[ PẻnHỉ ] Đại Hữu Nguyễn × Huỳnh Trí Hải
author: Nuage BlodynLink: https://www.facebook.com/nuage.guleum…
author: Nuage BlodynLink: https://www.facebook.com/nuage.guleum…
Tác giả: Phi Tử Nhất TiếuThể loại: Ngôn Tình, Hào Môn, Hiện ĐạiNguồn: IReadTrạng thái: Đang raCre bìa: Royal-WorldDesigner: Momo-FufuChồng cô dẫn người phụ nữ khác về nhà trong khi cô đang mang trong mình đứa con của anh đã 6 tháng rồi, không những vậy anh còn đuổi cô ra khỏi nhà. Nhưng cô lại chết rất thảm, ông trời thương xót cho cô cơ hội tái sinh lần nữa.Lần này cô quyết định sẽ dứt khoát rời khỏi anh, không đi vào vết xe đổ lần nữa. Nhưng lần này thì anh lại không chịu buông tay cứ quấn quýt với cô không rời: "Nếu dám bỏ trốn, truy tìm toàn thành phố, trong vòng 48 tiếng đồng hồ sẽ tìm ra người đàn bà đó!" Anh ta kiêu ngạo một đời, ngửa tay một cái thì xem cô như một ngọn cỏ, trở tay lại lại trở thành miếng ngọc trong lòng anh. Cô không cần: "Tránh xa tôi ra, chúng ta đã ly hôn rồi!"…
30 năm sau, hay hoặc là càng tương lai xa xôi, đương mọi người nhớ lại thập niên 90 nhạc rock đích Huy Hoàng, Hollywood Điện Ảnh đích sáng lạn lúc, sẽ hay không nhắc tới như vậy một cái tên, "Hugo - Lancaster", lại sẽ hay không cảm thán cuống quít nói đến, "Nhớ năm đó, Ta đã trải qua Hugo Sáng Tạo Kỳ Tích chính là cái kia Niên Đại" .1992 niên đích một tháng 14 ngày, Hugo - Lancaster ở Đệ Thập Nhị giới Golden Raspberry Awards thượng khóc rống lưu nước mắt Địa nhận lấy Hắn đích Đệ Nhất tọa kém cõi nhất Nam Chủ Giác thưởng, trở thành vị trí đầu não tự mình đến Hiện Trường nhận lấy Golden Raspberry Awards đích nhân vật, ở Lịch Sử đích Logo để lại của mình Ấn Ký. Nhưng là, từ kia sau đó(chi hậu), Hugo khước đi lên hoàn toàn bất đồng đích một con đường, mở ra Hắn đủ để tái vào Sử Sách khi còn sống. Tên của hắn nhất định đem trở thành Âm Nhạc Sử hòa(cùng) Điện Ảnh Sử lý(bên trong), tối vi lóng lánh đích một cái dấu hiệuP/S: Cùng Tác Giả với Đại Nghệ Thuật Gia, Đại Thần Tượng…
Hoa Miên Miên không thể ngờ được rằng có một ngày bản thân lại bị một con mỹ tang thi bức đến đường cùng. Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã xuyên thành nữ phụ ác độc có kết cục bi thảm trong một cuốn sách.Chỉ số thông minh của cô nàng nữ phụ ác độc này thật khiến người ta phải sốt ruột; có chiếc đùi vàng to bự như thế không ôm, lại cứ cố tình đâm đầu vào chỗ nam chính để tìm kiếm cảm giác tồn tại. Vì vậy, Hoa Miên Miên quyết định thay đổi chiến thuật: trên thì ôm chặt lấy người cha quyền khuynh triều dã, dưới thì bám chắc đùi của các vị ca ca mỗi người một bản lĩnh, từ đó một bước bước lên đỉnh cao nhân sinh.Vai ác đại lão lên tiếng:"Miên Nhi, ngươi cách đỉnh cao còn thiếu một bước nữa."Hoa Miên Miên:"???"Vai ác đại lão:"Chinh phục ta!"Hoa Miên Miên:"!!!"Xin lỗi nhé, cô chẳng có chút hứng thú nào với gương mặt giống hệt con mỹ tang thi đã bức tử mình kia cả.【 Tiểu kịch trường 】Dân gian thịnh truyền rằng, Hoàng thượng sủng ái Quý phi nương nương đến tận xương tủy, yêu Quý phi nương nương đến mức hèn mọn.Hoa Miên Miên chỉ khịt mũi coi thường: Gặp dịp thì chơi mà thôi.Thế nhân mắng Quý phi nương nương không biết tốt xấu, cậy sủng mà kiêu, đáng bị đày vào lãnh cung. Hoàng thượng lại xem như gió thoảng bên tai, hàng đêm đều ngủ lại Hoa Ảnh cung. Cặp mắt sâu không lường được của ngài luôn khóa chặt lấy cô, khiến cô không tài nào trốn thoát.Hoa Miên Miên chống tay lên ngực Hoàng thượng, cẩn trọng nói:"Hoàng thượng, ta thấy rất cần thiết phải nhắc nhở ngài một câu, coi chừng di…
Người ta thường nói, mối quan hệ nguy hiểm nhất chính là "bạn thân khác giới". Nhất là khi cả hai đều độc thân, không có quá khứ tổn thương, lại thấu hiểu nhau đến từng chân tơ kẽ tóc.Diệp Lục Chi có tất cả mọi thứ: gia thế, nhan sắc, sự thông minh. Nhưng điều cô thích làm nhất, lại là dùng sự quyến rũ trưởng thành của mình để thử thách giới hạn chịu đựng của anh chàng hàng xóm Thẩm Diệc Thần. Còn Thẩm Diệc Thần, ngoài mặt luôn là một tổng tài lạnh lùng, giữ khoảng cách chừng mực, nhưng ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cô dù chỉ một giây.Họ dùng danh nghĩa "bạn thân" để ở bên nhau, dùng "khoảng cách" để bảo vệ mối quan hệ của hai bên gia đình. Nhưng khi những rung động giới tính ngày một lớn dần, liệu ranh giới ấy có bị phá vỡ?…
Nguyễn Thùy Bảo Trâm chưa bao giờ nghĩ rằng quãng thời gian nằm viện lại có thể trở thành một phần kỷ niệm đáng nhớ nhất trong đời mình. Ban đầu, đó chỉ là những ngày nhàm chán với lịch trình lặp đi lặp lại: uống thuốc, ngủ, rồi lại thức dậy nhìn trời qua ô cửa sổ. Nhưng tất cả thay đổi khi cô vô tình vướng vào Trần Khánh Nguyên Hắn là kiểu con trai không thể ghét cũng chẳng thể thích - vừa lười nhác vừa phiền phức, lúc nào cũng nhếch mép cười đầy cà khịa. Ban đầu, Trâm chỉ muốn tránh xa hắn càng sớm càng tốt, nhưng bằng cách nào đó, ngày nào cô cũng bị kéo vào những trò nhờ vả vặt vãnh của hắn. Từ việc mua đồ ăn vặt đến việc ngồi nghe hắn trêu chọc, mọi thứ dần trở thành một thói quen khó bỏ.Thế rồi, từ khi nào không hay, Trâm nhận ra mình đã quen với việc ngồi bên hắn, cùng chia sẻ một ổ bánh mì, cùng tranh luận về những chuyện vặt vãnh trong ngày, và thậm chí còn quen cả cái cách hắn lặng lẽ đẩy bát cháo về phía cô khi biết cô bị đau dạ dày.Nhưng Trần Khánh Nguyên không phải kiểu người dễ hiểu. Cái vẻ bất cần của hắn che giấu điều gì đó mà Trâm chưa từng chạm tới. Đặc biệt là khi quá khứ của hắn dần lộ diện - những mối tình thoáng qua, những câu nói vô tâm nhưng lại khiến người khác tổn thương.Giữa một mối quan hệ mập mờ, giữa những cuộc đối đáp chẳng ai chịu nhường ai, Trâm dần tự hỏi... có phải cô đang quá quen với sự tồn tại của hắn hay không? Và liệu khi ra viện, cô có thực sự muốn quay trở lại những ngày tháng không có Trần Khánh Nguyên nữa k…
Phù thủy.Những kẻ dị hợm đầy quyền năng, lại trở thành nô lệ cho thứ công nghệ hạ đẳng của con người.Trong gian phòng đầy bụi, dưới ngăn tủ cũ kỹ nơi từng giấu các hũ mứt dâu ngọt lịm của bà, Serein kéo ra một chiếc hộp gỗ phủ đầy mạng nhện, cái khóa móc đã rỉ sét như một thứ bị lãng quên từ thế kỷ trước.Nick quỳ xuống bên cạnh, tay phủi lớp bụi dày như tro than. Những ngón tay khẽ chạm vào các hoa văn khắc sâu trên nắp hộp - những vòng tròn, đường xoáy, biểu tượng cổ xưa mà ánh sáng leo lét cũng không thể làm mờ ý nghĩa.Chỉ cần một con dao phết mứt, móc vào và gảy nhẹ, cái khóa lập tức bật ra.Không có tiếng động lớn. Chỉ là một tiếng "cạch" khẽ khàng, như thể chính cái hộp cũng đã sẵn sàng hé lộ bí mật sau ngần ấy năm im lặng.Một mảnh giấy da.Một trang sách bị xé vội.Một cái mề đay bạc xỉn màu.Và mùi oải hương, nhạt đến mức như ký ức rơi vỡ giữa không khí."Toàn những thứ vớ vẩn." Ser thở dài.Nick nhặt mảnh giấy, đọc lướt những dòng chữ viết tay bằng mực đen đã nhòe ở mép."Ser." giọng anh ta trầm xuống, gần như thì thầm. "Nếu tôi không nhầm thì bà của cô là một phù thủy."Serein không đáp.Cô nhìn chằm chằm vào cái mề đay như thể hy vọng nó tự giải thích mọi thứ. Nhưng nó chỉ nằm đó, nặng trĩu và lạnh lẽo.Nick tiếp tục: "Và cô... có thể cũng vậy."…
Cả hai con người hai số phận trái lặp , liệu cả 2 sẽ đến với nhau sao bao chông gai hay chỉ tạm dừng ở mối quan hệ là bạn bè.Truyện này nữ chính là em gái sinh đôi của Harry Potter tên là Heulwen Lily Potter và nam chính là Draco Lucius Malfoy....Cậu trai mà em gặp khi ở Hẻm Xéo nhìn em chằm chằm và cười nhếch mép với em rồi rời đi và tất nhiên là em tức té khói luôn." Cái đồ dô duyên."Cái tên đó quay lại cười với em." Em đúng là ồn ào thật."Hắn nhìn em mà nghĩ ngợi trong đầu mình và rời đi mà không ngừng cười....Mạch truyện đôi khi nó đi lệch so với mạch truyện gốc của của JK.Rowling rất nhiều nhưng vẫn giữ những sự kiện chính nên mọi người cứ enjoy cái moment này, đọc truyện vui vẻ và cứ bình luận góp ý thẳng thắng đừng dùng từ khiếm nhã. Đọc thì cứ cho một cái bình chọn là tui có thêm động lực để cho ra mấy tập truyện hay. THANKS ALL YOU GUYS.…
https://wikidich.com/truyen/ta-thanh-mafia-cang-thu-linh-XxFlbVS4CBflyuSm[ HOÀN CHÍNH VĂN, CÒN PHIÊN NGOẠI ]Mori tỉnh lại phát hiện chính mình thành cái bình phàm vô kỳ tiểu bác sĩ, còn có một cái đáng yêu nữ nhi.Yokohama thực loạn, nhưng hiện đại y học cũng rất thú vị, nữ nhi càng là vũ trụ vô địch đáng yêu, sâm tiên sinh thực thích nơi này.Thẳng đến ngày nọ hắn ở sông nhỏ vớt lên một cái băng vải tinh, dưỡng vài ngày sau băng vải tinh ở xuống dưới.Một tháng sau, hắn lại ở cùng điều con sông vớt lên mặt khác một con đại hào băng vải tinh, hơn nữa đem hắn mang theo trở về.Đối mặt hai cái băng vải tinh cãi cọ ầm ĩ, trong nhà băng vải kịch liệt tiêu hao, Mori tiên sinh cảm giác chính mình là một cái tuổi già đầu trọc lão phụ thân.Vì nuôi sống hai cái nhãi con, Mori tiếp nhận rồi đến từ bản địa lớn nhất thế lực Mafia Cảng mời trở thành bọn họ thủ lĩnh tư nhân bác sĩ.Tiền nhiệm bác sĩ mới có rất nhiều sự tình, cũng có bóng ma tâm lý, Mori tiên sinh không bao giờ tưởng đi ngang qua cái kia hà.Thẳng đến ngày nọ có một người từ trên trời giáng xuống thiếu chút nữa không đem hắn tạp chết.Từ đây, hạnh phúc Mori tiên sinh quá thượng vì giữ gìn mép tóc, mỗi ngày tấn tấn tấn uống vu dược sinh hoạt.---------------------------------Gỡ mìn: Bổn văn ngôi thứ nhất, khẳng định có OOC, hệ thống = ái tương = nguyên chủ MoriCP: Chưa định, có thể là xa xa không hẹn song thủ lĩnh, hoặc là dứt khoát vô CP, lại hoặc là hệ thống Mori cùng xuyên qua Mori tự công tự thụTag: Tổng manga, thiên chi kiêu tử, dị năng, BSDTừ khóa tìm kiếm: Vai chín…
Brừm....rừm"Tiếng chiếc môtô Yamaha YZF R1 phóng như bay trên đường khiến mọi người phải khiếp sợ tránh hết vào lề. Đứa nào muốn tự vẫn thì cứ việc chặn đầu xe là được. Chiếc xe lướt thật nhanh và cuối cùng ngừng trước cổng trường Paradise.Chiếc mũ bảo hiểm được cởi ra để lộ một gương mặt như thiên thần, mái tóc nâu đỏ dài đến tận thắt lưng, phần tóc phía trước mái được cột phồng lên trông rất cá tính. Sỡ hữu làn da trắng không tì vết và không hề thích trang điểm. Đôi môi hơi hồng và có một ít dấu vết của son dưỡng môi. Một gương mặt tự nhiên chăm phần chăm đẹp nạ nùng. Nó mặc đồng phục kiểu cá biệt, cà vạt thắt lỏng không cài nút áo vest, mặc váy ngắn và chân thì mang bốt đen cao gót đến tận đầu gối.Miệng nó nhai kẹo cao su nhóp nhép và chậm rãi tiến vào bên trong. Bảo vệ gặp nó thì run cầm cập vì sợ. Đã không dám bắt lỗi nó đi trể mà còn phải dắt xe vào bãi giùm nó nữa. Nó xem đồng hồ rồi nhếch mép:- 9h sao? Còn sớm chán!…
All Might nhận nuôi một cậu bạn sau khi đứa trẻ ấy mất cha mẹ - một thiếu niên tên Nagito Komaeda. Kèm theo đó là một bức thư cảnh báo dài dằng dặc, đọc xong chỉ muốn thở dài:1. Một khi nó nói "Vận may không tốt" - lập tức tránh xa. Thời gian an toàn nhất: tối thiểu nửa tiếng. Khoảng cách an toàn nhất: ngoài một cây số.2. Một khi nó muốn thứ gì, phải đáp ứng ngay. Nếu không... hậu quả khó lường.3. Tránh tuyệt đối hai từ "hy vọng" và "tuyệt vọng".All Might: ???Ngày đầu tiên đưa nó về nhà, thiếu niên bị bắt cóc. Đám bắt cóc chẳng hiểu sao lại giẫm phải vỏ chuối, cả bọn lộn nhào xuống hố nước suýt chết đuối. Ngay mép hố, nó nhặt được một chiếc nhẫn kim cương.Ngày thứ hai, đồ dùng hằng ngày của nó bị một tên tội phạm có Kosei cướp mất. Mười giây sau, món đồ nổ tung, tội phạm bị hất văng ra xa, còn nó được chủ tiệm bồi thường gấp ba.Ngày thứ ba, nó cố với quả lê trên cây nhưng không tới. Lúc đang chán nản thì một viên thiên thạch rơi thẳng xuống, quật đổ cây lê, lê rụng đầy đất.All Might đọc lại thư, thêm điều số bốn:4. Chưa thể xác định "Kosei" này là may mắn hay xui xẻo._______________________Tác giả: Duy Mạc Đăng Hỏa.Beta: @Doruru1302.CP: Kamukura Izuru.Tag: 1v1, Edit, Chủ thụ.Độ dài: 65 chương.Tiến độ: 60/65.…
ĐẦU VOI ĐUÔI CHUỘT - một câu chuyện về các hoạt động quỷ dị của trường THPT Bàng Dĩ vào đêm muộn. Một khi đã tham gia thì phải nổ lực đến chế.t để hoàn thành, không có ngoại lệ. ----------Title: Đầu Voi Đuôi ChuộtAuthor: Chú Cáo XámCategory: trường học, kinh dị, vô hạn lưu, trinh thám (??)Status: On - going…
Dây dưa mãi chẳng dừng.…
Tác giả: CáoThể loại: Xuyên không, tình cảm, lãng mạn, ngược..."Yết! Mày điên rồi sao? Mau quay lại đi!" Cự Giải gào thét đến khàn cả cổ, cô thật sự đang rất muốn Thiên Yết có thể chịu quay đầu trở về.Xử Nữ mặt mũi đã trắng bệch từ lúc nào, cô liên tục lắc đầu không dám nhìn, Yết... nó đang đứng tại rìa mép núi, chỉ cần bước thêm một bước..."Xin mày... đừng" Xử Nữ bất lực cầu xin, cô thậm chí còn sẵn sàng vứt bỏ cả tôn nghiêm bao năm mình đã gây dựng, sau đó quỳ xuống.Thiên Yết cười lạnh:"Cho tôi xin, các người cất ngay cái bản mặt đau đớn giả tạo kia đi, thật khiến người ta chướng mắt!" Cô ta cười đến rung người, hơi mất trọng lực mà trượt chân..."KHÔNG!" Bạch Dương nãy giờ im lặng bất ngờ hét lên, nó đang hoang mang tột độ, rốt cuộc chuyện tốt đẹp gì đang diễn ra vậy chứ?!"Còn chưa chết được." Thiên Yết thở một hơi, sau đó nhướng mày, bất chợt điên cuồng mà hét lớn:" Các người luôn miệng nói chúng ta là bạn, haha, nhìn xem, tôi sắp chết rồi, ha, đâu rồi, bạn bè đâu hết rồi!! Á!" Các cô gái bị Thiên Yết lớn tiếng chỉ trích, biểu cảm trên người đều vô cùng mờ mịt, bọn họ thật sự muốn biết đến tột cùng chính mình đã làm gì để khiến cô bạn vốn hiền lành trở nên như thế này.Bọn họ đang rất nóng gan, ngay lúc này chỉ muốn tiến lên kéo người về, nhưng là...Đúng lúc này có tiếng xe ồm ồm kéo đến."Muốn chết? Chết thử xem." Song Ngư vứt mũ bảo hiểm xuống đất, ném một câu vô cảm đến tột cùng.Thiên Yết chỉ chờ có giây phút này, cô ta ghét con cá này, căm …
Từ nhỏ, Triệu Ly Nùng đã được cha mẹ đặt nhiều kỳ vọng: Ly Nùng, con phải đi ra bên ngoài! Đừng giống như cha mẹ sống cả đời ở trong đồng ruộng.Triệu Ly Nùng đã làm được điều đó, cô học nhảy lớp và được nhận vào một trường đại học hàng đầu của một thành phố lớn. Mọi người trong làng đều giơ ngón tay cái lên khen ngợi cô là thiên tài.Kết quả là... Triệu Ly Nùng được chuyển đến trường Đại học Nông nghiệp.Không thể không đi học nên cô đành thu dọn hành lý, đi đến thành phố sầm uất dưới con mắt hâm mộ của người dân trong làng, lao đầu vào làm việc ở đồng ruộng vùng ngoại ô.Khoảng thời gian này kéo dài tận bảy năm!Triệu Ly Nùng đã quyết định, ngay sau khi tốt nghiệp cô sẽ thay đổi nghề nghiệp. Kết quả là gần đến ngày tốt nghiệp, khu thí nghiệm của cô bị phá hủy, không thể thu thập được số liệu thí nghiệm nên cô phải trì hoãn tốt nghiệp.! ! !Đêm hôm đó, Triệu Ly Nùng mượn rượu tiêu sầu, đứng lung lay trên mép đường bờ ruộng, chỉ lên trời mắng to ba tiếng, sau đó ngã xuống, khi tỉnh dậy thì đã là tận thế.Cô, Triệu Ly Nùng, có một thân phận mới - sinh viên năm nhất tại Căn cứ Nông học số 9.…
tớ đi copy nhá, k edit. Có đề tên bạn edit đầy đủ nhé, k trộm cắp.…
Rối loạn nhân cách ? Tôi sao!?Nụ cười nhếch mép đầy chễ diễu . Nhẹ nhàng chống cằm rồi nhìn mọi người - Còn gì nữa không ?- Hả!???????_ Mọi người như ngạc nhiên vì câu trả lời đó. Họ nghĩ rằng cô sẽ giải thích và chứng minh rằng không phải như vậy nhưng mọi việc lại quá khác.Và ở một góc nào đó ! Lũ đực rựa đang cười hả hê vì điều này Q: Các cậu thấy sao về việc này?- Có gì đặc sắc hơn không?_ Cậu con trai không có chút gì gọi là hứng thú trả lời- Mấy cậu thấy sao?_Một người khác lên tiếng -Chúng tôi ư ? Thú vị không ? Mặt bọn tôi ý _ 4 cậu con trai còn lại đồng thanh đáp một cách chán nản6 người họ im lặng một lúc lâu rồi bỗng dưng nhận ra mình quên thứ gì đó nên đã cùng lên tiếng khiến mọi người ở đó được một phen thót tim- Han đâu!? Cái ông già kia ! Chúng tôi hỏi:" HAN ĐÂU RỒI "*hắt xí* lần này là cảm sao ?_ cô gái ấy đang quẩy sung trong phòng tắm thì lại bị gọi hồn…
Author: Thỏ "mẹp"Couple: Kookmin :))) ; còn nhân vật nào nữa thì giới thiệu sau nhé.Thể loại: tình cảm, ngược, HE hay SE ko biết nha, nhưng nhẹ nhàng thôi.Start: 18/11/2016 ~ ?/?/? *************************** Ngay từ nhỏ JM đã đánh mất tất cả. Mọi lỗi lầm đều ko phải do anh, nhưng chỉ có anh phải gánh chịu nỗi đau trực tiếp từ nó. Anh đã từng tự nói với bản thân, anh sẽ chẳng thể nào tha thứ cho kẻ đã khiến anh ra nông nỗi như vậy. Cuối cùng thì anh đã đạt được mục đích, kẻ đó tự nguyện bước vào cuộc đời anh, tự nguyện bên cạnh anh, tự nguyện dâng hiến cho anh. Nhưng anh lại thay đổi ... **************************** Trong truyện mình vẫn gọi JM là "anh" và JK là "cậu" nhen, vì JM vẫn lớn tuổi hơn, nhưng ko có nghĩa là anh được "nằm trên" hoài đâu :)))Với lại nhiều lúc truyện sẽ giống như Jikook nữa nên mọi người ko cần bất ngờ. Nếu Mập có lỡ quên đây là Kookmin thì mọi người nhớ nhắc Mập với nhen ^^À, nếu có trùng cốt truyện thì cũng trùng hợp thôi nghen :))) Lảm nhảm nhiều rồi. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !…