chuong 6
…
XIN DROP MỘT THỜI GIAN!!!"Đi kiếm một việc làm khi chỉ 18 tuổi, nhưng không ai nhận duy nhất một quán bar nổi tiếng nhất nhì nằm giữa lòng thành phố Seoul vì lý do gì mà một quán bar nổi tiếng như thế lại nhận cậu chỉ qua xe mặt và cơ thể không cần tới hồ sơ.Quá đỗi nhàn hạ chỉ việc bưng bê rót rượu cho các tên đại gia lâu lâu được mấy đám đấy bo lời quá còn gì.Gia đình cậu giàu tại sao phải đi kiếm việc làm như vậy?cuộc sống ăn sung mặc sướng đối với ai cậu đếch quan tâm nhưng với cậu những thứ đó thật nhàm chán, đúng ngày hôm đấy cậu bỏ nhà ra đi.Cuộc đời của cậu rồi sẽ đi về đâu??"Au:Cgdtoitk 💜…
Đỉnh cao của tình yêu chính là tha thứ và hi sinh...…
Bỗng dưng, ta có hứng thú với thể loại võng du nên liền thử sức một phen với bộ truyện này hihi các bạn đừng lo ta sẽ không bỏ dở mất trí nhớ lão ba…
" Sáu giờ chiều hôm qua, một trường cấp ba tại thành phố A xảy ra một vụ học sinh nhảy lầu tự tử. Người tự tử tên là Sư Tử, học sinh lớp 12 trong trường. Nguyên nhân tự tử đang được cơ quan chức năng điều tra. Nạn nhân năm nay vừa tròn 18 tuổi. Chúng tôi được biết đây là vụ tự tử thứ hai của học sinh trường này trong vòng một tháng."Khác với những tiểu thuyết thanh xuân khác. "Bi thương ngược dòng sông" phải đọc rất nhiều lần mới hiểu được ý nghĩa sâu xa hơn.Hình mẫu nam sinh hoàng tử và nữ sinh lọ lem đã thường gặp trong các tác phẩm khác như trong " Bi thương ngược dòng sông" sự tối tăm đã nổi lên mặt nước, hoàn toàn thoát khỏi mô típ hoàng tử cứu công chúa.…
Những mảnh sành đâm vào cơ thể tôi rất đau nhưng chẳng đau bằng nỗi đau của ngày hôm nay.Ngày hôm nay tôi đã mất đi hai người quan trọng trong cuộc đời ( ở hiện tại) là người bố đáng kính và người bạn thân.Đám tang của bố tôi được tổ chức, mọi người xung quanh nhìn tôi như vậy thể lạ bởi căn bản tôi không khóc, không rơi lấy một giọt lệ nào.Ngày hôm đó, nó, cô ta và lũ bạn cùng lớp cũng đến nhưng tôi chẳng mảy may chút gì cả vì với tôi giờ chẳng có thứ gì quan trọng nữa rồi.Nó đến ngồi cạnh tôi, kéo theo cô ta cũng ngồi cạnh.Tôi đứng dậy tìm chỗ khác ngồi nhưng nó đã kịp cầm lấy bàn tay đầy thương tích của tôi, khẽ nhăn mặt nhưng không kêu lên thành tiếng. Tôi nhìn nó và cô ta.- Mày vẫn giận tao với Hoàng Mỹ chuyện hôm đó sao? Tao xin lỗi..- Không phải xin lỗi vì tao không GIẬN hai người.._tôi cắt ngang lời của nó_ mà tao HẬN mày và cậu ta_tôi nói rồi liền bỏ đi.Có lẽ là một cách trốn tránh nhưng tôi muốn bỏ đi thật xa, thật là xa để tìm lại bình yên trong mình.Và tôi đã bỏ đi thật xa, xa nó và xa cái nơi đầy kỉ niệm này...…
chuyện có thật…
(Khải-Nguyên _Thiên-Hoành)…
One shot nhé ! :3…
Xin chào mình là PanylanHi vọng các bạn sẽ ủng hộ truyện của mình nhé <3Có gì thì cứ góp ý nha…