Mình khá thích các nhân vật trong Long đồ án của Nhĩ Nhã nhất là các tình cảm về sư đồ giữa Thiên Tôn và Bạch Ngọc Đường.Nên là đây sẽ là tuyển tập các truyện chủ yếu nói về tình cảm giữa thầy trò Thiên Tôn và Bạch Ngọc Đường.P/S: Mình chỉ muốn lưu lại để dành đọc, nếu như ai không thích có thể cảm phiền không cần đọc, đừng có bình luận khiếm nhã vào truyện mình đăng.…
Ngày 7 tháng 10 năm đó Hôm ấy vừa tròn sinh nhật thứ 26 tuổi của Quang Hùng cũng là ngày mà Đăng Dương quyết định cầu hôn người quan trọng nhất đời ấy. Nhưng định mệnh luôn biết trêu đùa con người ta. Một cuộc tai nạn xe buýt kinh hoàng cướp đi mạng sống của người anh yêu nhất, trước khi bỏ lại anh một mình ở thế gian này. Người con trai ấy vẫn để lại cho anh một dòng tin nhắn: "Ngoan em ở trên xe buýt sắp về đến nhà rồi. Yên tâm nhen ^ ^" Những bài báo đăng tin rầm rộ về vụ tai nạn ấy nhưng mặc nhiên Đăng Dương vẫn bặt vô âm tín. Trong chiếc xe buýt rơi ở dưới vách núi không hề tìm thấy xác của Đăng Dương giống như cậu đột ngột biến mất khỏi thế gian này vậy. Để rồi sau ba năm. Những con chữ từ dòng tin nhắn ấy là thứ duy nhất an ủi Quang Hùng khỏi sự tuyệt vọng và nỗi cô đơn trong 3 năm dài đằng đẵng là liều thuốc an thần duy nhất kéo anh ra khỏi cơn điên của bản thân. Để giờ đây anh tìm thấy niềm hy vọng nhỏ nhoi mang tên Trò chơi sinh tử. Anh đến để tìm em về. Anh đã hứa với lòng mình như thế. Đợi anh Dương...…
Cp: Gongfourz (Taesan x Leehan)Nd: Chỉ có kẹo đường và cơm cún 🐶-Fic toàn chữ và một chút textfic-Nhật kí về những ngày đi học thêm của một bạn nhỏ tương tư bạn học sinh cùng khóa.-Fic này dựa trên một câu chiện có thật của au khi đi học thêm lớp tiếng anh...( nhưng cái kết thì kh như trong fic đâu đừng hỏi au..)🥈 #2 Donghyun [26/7/24]🥈 #2 Dongmin [26/7/24] //Có vài từ chửi tục,hành động không được hay.Và lưu ý đây là fanfic dựa trên trí tưởng tượng của au,không có ý bôi nhọ,cá nhân hoặc một tổ chức nào đó!MỌI THỨ TRONG ĐÂY HẦU NHƯ ĐỀU DỰA THEO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG!!!//…
Thanh xuân của tôi có cậu. Thanh xuân của cậu cũng có tôi...Mình từng rất ghét một người chỉ đơn giản vì cậu ấy học giỏi hơn mình. Nhưng dần dần mình mới phát hiện thích một người là muốn cùng người đó cố gắng để chạm đến những ước mơ tươi đẹp trong tương lai. Mình cùng cậu ấy trải qua thanh xuân ngọt ngào với những ngày thi cử đầy áp lực, những trận cãi nhau đến nỗi òa khóc, những tiếng cười rộn ràng trong chiều nắng mùa xuân, những buổi học văng vẳng tiếng giảng bài của thầy cô trong tiết hè oi bức, hay cái ôm trên chiếc xe đạp dưới trời thu xanh ngắt tầng mây và cả nụ hôn đầu dưới gió đông se se lạnh. Khả Hân và Nhật Hưng năm ấy đã vẽ lên mối tình trong trẻo nhất, ngọt ngào nhất dưới mái trường chuyên ấy ...P/s: truyện lần đầu mình viết, truyện lấy cảm hứng từ những trải nghiệm ở mái trường chuyên cấp ba của mình, có hơi teenfic, hơi xàm xàm nhưng hãy ủng hộ mình nha.Chân thành cúi đầu cảm ơn 👉👈--------------------------------------------------Dâu Tây Đường Phèn nằm trong chuỗi truyện "Em và Bảo Lộc".…
Mơ thường là thứ khiến ta thấy vui vẻ bởi mọi chuyện ở đó đều diễn ra theo ý ta, nhưng có những giấc mơ lại khiến ta muốn ở đó thật lâu, thật lâu để rồi lại nhận ra rằng đây là mơ, mãi mãi là mơ..…