HOÀN | YEONBIN • Mùa Xuân
Yeonjun vừa từ Mỹ trở về Hàn sau khi bị mẹ tra tấn tâm hồn bằng việc so sánh cậu với đứa em trai nhỏ bé bỏng.…
Yeonjun vừa từ Mỹ trở về Hàn sau khi bị mẹ tra tấn tâm hồn bằng việc so sánh cậu với đứa em trai nhỏ bé bỏng.…
Hanbinie hyung, nấu mì cho em ikk~Đây là fic BonBin, BinHyuk luôn nha!…
Gặp nhau đúng lúc, yêu đúng người, cuối cùng vẫn lạc mất nhau...…
giữa khung trời hoa mộng, đôi mình có nhau dưới cung trăng êm đềm cùng nhau ước ao dẫu có khi ta sầu vì không thấy nhauvẫn yêu nhau đong đầy trăm nghìn kiếp sau em có nghe - kha.…
mỗi tối hai người vô tình nhìn thấy nhau qua ô cửa sổ. ban đầu chỉ là gật đầu chào, rồi viết giấy dán lên kính, cuối cùng thành người đợi đèn sáng của nhau.…
" thuê bao quý khách vừa gọi hiện bận "" bận ngồi suy nghĩ cả đêm sao em chưa về "…
Truyện ngắn mọi thuyền của Bin…
là một con bé không biết viết truyện nhưng mà vẫn cố chấp viết vì đam mê...truyện chủ yếu viết về Bin và những người em trong nhóm TEMPEST của anh ấy"Có thể anh nghĩ em thích anh... hoặc hơn một chút là yêu anh. Nhưng mà ...anh sai rồi, nó còn nhiều hơn thế nữa...!"(Lưu ý có H ở một vài chương!)…
"không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,không lấy được nhau thời trẻ, ta sẽ lấy nhau khi góa bụa về già."(tiễn dặn người yêu || sgk ngữ văn 11, chân trời sáng tạo)_star_…
a little love between you and me a little diary for you and me…
23/03/2025"Hanbin, tớ thích cậu"…
đêm trăng thứ 5 ở bên nhau…
❌Lấy cảm hứng bởi bài solo của Vương Bình hoàn toàn không có thật____"Bình thường mà bọn em giận nhau thì em sẽ là người giận chung với người ta luôn"____"Thì... em lớn rồi mà." Đủ lớn để có thể bảo vệ anh…
chuyện là lâm anh lỡ đá trúng ly matcha của phúc nguyên nhưng không chịu xin lỗi…
!bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không đem đi nơi khác.!wonbin!yonghoon!thực tập sinh…
bé chủ nợ "dễ thương" và anh côn đồ quỵt nợ 14 năm.…
một chiếc oneshot ngẫu hứng…
Kẻ giơ súng chưa chắc đã là người nắm quyền. Và trong ván cờ này, ai mới thật sự là "tù nhân"?…
Khoảng cách không chỉ đo bằng những dặm đường, mà còn bằng những lời muốn nói nhưng chẳng thể thốt ra.…