Tên sách: Sư tôn thị chích meo meoTác giả: Tô Hương Lan sắcGhi chú: Văn án chuyển kiếp cũng chỉ muốn làm một an tĩnh đầu bếp , hết lần này tới lần khác có người luôn muốn quải ổ khứ Tu Tiên sưng sao phá? Online các loại..., cấp ! Nội dung nhãn: Điềm vănTìm tòi chữ mấu chốt: Diễn viên: Thẩm triết hãn ┃ phối hợp diễn: Vân cửu tư ┃ cái khác: Mỹ thực , cưng chìu văn , điềm văn…
꧁Mong mn ủng hộ ạ꧂Trong truyện này Việt Nam là nữThể loại : ngôn và bách hợpKết truyện: đẹpKết trúc truyện này tôi sẽ ra 1 bộ truyện về AllViet nhưng là đam, nếu ai thích đam thì cố gắng chờ nhé ;-;…
nội dung câu truyện không liên quan và không đi theo cốt truyện chính không thích hay kỳ thị mời next hộ cảm ơn !rồi tôi sẽ viết tất cả cp cho bé Gas thôi yên tâm…
Tạm dịch: Chủ kênh dỗ ngủTác giả: Thảo Bao Thảo BaoNguồn raw: Trường Bội, Kho tàng đam mỹ fanficSố chương: 30 chương chính văn + 1 phiên ngoạiTrình Vân Phong (Niên hạ chó săn nhỏ công) x Nhậm Huyên (Bảo thủ chính trực thụ)HE, 1v1, trên trời rơi xuống thắng trúc mã, hướng hiện thực, điềm văn, có thịt, HE.Văn án: Câu chuyện tình yêu nhỏ bé nơi đô thị theo hướng hiện thực.Nhậm Huyên có một người anh em tốt tên gọi Trần Tuế, là đối tượng yêu thầm mười ba năm của anh. Nhậm Huyên từ đầu đến cuối luôn duy trì tự giác mình đang kết bạn với trai thẳng, cho đến tận khi Trần Tuế thông báo tin sắp kết hôn, Nhậm Huyên mới khóc lớn lên trong đêm khuya thanh vắng ở cái ổ cô độc của mình.Trình Vân Phong để đầu đinh, là một ông chủ nhỏ thích chạy moto, đẹp trai nhiều người thích, trong chuyện tình cảm là một chàng trai tốt bụng chân thành.Trình Vân Phong hay mất ngủ nên mê mẩn giọng của một chủ kênh là nam trên M trạm rất thích hợp để dỗ ngủ, đối với Nhậm Huyên ngẫu nhiên gặp gỡ là "vừa gặp đã yêu".Theo như mong muốn ban đầu là tôi muốn viết một câu chuyện tình giữa những người bình thường, giống như hai người bạn kể cho nhau nghe anh họ của mình làm sao theo đuổi được bạn trai mà thôi. Thế nên cứ xem đây như là một áng văn ngọt ngào nho nhỏ từ đầu đến cuối nhé!Bản edit phi lợi nhuận chưa nhận được sự đồng ý của tác giả.…
(Nhắc nhở: Đây là đoạn kết của truyện,bản truyện chính đang được tác giả vẽ thành truyện tranh)Vốn là Ảnh Hậu vạn người mê bước lên từ bàn tay trắng,sự ghen tý sẽ không thể giấu qua bao kẻ.Sự thành công luôn có trả giá.Thức tỉnh với tư cách cứu rỗi phản diện,chỉnh sửa cốt truyện.Kết cục của bao kẻ yểu mệnh,vận xui• Khám phá những câu chuyện kì bí ẩn sau bức màn,đưa ta đến thế giới mới.Những cuộc phiêu lưu đang đợi trên hành trình của ta!•…
Tên truyện: Nhảy Disco trên mộ phần của ngươi - 在你坟头蹦迪 Tác giả: Kim Dạ Lai Thải Cúc - 今夜来采菊Thể loại: Hiện đại, điềm văn, sảng văn, chủ công, kiếp trước kiếp này, vòng giải tríNhân vật chính: Nam Vinh Kỳ (công) x Cố Nại (thụ)Độ dài: 99 chươngTrans: QT - Edit by Tung Hoành Bát Hoang.Truyện edit chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không re-up dưới mọi hình thức, cảm ơn.…
Fic gốc: [ Oneshort] - [ H ] - [ VKook ] Sát thủ Kookie.Au: YuuLin.Nguồn: http://my.w.tt/UiNb/bKVrzCAoev.Edit: Mim.Do có sự đồng ý của tác giả nên Mim đã sửa tên truyện cho phù hợp. Fic sự cho phép của tác giả. Xin đừng mang ra ngoài.…
Một đoản ngắn về tình yêu" Đồng Thu,.... tôi sẽ may một chiếc áo đẹp hơn chiếc cũ, thêu nhành mai nhỏ phía dưới viền tay " Tag: Bách hợp, nhẹ nhàng, dân quốc, HE…
Vy Thanh hay bệnh vì lịch quay dày đặc, và bên cạnh có một Thanh Bảo sẵn sàng nhận nhiệm vụ chăm sóc K phân định bột tôm tóp mỡ vì ở đây chỉ có hai cục kẹo màu vàng ngọt lịm đáng yêu*Đôi đồng niên 93 k reaction chung nên writer dỗi, writer viết fic để truyền bá sự mê đôi đồng niên 93 này…
Tác giả: Thiên Sơn Táp ĐạpBeta: Tuyệt thế nữ nhi hồngThể loại: Đam Mỹ, Hài Hước, Điền VănHưởng thọ: 50 tuổi + 0 lần chết lâm sàngVăn án: Diệp Luân là sinh viên năm nhất, còn ngáo ngơ khi vừa bước vào đại học, lại còn xui xẻo bị lạc đàn, thế cho nên bị phân cùng phòng với đàn anh năm ba.Lần đầu tiên Diệp Luân thật sự thấy chuồng heo là thế nào...Phòng ở lộn xộn, dơ bẩn, không được quét dọn, đồ đạc lung tung, mà đàn anh còn chẳng biết ý tứ, cứ lấy đồ dùng của người khác mà không thèm hỏi một tiếng.Diệp Luân không thể nhịn được nữa, bèn dọn tới phòng bạn thân cùng cấp ba của mình - Chu Dật.Những bạn cùng phòng khác thì dễ nói chuyện, chỉ mỗi Kình Phong - sinh viên chuyên Thể thao là cứ thích dùng mọi cách để bắt bẻ, không hài lòng đủ điều.Tính Diệp Luân cũng cứng, cậu càng không thích ông, ông đây lại càng phải giành giường của cậu.Giày vò qua lại rốt cuộc cũng được "ngủ chung giường" với Kình Phong, Diệp Luân tự cho rằng đã kháng chiến thắng lợi, nhưng nào ngờ Kình Phong đang khổ sở rối rắm với tính hướng của mình: càng thích mới càng tỏ vẻ khó chịu.Tóm lại, đây là câu chuyện về một người tự nguyện chạy đến để bị thịt mà còn đắc chí không biết.Nhân vật chính: Kình Phong, Diệp Luân. Nhân vật phụ: Chu Dật, đại ca, Khỉ Còi.…
HÃY ĐỌC TRUYỆN TRÊN WATTPAD CHÍNH CHỦ VÌ BẢN BETA CHỈ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WATTPADEditor: Nghiên Tịnh GiaiNguồn raw và QT: khotangdammyfanfic.blogspot.com (Cảm ơn chủ nhà đã làm QT)Giới thiệu: Kiếp trước Tống Tụng uống thuốc sinh tử bị hiến cho bạo quân bị điên, một đêm phong lưu, bị người đầu độc hốt hoảng chạy.Kết cục là sinh con xong bị người giết chết, có người giả trang y, mang theo hài tử của y, dùng tên y, thượng vị thành nam hậu đệ nhất lịch sử....Lệ Tiêu từng vì thiên tư phi phàm bị người hạ độc điên khùng một đoạn thời gian, giải độc xong lúc tốt lúc kém, tâm tình cố chấp không ổn định. Mỗi khi hắn phát rồ, chỉ có gọi tên Tống Tụng mới có thể làm cho hắn yên tĩnh lại....Kiếp trước tất cả mọi người nói chỉ có Hoàng hậu có thể trị bệnh của hắn, nhưng hắn có thể phân rõ được, trị hắn chính là Tống Tụng, không phải Hoàng hậu.Cũng may, trời cao cho hắn một cơ hội trọng sinh duy nhất, hắn tại đêm đó, tha Tống Tụng thật về tẩm cung mình, làm cho y không có chỗ trốn....Tống Tụng trọng sinh vào đêm đó:...Ngoại trừ ngoan ngoãn được sủng, tựa hồ không có cách khác.Tag: Sinh tử, cung đình hầu tước, trọng sinh, điềm văn, thần kinh không ổn định hay phát bệnh điên công x cơ trí ngoan ngoãn thụ, sinh tử văn, vả mặt, ngược traVai chính: Tống Tụng, Lệ Tiêu ┃ Vai phụ: ┃ Khác:PLEASE DO NOT TAKE OUT WITHOUT ASKING FOR PERMISSION, THANKS!…