[Haikyuu x Reader] Our Stories
đây là vài mẩu truyện ngắn tớ viết lúc rảnh…
đây là vài mẩu truyện ngắn tớ viết lúc rảnh…
char x reader.Mọi cái tên chỉ là một ví dụ, hãy cứ thoải mái nhập vai.Cảnh báo OOC…
✧Những câu chuyện thường ngày giữa H/b T/b và Baji Keisuke. (!): OOC._✧.…
Chỉ là những câu truyện nhỏ về các anh/chị trong haikyuu thôi UwUwarning:OOC lưu ý: ở đây viết về char x reader không phải về char x char xin cảm ơn…
tớ vã nên viết =)))) văn chương tớ chưa được hay mong mọi người góp ý…
dịch trộm đấy, đừng méc pls..đây chỉ là truyện tôi dịch lại .lâu lâu mới có cặp mới, sorry..người dịch:Maylimonchỉ có trên wattpad nhátên cũ:Chainsawmanxreader[dịch]…
vĩnh hằng mộng mơ.c2018…
"Hãy hy vọng Potter không tìm ra"Writer: kingdombyersTranslater: oceane2781…
Đi gặp em một lát vào mỗi buổi chiều…
Pjh and Kkh…
Những câu chuyện nhỏ về các nhân vật trong Bungou Stray Dogs và bạn, mình khá lười và dễ bí ý tưởng nên rất hoang nghênh request của các bạn! Cảm ơn vì đã đọc nhé:3-Em chỉ muốn nói rằng, những tháng ngày bên anh là khoảnh khắc tuyệt vời nhất của em, em sẽ lưu lại nó, để rồi sau này nhìn vào, em có thể thấy được rằng em đã vô cùng hạnh phúc-🍁Truyện chỉ được đăng trên Wattpad và Facebook (page 'Tiệm sách nhỏ tọa lạc ở cảng Yokohama')🍁…
Những câu chuyện giữa bạn và họ.Cảnh báo: OOC.…
"Điều bị lãng quên tuy bị lãng quên nhưng sẽ luôn ở đó, và nằm trong gió đến muôn ngàn đời sau."------"Liệu sự mát mẻ của gió có thể thay tôi bầu bạn cùng cậu vào những bữa tiệc rượu nhẹ buổi tối?"------Gió ở muôn nơi, có hay chăng ai chưa từng nghe tiếng gió? Lại có từng ai hiểu hết lời gió chăng? Những trang giấy ố vàng nhưng không một nét chữ, phải làm sao mới hiểu hết tâm tư người thương...Ký ức tựa như làn gió, nhẹ nhàng để lại sự mát mẻ trên daKhi cuồn cuộn lại như cơn bão, lướt qua rồi chỉ còn bãi hoang tàn...…
Ngọc sang Đức với tư cách là sinh viên trao đổi. Mục tiêu ban đầu của cô rất rõ ràng: học tập, trưởng thành, không dính vào rắc rối - đặc biệt là mấy kiểu "bad boy đẹp trai lạnh lùng".Nhưng rồi, định mệnh lại sút quả bóng đầu tiên không phải vào lưới... mà vào tim cô.Michael Kaiser - tiền đạo thiên tài của Bastard München, người được cả châu Âu săn đón, có mọi thứ: danh tiếng, tiền bạc, vẻ ngoài thu hút......ngoại trừ cách nói chuyện dịu dàng.Và có lẽ, cũng chẳng có chút kinh nghiệm nào trong chuyện yêu đương với một cô sinh viên người Việt: vụng về, cao chưa tới mét bảy, tiếng Đức chưa sõi, cứ ra đường là lạc, lúc nào cũng mang theo ánh mắt lơ ngơ như thể vừa bước ra từ một thế giới khác.Nhưng anh đã gửi lời mời kết bạn.Anh dạy cô học tiếng Đức.Anh dõi theo cô từ xa, rồi dần bước đến gần.Michael Kaiser không đá trái bóng nữa.Anh đang tìm đường... vào trái tim cô.Đời anh đá bóng, say no with "đá em".…
đã rất lâu rồi anh nhỉ? em không còn nhớ lần cuối mình cười với nhau là từ bao giờ nữa...…
"Nhân gian rộng lớn, nguyện cho hai ta sau này tương ngộ.""Cuộc đời của chúng ta đã trải qua nhiều sự chia ly, mong rằng phía trước của chúng ta sẽ có thật nhiều cuộc hội ngộ."Vài dòng tản mạn nhỏ bé, ngôn từ tầm thường mà đong đầy tình yêu dành cho người tôi thương.*Reader mặc định là nữ.…
Sau trận chiến với AFOFic này là những câu chuyện không đầu không đuôi dựa vào mấy cái idea hiện lên trong đầu Olivia vào nửa đêm.Tóm lại thích là đăng.Ehe...Hi vọng các sốp thích aaaa~…
pairing: char TR x readercategory: fanfiction, romancestatus: đang tiến hànhwarning: mỗi chương là một char, nội dung hoàn toàn không liên quan tới nhau.…
-Sự xinh đẹp ấy không hẹn mà gặp, giống như đang lấp đầy trái tim còn thiếu sót của tôi-________________________________Tác giả: Makima.Trong truyện các bạn sẽ được gọi là "Yuu" vì nó khá đồng âm với "You". Xin đừng mang truyện tôi đi đâu khi chưa được cho phép.…
Ngày đào hố: 25/3/2022Có spoil manga, nên cân nhắc nếu bạn chưa đọc manga. - Nếu bạn u mê các char trong "Jujutsu Kaisen" thì có thể cân nhắc đến chiếc fic này.- Thể loại: fanfic, nhập vai, ảo tưởng.- Tác giả: @thang5tienganhlaMay*gần như tất cả các nhân vật thuộc quyền sở hữu của Akutami Gege, mình chỉ phụ trách viết nội dung**hiện chỉ đăng tại W@++b@d**nó không xuất sắc gì đâu nên vui lòng không mang đi đâu*…