Bối cảnh diễn ra trong những năm biến động của một thế giới hiện đại nơi có Thiên đàng, Địa ngục và cả các vị thần. Theo chân hành trình của Bernatt, một thanh niên của thế hệ mới, để bảo vệ cả quê hương và gia đình. Từ hành trình nhỏ bé đó sẽ mở ra một hành trình to lớn hơn thay đổi cả một thời đại.Lưu ý: tác phẩm rất đường đột và bạo lực, chúc may mắn.Đây là nền tảng thứ ba.Cảm ơn vì đã xem.…
Gồm những oneshot hoặc twoshotSau tất cả thì Cao Khanh Trần x Tiểu Cửu mới chính là chân ái :))))Có dựa vào các chuyện có thực và thông tin tìm hiểu được nhưng đa phần vẫn do tác giả tự bịa. Vậy nên đừng bảo tác giả nói bậy bởi vì căn bản nó là do tưởng tượng của Au.Hãy xem như đây là một thế giới song song nào đó. Mọi luật do Au đặt ra.Do là oneshot nên có thể giữa shot này vớ shot khác sẽ có sự mâu thuẫn nhưng đừng bận tâm.Xin cảm ơn!KHÔNG TIẾP OT (trừ OT11). ANTI NINE, BASH NINE MỜI RỜI KHỎI. KỂ CẢ NHỮNG BẠN CHẤP NHẬN ĐƯỢC OT <11 VÀ ANTI NINE.LƯU Ý 1: TRUYỆN LÀ SỰ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ KHÔNG ÁP DỤNG VÀO ĐỜI THẬT. XIN CẢM ƠN.Lưu ý 2: Tác giả rất thích quay xe giữa chừng nên hãy cài chặt nón trước khi đọc.Lưu ý 3: Truyện rất ảo nếu đọc không được thì có thể rời khỏi. Đừng gây rối.TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD. NẾU THẤY Ở NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP.…
Bìa not by me... :^OPT CHsNOPT lướt raOnly BL/GLCôngxThụ/CôngxBetaxThụ/CôngxThụ(xTuesday)Không theo lịch sử(All)OCCCặp trên đầu sẽ là cặp chính,còn đằng sau "," là phụVd:Yêu em(Bách/AusN.z,RusAme.Đam/CanUkr)"AusN.z" chính,hai cái kia là phụP/s:Aus=Australia,N.z=New zealand,Po=Poland,Por=Portugal,Aust=Austria,Bel=Belarus,Be=BelgiumCác cậu có thể thêm ý tưởng cho tôi hoặc thấy gì đó không ổn thì comment bên dưới,tôi sẽ vui lắm đó…
Xem cái hỏa ảnh thế nhưng xuyên qua, lại còn có được đến một cái dựa giết chóc tẩm bổ sát thần hệ thống! Nhưng này bay đầy trời tới bay đi luyện linh sư là cái quỷ gì? Này tựa hồ không phải hỏa ảnh thế giới đi? Chỉ cần không ngừng giết chóc liền có thể đổi bất luận cái gì muốn gọt, nhẫn thuật, huyết kế giới hạn? Hảo đi, này tựa hồ có điểm ý tứ. Vậy trước đổi một cái tám môn độn giáp cùng kính vạn hoa huyết luân mắt đi! Cái gì! Giết chóc không đủ nhiều, vô pháp đổi! Từ từ trước, ta đi chế tạo điểm huyết tinh sự kiện, nhìn xem cái nào xui xẻo quỷ sẽ bị ta gặp phải. ps: Đây là một quyển có hỏa ảnh nguyên tố nguyên sang tiểu thuyết, không phải đồng nghiệp, không phải đồng nghiệp, không phải đồng nghiệp! Chuyện quan trọng nói ba lần!…
Tác giả: LamboEdit: Tiểu Tiên Nữ"Sujintra" - một cô gái quen sống giữa những quán cà phê sang trọng, ngày ngày nhâm nhi trứng cá muối trong nhịp sống xa hoa - bỗng nảy sinh ý định muốn giành lấy mảnh đất thừa kế vị trí đắc địa của người khác. Vì thế, cô đưa ra một đề nghị khó lòng từ chối.Thế nhưng...Người cô tìm gặp - "Klao", một cô gái mặc chiếc áo bao phân cũ kỹ lấm lem đất ruộng - lại đưa ra một đề nghị ngược lại:"Vậy thì kết hôn với người này đi."Khoan đã... vừa rồi cô ấy nói cái gì cơ?Ban đầu, Sujintra hoàn toàn không thể chấp nhận chuyện mình sẽ có một người vợ làm nông.Nhưng về sau, cô lại gần như ngày nào cũng lái xe từ Bangkok đến Suphanburi... chỉ vì trái tim đã bắt đầu rung động trước người con gái mặc áo bao phân ấy.Ai nói tình yêu chỉ nảy nở nơi thành phố phồn hoa?Đôi khi, nó lại bắt đầu từ một đống phân giữa cánh đồng.Từ một người từng quen với ly champagne trong tay... hôm nay cô lại đứng giữa căn bếp nhà quê, lắc chai nước mắm nấu cơm.Bởi vì trái tim cô đã bị người con gái mặc áo bao phân kia đánh cắp mất rồi.…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
Một Chân Long, đồng thời cũng là một vị Thần mạnh mẽ.Một vị Thần quyền năng đã sáng tạo ra ba Trái Đất trong vũ trụ Ten mà ngài cai quản, có tên là Tensura, Tendern, và Tenstron.Một ngày, vì phải kiểm soát nhiều hơn đối với hai hành tinh Tendern và Tenstron nên ngài đã giao hành tinh Tensura cho đứa em của ngài, Tinh Long Vương Veldanava cai quản...Sau khi giải quyết và tái tạo lại hết những vấn đề ở các hành tinh kia, ngài quay lại hành tinh Tensura thì phát hiện rằng... Velnadava, đứa em trai của ngài... Đã chết!Những đứa em còn lại của ngài, đứa thì bị phong ấn, đứa không rõ tung tích...Quá đau buồn, ngài đã tự phong ấn mình ở trong một cây cổ thụ ở một khu rừng, người đời thường gọi khu rừng đó là Rừng Cấm. Chỉ có những người có ma lực đủ mạnh để kháng lại lượng ma tố khổng lồ quanh khu rừng thì mới có thể tiến vào đó.20000 năm sau, lớp phong ấn một lần nữa lại vỡ ra... Một kỷ nguyên mới bắt đầu...…
Tôi tên Sienna. Chỉ là Sienna thôi, tôi không nhớ họ của mình là gì? Cũng như mình từ đâu tới? Cái duy nhất mà tôi nhớ là tên của mình. Hình như hơn 1.500 hành khách trên con tàu Titanic này cũng vậy. Họ cũng gặp trường hợp giống tôi. Chúng tôi không hề biết rằng con tàu này sẽ dẫn chúng tôi tới đâu hay điểm xuất phát của nó. Chúng tôi vẫn sinh hoạt bình thường và không thấy lạ kì gì. Chỉ mới 2 ngày trước thôi, tôi đã phát hiện có điều gì đó không ổn. Như tôi tự thắc mắc rằng tại sao tàu vẫn chạy và phục vụ cho chúng tôi bình thường, trong khi không hề có một thủy thủ hay thuyền trưởng nào? Hay mỗi ngày vào đúng 7 giờ đêm đều có yến tiệc. Theo tôi thấy cứ mỗi ngày đều tổ chức yến tiệc như thế thì làm sao mà có đủ lương thực cho chúng tôi duy trì mỗi ngày? Sự nghi ngờ càng ngày càng lớn. Tôi đã bắt đầu tự điều tra nhưng kết quả thu được thì bằng 0.Cho đến một ngày vì hoảng sợ mà tôi đã nói cho một quí ông điều mà tôi thắc mắc. Nhưng bổng nhiên con tàu lung chuyển và ông ta đẩy tôi xuống thuyền.Và rồi tôi xuyên không...…
Giữa thế giới thực tế ảo Aethelgard, Đấng Tối Cao Arata và Thiên Thủ Hồ Ly Yuki là nỗi khiếp sợ của hàng triệu người chơi. Một kẻ là "Trùm cuối" với nắm đấm hủy diệt, một kẻ là "Nữ Vương" thao túng chiến trường bằng những mưu hèn kế bẩn không ai lường trước được. Họ dìm chết 3 triệu quân Liên minh, đối đầu với 20 triệu quân Nữ Thần Tộc bằng những chiến thuật "đốt tiền" và lách luật cực đoan.Nhưng thế giới không ai biết, đằng sau lớp mặt nạ uy nghiêm ấy lại là hai đứa học sinh cấp 3 đang... cúp học để đi đánh chiếm thành trì. Họ thà chịu tụt 10 cấp trong game chứ nhất quyết không chịu lộ thân phận thật ngoài đời, vì nỗi sợ lớn nhất không phải là Thủy Quái 99+, mà là bị fan bắt được và ép phải giải... 100 đề toán Hình học Không gian!Một câu chuyện về vương quyền, sự phản bội, những trận đại chiến kinh thiên động địa và những màn tấu hài "ngáo đá" của cặp đôi ác thần lươn lẹo nhất lịch sử.…
Giới thiệu: Nhất mặc phù dung trong thành liên ào ào Nhị mặc ồn ào náo động phố xá sầm uất lại về trần Tam mặc giờ triều triều lại mộ mộ Tứ mặc lại là thiếu niên sơ gặp nhau Ngũ mặc cổ mộ Toàn Chân nhân mất hồn Lục mặc cô hoang đêm ảnh hỉ gặp lại Thất mặc diêu thân bồi quân lại đoạn đường Bát mặc tình chàng ý thiếp tuyệt tình cốc Cửu mặc đồ đỏ chúc giá y đưa Li nhân Mười mặc này tình khả đãi thành hồi ức Ps. Này văn chủ yếu giảng thuật một cái vật hi sinh lại vật hi sinh, luôn luôn bị vật hi sinh lại cùng với Dương Quá trưởng thành chuyện xưa PPs. Đại ái thần điêu, đại yêu Dương Quá, thích nhất Lí Minh Thuận Phạm Văn Phương bản - v - ,, còn có Cổ Thiên Lạc bản bạch diện Dương Quá PPPS. Không tiếp thụ sách dương long cp thỉnh chớ nhập ~! ! Bởi vì hủy đi cp, có chút nhân vật hội biến dạng, thỉnh thứ lỗi PPPPS. Mục tiêu của ta là ở chín tháng phía trước kết thúc này thiên văn, thỉnh mọi người không cần bá vương ta, nhường ta nhanh chóng ... PPPPPS. Này văn cơ hồ có thể xem như ngôn tình, sáu cái nhân khúc mắc, võ hiệp thành phần không có nhiều như vậy, thỉnh muốn xem võ hiệp&amp;amp;amp;nbsp;&amp;amp;amp;nbsp;mm thủ hạ lưu tình&amp;amp;amp;nbsp;…
-Truyện đơn giản được viết vì con này quá ume bé Albili siêu cuti này nên cũng muốn các nhân vật khác cùng nhau yêu thương bé nó giống mình:333LƯU Ý :- Truyện được tạo ra với mục đích giải trí, thõa mãn cơn simp lỏd của con tác giả. Mong mọi người đọc với tâm thế vui vẻ, dễ chịu nhất.- Các ship trong đây chiếm hầu hết là Crackship, bạn nào không có thiện cảm với mấy loại của này thì có thể out ngay bây giờ.- Các nhân vật bị OOC nặng, nhiều, lệch nguyên tác .- Truyện không có ý xúc phạm, chê bai, miệt thị mỗi cá nhân hay một quốc gia bất kì nào cả. Tình tiết đôi khi sẽ dễ gây hiểu lầm, kích động hoặc không phù hợp với văn tục tập quán.- Các câu chuyện ngắn trong đó đôi khi mang khá nặng vấn đề lịch sử, chính trị, văn hóa,... Có thể gây bức xúc cho nhiều người, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc.- R16, 18, 21 ; NTR ; Tam quan lệch lạc hiếm khi sẽ được mình thêm vào nên rất mong mấy bạn phải chú ý thật kĩ⚠…
Thế giới của Rimuru Tempest đã bị hủy diệt hoàn toàn bởi Ba Ngôi Thần Sáng Thế - những thực thể coi sự sống và ý chí tự do là "Lỗi Lầm Khái Niệm" cần phải xóa bỏ.Rimuru may mắn thoát chết, nhưng đổi lại là cái giá quá đắt: cậu bị tước đoạt toàn bộ sức mạnh, kể cả Băng Hoại Hư Vô, và mất hết ký ức, trôi dạt đến một Multiverse xa lạ với thân phận mới là Rin. Cậu tìm thấy một cuộc sống yên bình bên bạn bè và người thân mới ở Aethelgard, nhưng những cơn ác mộng về sự tan rã và tiếng cười tàn ác không ngừng ám ảnh.Sự bình yên đó bị xé toạc khi Thanatos (Cận Thần Chết Chóc) tìm thấy cậu. Rimuru buộc phải chứng kiến sự hủy diệt lần thứ hai. Hành động vô thức bảo vệ Linh Hồn người thân đã giúp cậu tái hợp với Nemesis Ciel - phiên bản Haki của người bạn đồng hành cũ, nay mang theo sự giận dữ, nỗi đau và khao khát trả thù cháy bỏng.Họ dấn thân vào một hành trình sinh tồn và phục thù xuyên qua vô số chiều không gian. Với sự dẫn dắt của Ciel (nghiêm túc trong chiến đấu, nhưng giàu cảm xúc cá nhân), Rimuru phải tìm lại những mảnh ghép ký ức và tái thiết lại Ultimate Skill: Băng Hoại Hư Vô huyền thoại - vũ khí duy nhất đủ sức đối chọi với quyền năng của Thần Sáng Thế.Liệu một Linh Hồn bị tổn thương có thể trở thành Kẻ Hủy Diệt và Tái Tạo đủ mạnh để xóa bỏ những vị Thần đã kiến tạo nên mọi thứ?Đây là câu chuyện về Rimuru: Từ một Slime bị lãng quên, trở thành cơn thịnh nộ tuyệt đối của Hư Vô.…
Vũ trụ là một cỗ máy khổng lồ. Luật pháp là chuỗi mật mã. Và con người, chỉ là những bánh răng vô tri không được phép sai số."Đó là tín ngưỡng sắt đá của Đế quốc Cơ khí Hơi nước Aethelgard - nơi con người dùng thép lạnh để khuất phục các nguyên tố, dùng khói than để che lấp đi hơi thở của tự nhiên. Nơi đó, ma thuật bị khóa chặt trong những pít-tông, và cảm xúc bị xem là một "phế phẩm" cần phải đào thải.Nhưng thế giới rộng lớn hơn thế. Phía Đông có một Thánh đô Lumina dùng quang năng tinh thể để xóa sạch ký ức con người nhằm tạo ra sự phục tùng tuyệt đối. Phía Nam có một Liên minh Silvan hoang dã để ma pháp bộc phát tự do dẫn đến những đại dịch biến dị sinh học kinh hoàng. Và nằm kẹt ở ranh giới của họ, là Vùng Ngoại Ô (The Outskirts) - bãi thải cơ khí đầy độc hại, nhưng lại là nơi duy nhất những mầm thảo dược hoang dã âm thầm bám rễ.Ba thế lực, ba thứ đức tin cực đoan đang ngày ngày khai thác và cào xé, khiến đại lục Veridonia kiệt quệ và tổn thương sâu sắc.Sinh ra ở vạch đích của Đế quốc, là con trai út của Thẩm Phán Tối Cao, Elian Vane chính là quân cờ được kỳ vọng sẽ trở thành bánh răng hoàn hảo tiếp theo của bộ máy cai trị. Cậu có mọi thứ: bộ óc thiên tài logic, ngoại hình tinh tế với mái tóc bạch kim, đôi mắt xanh lam thấu thị bẩm sinh ẩn sau cặp kính cận.Nhưng thứ định mệnh trớ trêu nhất trao cho Elian, lại là một trái tim nhân hậu và lòng trắc ẩn vĩ đại.…
Trong khói lửa của Thế chiến II, một vị tướng trẻ tuổi và tài năng của Đức, Kevin Muller, lao vào Chiến dịch Balkan với một khát khao duy nhất: vinh quang. Từ những chiến thắng chớp nhoáng ở Nam Tư và Hy Lạp đến những cuộc đối đầu tàn khốc với du kích tại Sarajevo, câu chuyện theo chân Muller trên con đường binh nghiệp đẫm máu của mình.Nhưng vinh quang có cái giá của nó. "Xoáy Nước Vùng Balkan" không chỉ là một câu chuyện về chiến tranh, mà là hành trình nội tâm của một người lính khi anh dần nhận ra sự thật trần trụi đằng sau những tấm huân chương và sự tàn khốc của cuộc chiến mà anh đang góp phần tạo nên.Sau khi chiến tranh kết thúc, từ một tù binh chiến tranh đến một tác giả ẩn dật, Kevin Muller phải đối mặt với di sản của chính mình, để lại cho hậu thế những chiêm nghiệm sâu sắc về chiến tranh, lòng yêu nước và bản chất của con người. Đây là một bản hùng ca bi tráng về một con người đi tìm vinh quang và cuối cùng tìm thấy sự thấu hiểu trong im lặng.…
Mọi thứ loăng quăng chả vào đâu lúc vui lúc buồn dập dềnh vô định. có lẽ đây cũng chính là cảm giác của mọi đứa tuổi đôi mươi hay chỉ mình tôi. hoạ chăng ai biết ?????? Đây là nhật kí mình viết sau này mình muốn đọc lại hi vọng mình sẽ duy trì thói quen này thật lâu. Nhật kí là thứ mà mọi người cất giữ thật kĩ nhưng mình muốn những người vô tình và con cháu và cx chính là mình sau này có thể nhìn thấy ngô nghê tuổi trẻ. Sẽ thật tuyệt nếu bạn biết h này năm ngoái bạn đang làm j phải ko nào mặc dù đơn giản chỉ là ăn ngủ game giúp bố sửa cái vòi nước và cả nhà ăn cơm cùng nhau hehe!…
Trích đoạn: "Quỳ tím màu gì?" "Màu vàng?" "Vàng ông nội mày, quỳ tím màu tím! Quỳ tím mà màu vàng? Mày mê vàng riết thần kinh à?" "..." "Quỳ tím hoá xanh thì pH sao?" An Bình quan sát sắc mặt của Đình Phong, "Lớn... á không nhỏ hơn bảy, á không lớn hơn bảy." Đình Phong cọc, "Mày nói nhỏ thì mày nghỉ học luôn đi là vừa, cho cái ví dụ coi." "Bê a cê ô ba." "BaCO3? Mày nghỉ học đi!" An Bình vội sửa, "Á! Bê a ô hắt." "Mày nghỉ học luôn đi. Giờ còn chưa thuộc hoá trị nữa. Đó! Sao tao biết được Ba(OH)2? Tại tao thuộc bảng hoá trị." "..." "Đến hoá đỏ. Người ta đi đánh ghen tạt cái gì vô mặt?" "Nước sôi?" "Axit! Nước sôi ông nội mày, mày đi đánh ghen mang nước sôi theo tới nơi cho nó nguội hay gì!" An Bình cãi cố, "Thì có bình giữ nhiệt." "Tao đấm cho, sao không mang luôn cái ổ cắm điện cắm cho nó sôi rồi tạt người ta đi." ... Được 15 phút, lần này người muốn ngất là Đình Phong, cậu không ngờ An Bình mất hết kiến thức căn bản môn Hoá, làm cậu tức xì khói, muốn bóp chết cô cho rồi. "Là tại mình dốt, cậu không dạy được cũng không sao đâu, đừng buồn." An Bình vỗ vai an ủi Đình Phong liền bị cậu hất ra. "Ai cho mày xem thường tao, giải Nhất học sinh giỏi Hoá cấp tỉnh, huy chương vàng IJSO đó để trưng à!!" "Ờ... vậy giải Nhất học sinh giỏi Hoá cấp tỉnh, huy chương vàng IJSO đừng buồn nhé!"…