai người xa lạ, bỗng dưng nhắn tin cho nhau, hỏi thăm nhau, cười với nhau, tâm sự với nhau, thân tình, gần gũi. Tôi và cậu dường như khác biệt. Tôi luôn cười đùa vui vẻ, còn cậu lại sống khép mình. Nhưng mà này chàng trai giỏi lý, chắc cậu biết rằng hai điện tích trái dấu thì hút nhau. Bằng một cách diệu kỳ không sao giải thích, hai chúng mình từ hai người xa lạ trở thành thân quen. Chúng mình lắng nghe những bí mật thầm kín mà trước giờ chẳng nói cùng ai. Chúng mình tâm sự về chính chúng mình mà không ngại ai chê cười. Khi ở bên nhau, chúng mình được là chính mình.Và cậu có biết không, tôi rất hạnh phúc khi trở thành một phần trong cuộc sống của cậu, cũng rất hạnh phúc khi có cậu là một phần trong cuộc sống của tôi. Tôi yêu cậu! Đó là một trong những điều tôi không thể nói ra. Thôi thì viết những dòng này...(Chắc cậu không đọc được đâu, nhưng nếu đọc được thì hãy nhớ rằng tôi luôn dõi theo cậu!)…
Đúng vậy, hắn và cô thật sự là "bạn cùng chung hoạn nạn", tình cảm không ai sánh được! Có điều, khi bất cứ ai hỏi hai người bọn họ quen nhau như thế nào thì hắn và cô cũng rất ăn ý... thà chết chứ không cung khai! Đùa cái gì chứ, muốn bọn họ thành thật thừa nhận, nói hắn và cô là vì duyên "chó" mà kết bạn sao? Là vì "chó rượt" nên bị ép thành một cặp... vậy mặt mũi của bọn họ biết để vào đâu chứ! Cho nên đương nhiên hắn và cô phải tay nắm tay, lòng bảo lòng cùng nhau giữ vững bí mật! Nhưng khi nụ hôn đầu tiên của cô bị hắn cường đoạt đi, vậy mà hắn lại hoàn toàn không nói sorry với cô. Còn dám khăng khăng nói đó chẳng qua là dán "Salonpas" mà thôi, bảo cô đừng so đo như vậy. Cái này, cái này... mà còn có thể nhịn được thì không gì không thể nhịn nữa. Cô quyết định chiến tranh lạnh với hắn, xem xem ai lợi hại hơn? Nhưng khi hắn bị cô chỉnh thảm, số xui phát huy công lực, trở thành đệ tử của thần xui xẻo thật sự thì... Cô lại không nỡ hơn bất cứ ai, nhịn không được mà muốn dịu dàng với hắn một chút. Cái này... chẳng lẽ là tình yêu?! Nghĩ như vậy, hai "đại biểu xui xẻo" lập tức quyết định dắt tay nhau đi về phía con đường hạnh phúc thênh thang. Có điều... xui xẻo sẽ không di truyền mới đúng chứ!…
Thanh xuân năm 17 tuổi, ai mà chẳng có một mối tình. Đó là mối tình công khai hay là một mối tình đơn phương chẳng dám nói. Cậu ấy là hình mẫu lí tưởng của tất cả mọi người, là con nhà người ta đúng mực, rất hoàn hảo, hoàn hảo đến mức những người xung quanh cậu dường như đều bị ánh sáng toả ra như có như không ở cậu làm lu mờ đi, hoàn hảo đến nổi tôi đơn phương cậu nhưng không dám nói ra. Cậu, rất hay cười, học rất giỏi, lại là lớp trưởng, cậu tham gia rất nhiều phong trào của trường, nhà cậu lại giàu có và điểm nổi bật cậu rất đẹp trai. Có lẽ mọi người bảo tôi nói quá đi mức, nhưng sự thật đúng là vậy á, cậu hoàn hảo về mọi mặt, thật là ghen tỵ mà!! Tôi...là một người rất đỗi bình thường và chẳng có gì bình thường hơn. Tôi không có gì nổi bật, không ngoại hình, không có gì cả, học hành thì dở dở ương ương. Tôi thường tự ti về ngoại hình của bản thân mình, tôi rất sợ, tôi sợ mọi người sẽ nhìn vào tôi rồi lại đánh giá là tôi xấu, và tôi đã từng nghe người ta đánh giá tôi, sự thật đúng là tàn nhẫn. Chính vì vậy mà tôi không hề tham gia vào các câu lạc bộ đông người của trường. Gia cảnh nhà tôi thì, nói chung là tạm ổn. Cuộc đời vốn thật đơn giản nhưng khi bị cậu ghé ngang giản đơn bỗng hoá mê cung.…
Đối với người khác cảm nhận ra sao tôi không quá rõ ràng nhưng tôi viết lên câu chuyện này là để dành cho tất cả các bạn - những người bạn trẻ từng có mối tình đơn phương.Trong câu chuyện ấy có thể là một cái kết viên mãn, nhưng chúng ta không phải là nhân vật sống trong thế giới tràn đầy tình cảm hồng phấn. Cái chúng ta đang sống và trải qua là một hiện thực luôn luôn tàn khốc và vô tình.Nguyện các bạn luôn luôn vui vẻ bình an. Nguyện các bạn luôn vững tin vào con đường của chính mình. Nguyện các bạn dù trải qua mưa gió phong ba vẫn giữ được bản thân của mình, không hề thay đổi.___________________Tình trạng: Còn tiếpTác giả: Hạt Mè NhỏGhi chú: Đây là một bộ truyện dài về chủ đề đơn phương gồm nhiều phần truyện nhỏ, mỗi phần truyện sẽ có các nhân vật chính khác nhau về: cuộc đời, hoàn cảnh,...Tác giả chưa từng có kinh nghiệm yêu đơn phương nên có thể còn có nhiều sai sót khi viết, rất hi vọng có thể nghe được những đánh giá, cảm xúc chân thật nhất của các bạn.…
Kurokawa xuyên qua, quang xuyên qua còn không tính xong, hắn bị bắt có được một cái có thể ở thế giới thật phát sóng trực tiếp ẩn hình trôi nổi camera. Viết làm mỗi ngày phát sóng trực tiếp có phúc lợi, đọc làm không phát sóng trực tiếp liền chết cái loại này.Kurokawa nhìn trước mắt hắc mạo thủy hắc khi Zai, còn có nhân gian bug Ranpo, nhìn nhìn lại tầm nhìn trong một góc làn đạn quét qua một mảnh ' ha ha ha ha ha ha ' cùng ' ở đào mồ 'Kurokawa mắt cá chết: Ta không sốngChúng sa điêu võng hữu: Phốc ha ha ha ha ha ha ha ha ha------Ở văn hoang dại tồn một đoạn thời gian sau:Kurokawa: Kỳ thật quá đến so với ta tưởng tượng còn muốn hảo, làn đạn mọi người đều đối ta thực hảo, sẽ thay ta cảnh giác chung quanh, dạy ta các loại kỹ năng. Chính là.... Như thế nào cảm giác.... Bọn họ cùng ta nói chuyện phiếm ngữ khí càng tới càng hiền từ?# ta đem các ngươi đương tổn hữu, các ngươi lại đem ta đương nhãi con?#- chủ sa điêu hướng, đừng nghiêm túc- làn đạn hàm lượng cực đại, phi thường đại- hành văn học sinh tiểu học, thận nhập-ooc khẳng định sẽ có, ta tận lực khống chếTag: Phát sóng trực tiếpVăn dãTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Kurokawa ┃ vai phụ: Văn dã chúng ┃ cái khác: Văn hào dã khuyểnMột câu tóm tắt: Ta bị sa điêu võng hữu đương nhãi con dưỡngLập ý: Lòng trung thành thật sự rất quan trọng…
Nhân Vật:Lâm Quỳnh Châu: 15 tuổi, là lớp trưởng, con nhà gia giáo, học hành đàng hoàng, không có khái niệm ăn chơi đua đòiVũ Tuấn Sơn: 15 tuổi, là lớp phó, con nhà tài Việt, học hành đàng hoàng. Nhưng ăn chơi cũng kh chịu thua ai, đẹp trai thì phải nói là xuất chúng, bao nhiêu cô chịu chạy theo nâng chăn sửa gốiKiều Ánh Huyền: Bạn thân Quỳnh Châu,Chấn Lâm Minh :Bạn thân Tuấn Sơn, đẹp trai, sát gái- Nội dung câu chuyện xoay quanh câuchuyện học đường của học sinh cuối cấp 2 , câu chuyện tình yêu tay2 tay 3 tay 4...vân vân và mây mây. Liệu rằng họ sẽ đến được với nhau dù sự chia xa đang cận kề. Bạn bè cấp 2, cấp 3 rồi cũng từ biệt, thế nhưng duyên nợ sẽ kéo họ lại bên nhau!? Mời các bạn đón đọc "Cậu thích tôi sao?"Tác giả: Hiilary ( oohiilary_TTL )…