Một con thủ thư lười như hủi =))) Lầy như chóa và một dàn kiếm và văn hào =)))))))) Cuộc sống diễn ra tại thư viện hệt như một cái trại thương điên không hơn không kém =))))Đừng hiểu lầm, chỉ có con thủ thư nó bị điên hoi =))))) Chứ mọi người "bình thường" =))))…
Bộ sưu tập nhỏ của mình...RESFEBER (n) /reece·FEE·ber/The tangled feelings of fear and excitement before a journey begins.(Những cảm giác rối bời sợ hãi và phấn khích trước khi một hành trình sắp bắt đầu.)…
* Disclaimer: Tất cả các nhân vật đều không thuộc về tôi, và fic này được viết với mục đích phi lợi nhuận.* Rating: K* Pairing: Onodera Kyouya x Hiiragi Nana* Genre: Romance, humor, slice of life* Status: Hoàn thành* Summary: Một ngày đẹp trời, Sachiko và Moe bỗng nổi hứng muốn thử đem Kyouya ra chải chuốt.…
Chỉ một ánh mắt đã làm nó điếng người. Chỉ một nụ cười đã làm hắn thương nhớ. Họ mến nhau từ khi nào? Vì điều gì? Họ cũng chẳng rõ... Câu chuyện có lẽ sẽ đẹp như một giấc mộng nếu những sự bồng bột, ngây thơ của tuổi trẻ không xuất hiện, chia cắt hai con người tội nghiệp...…
Tác giả u mê cặp này ngay từ tập đầu tiên của anime! Thời điểm viết những dòng này, chưa có bất kỳ tình tiết nào trong phim xác nhận tình cảm của hai người, tất cả chỉ là phỏng đoán một chiều.Văn phong chưa được mượt mà lắm nhưng sẽ cố gắng. Về sau có thể sẽ xuất hiện một số chi tiết đi ngược hoặc sai lệch so với anime, mong mọi người có thể phân biệt và thông cảm, vì bây giờ phim mới chiếu được có 1 tập, vẫn còn thiếu sót nhiều thông tin.Mỗi phần của fic có dài có ngắn, nếu phần trước tiếp nối phần sau sẽ có ghi chú. Có thể hiểu là, mỗi một câu chuyện được viết dưới đây giống như những giấc mơ, trong mỗi giấc mơ là một thời điểm, một câu chuyện khác nhau, cách hành xử của những nhân vật trong đó cũng khác nhau.Cỏ và Hoa, một người lạnh lùng, bình tĩnh, không chút dao động gặp một thiếu nữ hoạt bát, năng nổ nhưng thể chất yếu ớt. Tình yêu sét đánh, tình yêu thương hại hay cảm thông, chung quy vẫn là tình yêu. Mặc dù hai người ở hai phe đối lập, tác giả tin tưởng, về sau cả hai đều có thể thấu hiểu nhau. Cỏ nhận sự cứu rỗi từ Hoa, còn Hoa nhận về sự tin tưởng từ Cỏ.- Sapphirei -…
Đã sáu năm kể từ khi người con gái ấy ra đi, liệu đến bao giờ trái tim tôi mới trở lại, hay nó cũng chết theo người ấy?Hồ Điệp mộng: Tanjirou, Kanao, ShinobuGiấc mộng trầm kha: Murata, Giyuu, SabitoCòn tiếp...…
Seungcheol " Anh sẽ từ bỏ đoạn tình cảm này miễn chúng ta đều hạnh phúc "Wonwoo " Đừng đè nặng hai từ gia đình lên tôi , một gia đình giả tạo. "Mingyu " Tôi là một gã điên. Mỗi khắc tôi đều muốn nhốt em vào lồng sắt "Jihoon " Một lũ điên "…
Giữa màn tuyết tinh khiết mơ hồ đêm ấy, ánh mắt nàng bị khoá vào dáng hình tựa tùng bách của hắn, người ấy đứng đón gió, hắc bào tung bay như đại bàng sải cánh, cảm giác trưởng thành lại vững vàng đáng tin cậy - khiến nàng xao động. Ánh mắt không chút tạp niệm của hắn ngước nhìn nàng - lại tựa như sợi lông vũ mềm mại lướt qua tim, nhột nhạt đến khó quênQuả thực là chỉ thoáng nhìn, liền nhớ mãi không quên...------Fic sẽ dược đăng trước 1 ngày trên fb Tiểu viện của Noda: https://www.facebook.com/Noda03…
"Trong tiếng anh, sadness hay grief đều là nỗi buồn. Tuy nhiên, điều làm grief trở nên đặc biệt chính là cảm giác thống khổ, nuối tiếc hay sự đau đớn dai dẳng hòa cùng sự trống rỗng của mất mát. Nhưng đối với em, grief đơn giản là tình yêu mà không có nơi nào để trao đi."…
mỗi chúng ta là một tiểu vũ trụ bí ẩn. sẽ chẳng ai có thể lựa thời khắc nào đó mà va vào nhau và hiểu được cả.cách chúng ta đến gần nhau thật chậm rãi,hi vọng anh không để ý tới. vì tôi vẫn chọn phương pháp an toàn duy nhất là tuyệt đối im lặng. đôi mắt người sáng lên giữa màn đêm tối mịt mùng. tôi có cảm giác mình đang dần dần tựa vào đó rồi nâng thế giới ngàn tấn trên vai.tôi sẽ tự tay xây thêm ngân hà thứ hai, dành cho bức tường thành mang tên anh.một nơi chỉ mình chúng tôi biết.hi vọng anh không quên,hi vọng tôi nhớ được.hi vọng,vũ trụ ẩn giấu kia không chạy trốn khỏi vầng thái dương của hai ta,lần nữa.…