[Oneshot] [LuMin] Khoảng lặng...
" Chúng ta có thể, tin tưởng anh"" Được, em tin anh"....…
" Chúng ta có thể, tin tưởng anh"" Được, em tin anh"....…
tình cảm…
tình cảm…
truyen les…
Năm mới, kí túc xá của EXO cũng rất náo nhiệt, tình yêu, tình bạn, tình anh em, mọi thứ vẫn vẹn nguyên như trước. Không có gì thay đổi nhiều, có chăng nữa cũng chính là những thứ tình cảm cao đẹp ấy càng thêm mặn nồng, đẹp đẽ hơn xưa.…
tình cảm…
Fic này viết ra chỉ để chơi thôi lên có gì không phải mong mọi người thông cảm... Nó cũng có 1 vài cháp H nếu nói thẳng ra là fic này là fic H dành cho những hủ ship couple ChanBaek. Nó là Longfic và Ngọc nghĩ fic sẽ dài tầm 50 - 60 cháp, nếu thích sẽ có thêm vài cháp ngoại truyện dành cho các couple khác. Fic nghịch lí như thế này nên tất nhiên sẽ có nhân vật phản diện và cục bông Bạch Hiền sẽ bị vấp phải những khó khăn trong cuộc tình đầy éo le của mình Nếu mọi người thấy mình ngược đãi Hiền nhi quá thì sau mỗi cháp thì phiền cmt# Ngưng_ngược_đãi để mình điều chỉnh phù hợp hơn, nhưng cũng chỉ là ở mức độ vừa phải *mình cũng xót lắm chứ bộ TT.TT*... Thôi không nhì nhằng nhiều, vào vấn đề chính, trước tiên giới thiệu nhân vật tí nhỉ, à mà khoan vì mình là học sinh cấp 3 lên thời gian úp fic sẽ không thường xuyên, mọi người thông cảm Còn về nội dung fic đọc khắc biết------------------////----------------…
Những tin mà mình đăng lên là gom lại từ all các nguồn khác nhau Cập nhật hàng ngày những tin tức mới nhất về EXONếu bạn có ý định đem bài mình đăng đi đâu thì ok vẫn được. Nhưng đừng quên ghi CR nhé ^^~Ngôi nhà EXO luôn chào đón tất cả EXO-L…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…