Tên truyện: Đền em cả đời nàyThể loại: ngôn tình, hiện đại, sủngTình trạng: Chưa hoàn thànhNgười Viết: Lão Vương Sát VáchMười sáu tuổi, anh gặp nàng lần đầu tiên. Ánh sáng của nàng khiến anh say đắm, tuổi trẻ ngông cuồng tuyên bố cả đời này nàng phải là của anh.Mười bảy tuổi, anh theo đuổi nàng quyết liệt, nàng từ chối quyết liệt không kém. Anh là cậu ấm phá gia chi tử, nàng không thích anh.Mười tám tuổi, nàng bị người tính kế, đưa lên giường của anh. Anh bồng bột thiếu suy nghĩ hủy đi trong sạch của nàng, nàng ghét anh.Cũng mười tám tuổi, anh không nói một lời quyết định rời nước, quyết tâm xây dựng một sự nghiệp riêng để làm chỗ dựa cho nàng, nhưng không ngờ phút bồng bột kia lại để lại hậu quả ảnh hưởng đến cả đời nàng, nàng hận anh.Hai mươi tám tuổi, gia đình anh gặp chuyện, anh mang theo một sự nghiệp đỉnh cao trở về nước, lại theo đuổi nàng một lần nữa."Lần trước là do anh ngu ngốc khiến em phải chịu khổ mười năm. Lần này để anh đền lại cho em cả đời này đi."------------P/s: Truyện đầu tiên mình viết, văn phong chắc sẽ lủng củng lắm, mong mọi người góp ý để cải thiện dần, ném đá cũng nhẹ tay thôi nha.…
tác giả : hodo_hodolanhhtên truyện : Bạn Lớn và Bạn Béthể loại : niên thượng, trong sáng, sủng, ngọt,hường phấn bụp bụp...and something like that...or different Couple : Đinh Việt Hùng x Tô Hải Bình_______________________________________"Bạn già bạn già, cô giáo bảo bạn không được ăn hiếp bạn khác !"Nhóc con thấp thấp kéo vạt áo của 'bạn lớn', dùng ngón trỏ chỉ chỉ như cách cô giáo ở trường hay làm tỏ vẻ nghiêm túc. Đinh Việt Hùng đang nhặt mấy mảnh ly cũng đột nhiên ngừng lại nhìn xuống vạt áo bị kéo của mình có chút hoảng.Ai lại để con cái chạy tới chỗ nguy hiểm vậy !"Hải Bình ! Con mau lại đây cho mẹ !"Người phụ nữ trẻ chạy tới có chút gấp gáp, bà chỉ đang ngồi lựa chút cá mà thằng nhóc con này chạy lung tung. Lại còn làm phiền người khác, bà tới trễ chút có khi mấy mảnh ly đâm vào chân nhóc con rồi."Thật xin lỗi cháu !""Không sao."Giao mấy đứa nhỏ phá phách kia cho chủ quán, lúc này Việt Hùng mới cúi người cho bằng nhóc con trước mặt hỏi."Nhóc tên gì ? Bao tuổi ? ""Mẹ mình đặt là Tô Hải Bình, nhưng mà mình thấy tên xấu nên bạn cứ gọi mình là Pình Kute. Tớ năm nay 10 tuổi.""Anh lớn hơn bé có 3 tuổi thôi !""....Bạn Lớn !"…
"Cảm giác bánh cứ sao sao, chẳng lẽ vị giác bị hỏng ?!"..."Nên thay đổi giống hương vị hồi trước hơn "..."Xin chào mọi người, tôi tên Y Ninh Hinh, năm nay 24 tuổi, từng học tại Auguste Escoffier School of Culinary Arts,..." ..."Trường này có tiếng đấy nhưng phải xem cô có miếng tiếng nào không đã!?""Cô, bắt đầu đi !"...Có lẽ trong 24 năm cuộc đời mới cảm nhận được hương vị nhẹ nhàng nhưng thật quyến luyến. Hương vị này ... khó quên. Làm anh muốn nếm suốt đời."Bánh dâu tây của chúng ta""Bánh dâu của anh" "My Strawberry shortcake"Câu chuyện tình cảm lãng mạng, nhẹ nhàng nhưng vẫn ngọt đến sâu răng, chỉ có hạnh phúc và ngọt ngào của Hoàng Bách Điền và Y Ninh Hinh.-coverpagefrompinterest--cgjondesignedwritingsanddecoratedpages--KhôngReupởBấtcứđâuKhiChưacósựđồngýcủacgjond--Truyenchicotaiwattpad--CGJOND-N-CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYEN VUI VẺ, LIKE VÀ SHARE…
Học viện âm nhạc Nhật Dương có một thiên tài năm nhất hết sức kiêu ngạo và quái dị.-----Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad ( @ralergs_ ) Vui lòng không reup.…
"Con xin ba đừng đuổi con đi "Mày đi cho khuất mắt tao, nhờ mày mà đứa con trai chưa kịp thành hình trong bụng của dì mày mất rồi kia cái thứ "nghiệp chủng"như mày sống làm chi nữa Mày đi nhanh đi tao không có đứa con như mày "Rầm " tiếng cửa lớn vang lên Ngoài trời mưa rơi tầm tả khiến cho con người ta cảm thấy lạnh buốt trong tim Ngày trước mẹ đã dạy con phải thật mạnh mẽ và không được khóc sao bây giờ nước mắt tự nhiên rơi thế này tôi cứ đi mãi đi mãi và ngồi tạm ngoài cửa của một ngôi nhà như cung điện ngày trước tôi cũng có một ngôi nhà giống như vậy có ba có mẹ nhưng giờ đây lại không có ai...…
Hạ Vũ Mân sống sau 1 đời đầy tẻ nhạt, nay trọng sinh về bản thân lúc 10 tuổi, cô sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, sống vì mình, vì niềm vui và vì những mơ ước trước kia không thể làm.Write: Mịch Tặc Y Nhi…