Câu chuyện kể về một cô bé từ khi sinh ra đã có một dòng máu của phù thủy . Từ ngày cô ấy chào đời đến lúc cô ấy gặp được mẹ thì có biết bao nhiêu chuyện xảy ra . Nhiệm vụ của cô ấy là tìm lại mẹ của mình và cùng mẹ trở về nơi cô ấy được sinh ra . Nhưng ước mơ của cô ấy có trở thành sự hay không ?Chúng ta hãy cùng đọc trọn câu chuyện này nhé!…
Sau 1 quãng thời gian dài, em nhìn lại và chợt nhận ra rằng Len, vốn dĩ chúng ta không nên gặp nhau, càng không nên xen vào cuộc sống của nhau và càng đừng biết đến nhau. Giá như tại giây phút đó em giấu đi tình cảm, anh cũng không thừa nhận thì 2 ta không cần giày vò lẫn nhau để rồi kết thúc dù còn yêu đậm sâu.…
Duy Minh tự hỏi " Rốt cuộc vì sao anh và Hoài Thanh không thể đến bên nhau như những cặp đôi uyên ương khác " , nhưng số trời đã định , muốn thay đổi liền làm được sao ?…
Tên truyện: Can đảm đi cùng anhTác giả: Cyon Shirley Keith (mọi người có thể gọi tắt là Cyon)Thể loại: fanfic, lãng mạnNhân vật chính: Vương Nhất Bác, Vương Tử Tuyền (98)Tình trạng: đang tiến hành Một số lưu ý trước khi đọc:1. Đây là truyện về Song Vương, nếu bạn không thích một trong hai hoặc cả hai người họ thì có thể nhấn back thay vì đọc trong khó chịu.2. Trừ tên hai nhân vật chính và các địa danh, thương hiệu, mọi tên riêng còn lại đều không có thật hoặc đã được thay tên. Tuyệt đối sẽ không có tên của bất kì nghệ sĩ nào ngoài Song Vương trong truyện này. 3. Các tình tiết có thật trong truyện: gia cảnh, xuất thân, sự nghiệp của 2 nhân vật chính ở hiện tại (chỉ bao gồm 1 bộ phim đóng chung), những gì có trong các buổi họp báo, phỏng vấn, fancam, clip hậu trường đến thời điểm viết. Còn lại sẽ là phỏng đoán và tưởng tượng của mình.4. Mình không có ý bôi nhọ, xúc phạm, chê bai bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào, nếu trong quá trình viết có sơ sót, mong mọi người góp ý thẳng thắn để mình sửa chữa, mình sẽ vô cùng cảm ơn. Nếu là cmt chê trách phiến diện vô căn cứ, mình xin phép không rep.___Sau cùng, rất mong tác phẩm này được mọi người ủng hộ <3…
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ,điểm nhẹ lên mái tóc màu hạt dẻ của Mai Châu Thục Khanh làm tóc cô sáng rộ lên.Lúc này,người đối diện cô là Phạm Minh Thiên Duy cao hơn cô gần một cái đầu theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóngĐôi mắt cô trong veo hướng nhìn anh.Thề!Phạm Minh Thiên Duy tự nhận mình là một người khá bình tĩnh.Nhưng khi nhìn con nhóc này anh không thể bình tĩnh nữa rồi.Anh trộm nuốt nước miếng.Yết hầu anh lăn lộn,bắt được điểm này Thục Khanh khẽ nhón chân lên,chẳng mấy chốc mắt hai người đã đối nhau.Mũi chạm mũi rồi hơi thở hai người cứ quấn quýt lấy nhau.Khoảng cách này là quá gần,ánh mắt anh hơi mơ hồ nhìn xuống làn môi căng đỏ mọng của cô.Một lần này thôi chỉ một lần anh thầm nói trong lòng.Rồi vươn tay kéo gáy cô về phía mình.Nhắm chuẩn xác vào dôi môi ấy,hôn.Hôn rồi,cô mở đôi mắt tròn xoe nhìn anh hơi thở của cô cứ thế bị anh cướp đi.Thiên Duy đưa tay che đôi mắt cô lại,còn nhìn nữa là anh điên mất.Giọng nói khàn khàn:-Đừng nhìn.Cô chưa kịp lấy hơi thì bị anh hôn lần nữa.Vốn tưởng cô sẽ là người chủ động nhưng mà hình như lệch kế hoạch rồi nhỉ?Thôi kệ,sai quá trình nhưng kết quả đúng là được.-Tập trung một chút.…