Tác giả: DiệpNote: Cái này vốn là nổi hứng mà viết, tranh thủ mấy ngày cuối của mùa hè làm thứ gì đó giúp ích cho đời :) Tính mình vốn không kiên trì, cũng không giỏi trong phần viết summary, vả lại cái này viết cho vui nên không trau chuốt nhiều về nội dung nên bug rất nhiều :) Thôi thì viết được phần nào hay phần nấy, đọc được bao nhiêu hay bấy nhiêu, vui vẻ là chính mà :) Enjoy!P/s: Chỉ đăng ở wattpad của @DiepKatori, không re-up, không chuyển ver :)…
"Trò chơi bắt đầu rồi, quý cô tóc nâu của tôi." anh cười mỉm, chỉnh lại chiếc mũ beret, bước nhanh, hòa vào dòng sương mờ ảo, rồi nhanh chóng mất hút đi trong tầm mắt người thiếu nữ. Hoàng hôn buông xuống, đỏ cả một vùng trời, quyện với màn sương trắng, tạo nên khung cảnh diễm lệ nhưng cũng đầy tang thương.Sương mù lại tràn đến với Winifred, như tiễn đưa người đã khuất, cũng như bời lên trong lòng mỗi người cái cảm giác ngờ ngợ về một thứ gì đó không may sắp bắt đầu.…
Team cùng các thành viên sẽ không ngại ngần mà lộ hết mọi hàng nóng cho các mem.- Giới thiệu về phần mềm Photoshop mà các Des-er của team sử dụng. (Adobe pts cs6)- Hướng dẫn làm bìa truyện.- Tut giải quyết một số lỗi cơ bản thường gặp trong quá trình làm bìa.- Một số mẩu chuyện nho nhỏ trong quá trình học hành tập tành với Adobe :'>- Share các trang wed sưu tầm tài nguyên (stock, png, font,v...v)- Tâm sự và giải đáp thắc mắc cho các member…
Một thanh niên không dám ra ngoài do mắc chứng bệnh rối loạn giao tiếp và sợ đám đông. anh đã vô tình được triệu hồi đến thế giới fantasy. ở nơi màu nhiệm đó anh có sức mạnh vô song từ những vật dụng mà anh mang theo từ thế giới của mình.theo dõi fb team mình để biết được thông tin update truyện nhé: https://www.facebook.com/groups/myteambt…
Ngón tay thon dài của Đặng Nhật Minh vuốt ve những lọn tóc của tôi khiến tôi trở nên bối rối, tôi cố gắng né tránh đi động tác mập mờ này của nó một cách lịch sựNhg vờ như không hiểu tại sao tôi làm thế. Nó lại càng xích lại gần tôi hơn. Mùi hương thảo mộc thanh mát của nó nhẹ nhàng tràn ngập xung quanh đầu mũi tôiÔi tôi sẽ thích nó mất !Cái bản tính thèm muốn đc tình yêu thương, quan tâm khiến tôi cảnh giác cao độ với chính bản thân và nhgx người tôi yêu. Tôi sợ bị tổn thương, sợ bản thân do quá cô đơn nên rung động, sợ trái tim đã nát bị dẫm đạp thêm lần nữa, tôi biết ko phải ai cũng vậy nhưng tôi lại thuộc hội người hèn Nhgx suy nghĩ liên tục trào ra, mắt tôi ko kìm đc mà cay cay : ''Mày đừng làm thế nữa đc ko? '' vừa nói tôi vừa ép bản thân phân tán sự chú ý lên bài reading TA ''... '' Thay vì trả lời câu hỏi của tôi, Nhật Minh lại phát hiện ra sự thật ngu ngốc là tôi đg cố gắng cắm đầu vào bộ đề Ta, giả vờ giả vịt để kìm chế những giọt nước mắt ko lăn dài trên má ' 'Sao khóc? '' Nhật Minh bối rồi , nghiêng đầu cầm tờ tiền 500k lau đi giọt nước mắt mà tôi ko thể kiểm soát đc '' Do mày '' tôi nói cộc lốc Nhật Minh có vẻ sốc khi nghe câu nói đó từ tôi Anh nở một nụ cười rạng rỡ quen thuộc rồi vươn tay nhẹ nhàng đưa cho tôi một cốc Trà Đào Cam Sả đá lạnh bằng đôi bàn tay ấm áp của mìnhGiọng nói trầm ấm pha chút lười biếng của anh vang lên'' Vậy tha lỗi cho tớ nhá Nicotine Huyền '' Từ khoảng khắc đó trái tim tôi đã ko kìm đc mà đập loạn nhịp…