Tóm lược:Bellatrix là một ma cà rồng cổ xưa và Hermione là 'Người định mệnh' của cô ấy. Không có mối liên kết nào bền chặt hơn điều đó.tình trạng: 19/19 + 1truyện này có sự góp mặt của các cặp andy và ted, cissy và fleur au: isuckatnicknames…
VĂN ÁNNàng gọi là Tô Bối Bối, tên đã vừa thất bại lại vừa xui xẻo, người của nàng sinh ra cũng giống theo tên của nàng — “Bối” !Trời ạ, nàng chẳng qua là thích hưởng thụ cảm giác bay từ trên đỉnh cao nhất của núi tuyết trượt xuống mà thôi, mới trượt được một lần liền bay đến một quốc gia không biết năm nào tháng nào – cổ đại sao?“A —— cứu mạng a ——” Tô Bối Bối vừa rơi xuống vừa hét to.“Cái gì? Ta dĩ nhiên không có chết! Oa, núi này mặt đất cũng mềm, gì? m ấm …” Tô Bối Bối vui vẻ ngồi dậy, đưa tay lục lọi mặt đất có nhiệt độ.Tuy nhiên, khi nàng cảnh giác cao độ nhìn rõ ràng –——“Xà… Ta dĩ nhiên ngồi ở trên một con rắn to, a…”Hai mắt vừa đảo, nàng rất sợ hãi rồi té xỉu, mất đi ý thức, sau đó nàng tự nghĩ —— vì sao xà – thân thể lại ấm, xà không phải động vật máu lạnh sao?Nàng bất quá xuyên qua, không cẩn thận rơi đến trên người Xà Vương này mà thôi, liền xui xẻo để hắn bò lên, hắn muốn chọn hậu cung có liên quan gì đến nàng, vì sao cũng muốn nàng vào cùng, hắn âm hiểm xảo trá, nàng không cần!“Này này này, ngươi tại sao đem ta đến nơi này?” Bối Bối kinh hoảng phòng bị.“Cho ngươi cục cưng, ngươi sẽ không tác quái được nữa!” Mỹ nam Xà Vương cười lãnh khốc tà ác lườm nàng.“Xà… Xà cục cưng? Ta ta ta… Ta không cần…” Bối Bối run run, cả người tóc gáy dựng lên.“Không phải do ngươi!” Lãnh khốc – Xà Vương cười đến quỷ dị tà ác, nhún người trườn đi tới……
"Mùa hè Trung Quốc không bao giờ kết thúc, thiếu niên tôi yêu sẽ vẫn luôn yêu.''- Chuyển thể từ câu "Mùa hè Thái Lan không bao giờ kết thúc, thiếu niên tôi yêu sẽ vẫn luôn yêu.'' -…
Writer: LyieNhân vật: nhiên thuân, phạm khuê, tú bânThể loại: đam mĩ, cổ trang, ngắnFic này được viết ra nhằm chúc mừng 7670 ngày Choi SooBin - leader of Tomorrow by Together chào đời. Cảm ơn vì anh đã được sinh ra nhé.04.12.2020NOT REUP…
【观影体】查克拉互联网 by shy12311Bổn văn chủ cp: ObiKaka, NaruSasu.Đề cập hai cái thời không, cái thứ nhất thời không thời gian tuyến ở Namikaze Minato thời kỳ, cái thứ hai thời không thời kỳ ở Uchiha Itachi sau khi chết, cái thứ hai thời không sẽ không trước viết.Đề cập nguyên tác video cùng diễn đàn thể, cùng với sẽ có nguyệt đọc rạp chiếu phim kia bổn văn ở Uchiha Madara trở thành hỏa ảnh hậu chuyện xưa tuyến tới truyền phát tin.Chính văn chân chính cp là NaruSasu cùng ObiKaka, đây là chủ yếu CP, phó cp nói là ShiIta, HashiMada, sẽ không chủ yếu viết, nhưng sẽ đề cập đến.---Ps: Cùng tác giả với bộ "Tsukuyomi phòng chiếu phim" (nguyệt đọc ảnh thính)Hữu nghị nhắc nhở: Phần hồi phục (bình luận của người đọc) là kéo xuống dưới cùng rồi đọc lên trên, tại vì trong trang gốc xếp theo thứ tự từ mới tới cũ.Cảnh báo: Từ chương 15 phải mở khoá mới xem được.---Xem bìa cũng biết chứ 🌚☁️♥️…
[short fic]Câu chuyện tình cảm giữa hai cậu sinh viên trường Chula"Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén"- signThế loại: tình cảm, drama, chay, ko H cho beginners.…
St x Neko | Sơn Thạch x Trường SơnPhim trường bị ám, bị cuốn vào trò đuổi bắt với Ác Thần, Neko tự hỏi số phận nghiệt ngã sẽ lại đưa mình đến đâu. Nhưng trước đó, gã phải đề phòng cơn ớn lạnh từ cái nhìn chòng chọc của tay diễn viên mới nổi kia. Là thực hay là mộng,đáng lẽ gã đạo diễn tài ba không nên thách thức những bí ẩn,ai lại quay phim kinh dị vào tháng Bảy chết chóc?…
"Mỗi năm vào tháng 10, Sơn Thạch lại lên chuyến tàu về thành phố cũ. Nơi đó có ngôi trường tiểu học, có con phố quen thuộc, và có một người mà anh đã yêu suốt cả thanh xuân."Anh yêu Trường Sơn - một tình yêu không nói thành lời, một tình yêu đẹp như nguyệt thực: rực rỡ nhưng ngắn ngủi, để rồi chỉ còn lại bóng tối cô độc.Năm tháng trôi qua, Trường Sơn kết hôn, xây dựng gia đình, còn Sơn Thạch vẫn đứng lặng lẽ trong khoảng trời riêng của mình, nhìn từ xa, chúc phúc từ xa.Mỗi mùa nguyệt thực, anh chờ em. Chờ một ánh mắt, một nụ cười, hay chỉ là một khoảnh khắc để trái tim được sống trong hồi ức cũ.Nhưng rồi sẽ đến một ngày, người chờ đợi phải tự tìm lối đi cho chính mình. Liệu anh có thể buông tay và để lại quá khứ phía sau?"Một câu chuyện buồn man mác về tình yêu thầm lặng, về những lời chưa kịp nói, và về cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ."…
"Ta phải ở đây. Không thể ở đây nhưng không ở đây, cũng không thể không ở đây mà lại ở đây." - Neko cố gắng tóm gọn lại một lần nữa; không rõ muốn nói với Thạch hay với chính mình. Sơn Thạch vừa nghe vừa tủm tỉm cười. Thạch có hai thắc mắc. Một là, bằng cách nào mà người kia có thể biết và nhớ được đủ thứ trên đời như vậy? Hai là, Neko có đang ở đây không?…
Author: TheaPairing: Soobin Hoàng Sơn X Jun Phạm, ST Sơn Thạch x Jun Phạm (Không ai bị bỏ lại phía sau), 1 x 1, niên hạ. Truyện dựa theo trí tưởng tượng của tác giả, không liên quan đến người thật. Không nhân vật nào trong truyện hoàn mĩ.…
Anh tú Sơn vừa cất cái roi mây vào góc tường lại phải lôi ra gõ gõ mới xua được đám trò đi, vừa loạt xoạt xếp giấy mực vừa nhăn mày nói: "Tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi, quan bác cứ làm thế chỉ tổ chúng nó hư thôi!"Anh nghè Thạch thả xong bó sen vào cái chum cạnh hiên nhà thì nhảy tót lên chõng ngồi cạnh người kia, bị người ta tét cho hai cái vào đùi vẫn cười toe mà dỗ: "Thầy tú đừng có giận tôi mà hại thân, bọn trẻ vẫn nghe lời, vẫn say chữ đấy thôi! Trẻ con nghịch ngợm một tí mới dễ nuôi dễ lớn.""Vâng! Dễ lớn thì có dễ lớn thật" - Anh tú Sơn chầm chậm nói, tay lật ngửa hai chén trà rồi đặt một chén ngay cạnh người kia - "Có một đứa lớn tồng ngồng đây chứ đâu xa. Còn đỗ đến ông Nghè cơ mà!"Anh nghè Thạch vẫn cười hề hề, nhanh tay nhấc ấm trà lên lắc tròn mấy vòng rồi rót vào chiếc chén phía đối diện, giọng ngọt như mía lùi: "Có đỗ đến ông Bảng ông Trạng, đỗ đến Ngọc Hoàng thì cũng về rót trà cho thầy Tú thôi. Thầy nhỉ?"…