Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
Tags:
65 Truyện
EXO News - 9

EXO News - 9

8,597 973 200

Những tin mà mình đăng lên là gom lại từ all các nguồn khác nhau Cập nhật hàng ngày những tin tức mới nhất về EXONếu bạn có ý định đem bài mình đăng đi đâu thì ok vẫn được. Nhưng đừng quên ghi CR nhé ^^~Ngôi nhà EXO luôn chào đón tất cả EXO-L…

YÊU EM SÂU ĐẬM

YÊU EM SÂU ĐẬM

92 29 13

Câu chuyện học đường của một cặp đôi bạn trẻ, luôn bên cạnh nhau rồi dần nảy sinh tình cảm. Nhất công nhất thụ, nhiều couple. Thiên Lạc là nam chính, một người học giỏi, có quá khứ mất đi một người quan trọng từ đó khép mình lại và hậu đậu hơn, cho đến khi gặp được công, nam chính đã thay đổi bản thân, còn là thể loại thụ gì thì tác giả không biết. Thiện Tôn, một người đẹp trai, đi đến đâu người người để thơ thẫn, có đôi mắt hơi ngã xanh ngọc, đối với mọi người thì trầm tính, lạnh lùng, thờ ơ. Đối với thụ thì ân cần, tâm lý nhưng thích làm nũng và chọc ghẹo, nhà là phải có nóc <3. Và nhiều cặp đôi khác nhưng tác giả viết hơi qua loa phần đầu, chủ yếu tập chung vào cặp đôi chính. Tác giả ghi chép lại kỉ niệm thôi (10% tình tiết).…

Nhật Ký Nuôi Dưỡng Phi Công

Nhật Ký Nuôi Dưỡng Phi Công

358 20 8

Ảnh bìa: nguồn internet Như tựa truyện, là câu truyện nói về cô gái thích các anh trẻ tuổi hơn mình. Truyện có nhiều tình tiết atsm=))) Diệp Đan Thanh: một cô gái xinh xắn, dễ thương. Nhưng tính tình lại kì quái, đôi lúc nghịch ngợm, đôi lúc lạnh lùng, khó hiểu, là người sống rất khí chất và vô cùng lạc quan.Cô bé có ước mơ vô cùng thú vị đó là sau này sẽ kiếm thật nhiều tiền để nuôi dưỡng các phi công trẻ=))) Nhưng chưa gì, cô đã gặp ngay một tiểu phi công khiến cô đau đầu rồi.Tử Lam: ( chỉ để đây để mọi người biết được ai làm nam chính) chắc chắn nam chính vô cùng đẹp a.…

Năm tháng thanh xuân ấy

Năm tháng thanh xuân ấy

37 3 4

Câu chuyện này tôi viết để gửi tới những ai đã đang và sẽ bước vào thời thanh xuân đẹp đẽ của đời người. Thanh xuân - trang lưu bút ghi lại chân thực nhất những kỉ niệm xa xôi của một thời tuổi trẻ tràn đầy nhựa sống. Hồi ức thanh xuân luôn đi với những từ "luyến tiếc", "hối hận" và "kỉ niệm". Thanh xuân - cái tuổi mà người ta thường bảo rằng còn rất nhiều bồng bột, nhưng là tuổi người ta có thể yêu và cháy hết mình cho tình yêu, cho những ước vọng, nhiều khi là cho những thứ mù mờ và xa xăm. Và chắc hẳn trong hồi ức đẹp đẽ đó là một mối tình đầu khó phai, một mối tình day dứt cho đến khi nhìn lại ta cảm thấy luyến tiếc, đau khổ và hạnh phúc. Mối tình đầu ấy như một khúc nhạc đệm mãi ngân vang nhưng ta lại không chạm vào được... Hai nhân vật chính của chúng ta là Lục Gia Minh và Hứa Linh Hoa cũng vậy, họ có một mối tình đẹp, một mối tình khắc cốt ghi tâm, nhưng lại vì những hiểu lầm đáng tiếc và sự do dự mà để lạc mất nhau. Tuổi thanh xuân mà, người ta sống hết mình nên đôi khi đi chệch đường, hay trượt ngã cũng không hay. Họ để lạc mất nhau những năm năm... Năm năm một quãng thời gian không ngắn cũng không quá dài, nhưng đủ cho ta kiểm nghiệm chân thực về một tình yêu. Hai con người ấy liệu đến khi gặp lại, có còn biết trân trọng nhau không? ...…

Kami no Kioku

Kami no Kioku

95 20 10

Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…