Câu chuyện về Lam Anh và mối tình đẹp như mơ vào những năm tháng cấp 2 của cô nàng. ----------------------------------------------------------------------------Độc giả: từ 12-15 (lớn hơn đọc cũng được như chỉ sợ nhảm quá không ai thèm đọc thôi) TvT~~Đây là tác phẩm đầu tay của mình, nên mình rất mong sự góp ý và ủng hộ từ các bạn. Cám ơn mọi người nhiều!!Cover by: Color Team ( RUKICHI) 🎨🎨…
Fic lấy bối cảnh khi bộ ba Harry, Ron và Hermione đang đi tìm kiếm những Trường Sinh Linh Giá vào năm học thứ bảy. Khi họ đột nhập vào Bộ pháp thuật đề lấy sợi dây chuyền Slytherin và đang tẩu thoát ra ngoài thì thuốc Đa dịch bắt đầu hết tác dụng. Nhiều tên Tử thần Thực tử quanh đó nhận ra họ và tấn công. Harry bị trúng một lời nguyền vào ngực khiến cậu nôn ra máu xối xả. Họ phải nhanh chóng tẩu thoát về ngôi nhà số 12, Quảng trường Grimmauld .Hermione phải về trường Hogwarts vì chỉ có kho dược liệu của thầy Snape có món thuốc cô cần tìm để cứu Harry, nhưng cô lại gặp phải những tên Tử thần Thực tử sau khi vừa lấy được thứ mình cần. Trong lúc cô tuyệt vọng thì Draco Malfoy từ đâu xuất hiện và giúp cô trốn thoát. Hermione rất ngỡ ngàng và ngạc nhiên vì chuyện này. Và đó chính là khởi đầu cho loạt chuyện khác.Bản quyền nhân vật thuộc về J.K.Rowling , còn fic này là của tớ. Mong mọi người ủng hộ nha :3…
CHẠM VÀO ANH TRONG BÓNG TỐIMột cái chạm có thể cứu rỗi. Hoặc kết liễu...Tôi sinh ra trong bóng tối. Không phải bóng tối của màn đêm - mà là thứ tối đen vĩnh viễn nuốt chửng mọi ánh sáng. Tôi không biết khuôn mặt người khác trông như thế nào, cũng chẳng bao giờ nhìn thấy chính mình trong gương.Nhưng đêm đó, khi tiếng còi cảnh sát xé nát không gian yên tĩnh, khi máu ai đó rơi xuống sàn căn hộ sát vách... tôi cảm thấy điều gì đó đã thay đổi.Anh đến như một cái bóng - lặng lẽ, chậm rãi, và nguy hiểm.Anh không bao giờ nói tên. Nhưng giọng nói trầm khàn ấy như có móng vuốt, nhẹ nhàng cào vào trái tim tôi mỗi đêm.Anh không chạm vào tôi nhiều, chỉ đôi khi, bằng đầu ngón tay lạnh ngắt... như thể xác nhận tôi vẫn còn ở đó - và sống.Tôi không biết anh là ai.Một người trốn chạy? Một kẻ sát nhân? Hay là ảo ảnh của nỗi cô đơn quá lâu trong tôi biến thành?Tôi nên sợ anh. Nhưng tôi lại mong anh đến. Mỗi đêm.Tôi bắt đầu tưởng tượng ra gương mặt anh. Bằng những câu thì thầm, bằng nhịp tim đập dồn khi anh đến gần, bằng cả nỗi khát khao được nhìn thấy anh - dù chỉ một lần.Giữa bóng tối của tôi và bóng tối trong anh, liệu tình yêu có thể nảy sinh?Hay tất cả chỉ là một cái bẫy? Một cái chết ngọt ngào được ngụy trang bằng sự dịu dàng đáng ngờ?Một mối tình không mắt. Một kẻ không mặt. Một đêm không lối thoát.Và chỉ có duy nhất một sự thật... đang đợi được lật mở.…