[Oneshot] Còn có Tae ở đây - TaeNy
Mình lại thấy cần nhau hơn vào những lúc thử thách nhất :D…
Mình lại thấy cần nhau hơn vào những lúc thử thách nhất :D…
Hoặc là hôm ấy người đừng cườiHoặc là trong mươi mười năm nữa chúng ta sẽ sống mà đau đớn rã rời.- Thì chị vẫn chọn nở nụ cười với em!- Thì em vẫn sẽ chọn si mê nụ cười động lòng đất trời đó!Phải không?Vì cơn đau vụt vào não vào tim làm em bớt tin tưởng điều đó rồi.Phải không?Vì nhầm nhỡ qua con số mười năm, ta vẫn còn ngụp lặn trong bể khổ hoặc hạnh phúc mà chưa kịp có nhau.…
Kẻ hành quyết say đắm nàng tiểu thư xứ Kazell. Ngọt cực kì đọc đi :))) Không dành cho trẻ em dưới 18 tuổi.…
Viết cho những ngày đã khiến mình quỵ ngã :)…
Viết tiếp những rối ren đang dần làm mình mềm yếu đi :)…
Có thể sẽ đau lòng, có thể tiếc nuối, ray rứt hoặc ám ảnh nhưng những kẻ mang tâm hồn nhạy cảm và lãng mạn luôn đặc biệt yêu thích mọi khía cạnh của tình yêu, kể cả niềm đau…
Chuyện hôn nhân quan trọng nhất đời người, chỉ cần chọn sai, rất có thể sẽ thành đau khổ muôn đời.Nguyễn Văn Toàn yêu Quế Ngọc Hải vô cùng, mẹ cũng muốn cô có thể kết hôn với người mà mình yêu, nhưng mà....Người ấy lại không yêu cô, cô biết làm sao bây giờ?Trong lòng anh ấy đã có người khác, người mà khiến anh có thể vui vẻ, thoải mái, người khiến anh dành trọn sự quan tâm, chú ý...Anh đối với cô, lạnh lùng vô cảm, giống như gió mùa đông vậy, có khi còn lạnh hơn.Cả cuộc đời này của Nguyễn Văn Toàn, cố gắng tìm kiếm một chút nắng ấm nơi trái tim u lạnh của người ấy, cô có thể tìm được không? Có chờ được không?Chờ một ngày gió đông không còn lạnh lẽo, ngày đông ấm áp.…
Naenae: (22t) sinh viên năm 3 trường ĐH Bangkok, là tiểu thư nhà giàu nhưng tự lập từ sớm và không dựa dẫm gia đình, tự nhận bản thân là một lesbian, nổi tiếng xinh đẹp nhưng ăn chơi cũng không kém, và cũng nổi tiếng là một player. Mặc dù vậy, Nae vẫn luôn tốt bụng với mọi người, luôn dẫn đầu về kết quả học tập và có năng khiếu chơi piano. Nae luôn thân thiện và hòa đồng nên được nhiều người yêu quý thậm chí còn được gọi là Queen của trường với số lượng lớn người theo đuổi Batz: (25t) vì lý do cá nhân nên phải bảo lưu việc học và quay lại làm sinh viên năm 3 trường ĐH Bangkok khi 25 tuổi, Batz cũng là tiểu như nhà giàu, tính tình hiền lành, là sinh viên mới của lớp Nae, cũng nổi tiếng xinh đẹp trong trườngChat: bạn thân của Nae, cũng là một lesbian, rất quan tâm, thân thiết và hiểu Nae hơn hết…
Sẽ thế nào khi một giáo viên nghiêm túc, lạnh lùng lại có mối quan hệ yêu đương với cô học trò nghịch ngợm- Fic đang trong quá trình xin phép au nên sẽ xoá bất cứ lúc nàoChủ au: zounnehttps://www.wattpad.com/story/302750665?utm_source=android&utm_medium=com.zing.zalo&utm_content=share_reading&wp_page=reading&wp_uname=its_vanzzz&wp_originator=yHcjJQPW0Nbmq0%2FZssG2KDWqPckyOfZt%2BoefSkkcXPapRxE5LTaQcjaVCoHtu%2F8R6AFvH5%2FSOGH1uq975QM6anI3JQl%2BA6ViD2YYyWc3Mjp%2B5ESQy%2F4ADfH9Gs4fH9kS…
"Đời cứ như vòng tròn mình kiếm nhau mõi mòn,Chẳng biết đâu khi quay lưng ta đã chợt tìm thấy."…
mong mọi người ủng hộ fic thứ hai của mình ạ…
Truyện ngôn , ko h , có chút ngọt…
cr.ssvn…
📘 VÔ THANH Tôi chết trong im lặng...Và cậu là người duy nhất còn nghe được tiếng tôi.---🌧️ Mô tả truyện:Nguyễn Hoàng Nhật Minh - 24 tuổi, trưởng thành, ổn định, từng nghĩ chỉ cần đủ tốt là sẽ được yêu. Nhưng hôm cậu đem cả thanh xuân ra để tỏ tình với người mình thương suốt bảy năm... lại bị từ chối.Tối hôm ấy, trời mưa. Cậu lái xe trong men rượu và cơn buồn ngủ.Một vụ tai nạn.Một linh hồn bị kẹt lại giữa nhân gian.Một người dần bị lãng quên, không ai nghe, không ai nhìn.Cho đến khi Võ Hữu Duy Khánh, học sinh lớp 12, xuất hiện.Cậu thiếu niên 17 tuổi có đôi mắt lãnh đạm ấy - lại quay đầu giữa đám đông, nhìn thẳng vào cậu và hỏi: "Anh là... người hay ma?"Từ khoảnh khắc đó, mọi thứ thay đổi.---Một người là linh hồn không thể buông.Một người là chàng trai sống trong cô đơn, bị cả thế giới bỏ quên.Hai mảnh đời tưởng chẳng liên quan, va vào nhau - giữa mùa mưa, giữa những "vô thanh" của cuộc sống. Đây không phải là một chuyện tình ồn ào.Đây là một mối duyên lặng lẽ...Nhưng đủ sâu để níu một linh hồn ở lại.---📖 Trích đoạn nhỏ: "Anh chết rồi. Sao vẫn còn cố chấp thế?""Vì... anh chưa từng được ai giữ lại.""Giờ có rồi đấy. Nhưng đừng đợi em mãi. Em còn nhỏ. Em sẽ quên anh.""Không sao. Chỉ cần em từng thấy anh là đủ rồi."🖋️ Lời nhắn từ tác giả :Mình viết "Vô Thanh" không để kể một chuyện tình đẹp, mà để kể về một mảnh linh hồn - từng nghĩ bản thân vô hình - được nhìn thấy, được yêu thương.…
-Mạn phép đây là lúc mình rảnh háng nên đã viết ra có gì không hay xin thứ lỗi. Đừng Copy fic của mình nhá.Please!-Bảo Bình (Nam) -Cự Giải (Nữ)Cùng một số diễn viên khác. Thông cảm! _Thiên Di LHN_…