[MarkLucy] Viên kẹo chanh
Viên kẹo chanh đó, là kỉ niệm giữa một mối tình tình cờ giữa hai con người, Mark Twain và Lucy Montgomety.…
Viên kẹo chanh đó, là kỉ niệm giữa một mối tình tình cờ giữa hai con người, Mark Twain và Lucy Montgomety.…
câu truyện gồm 6 nhân vật: Kim SoekJin(mẹ TaeHuyng). TaeHuyng.NamJoon (cha của TaeHuyng).J Hopi ( mẹ JungKook). YoonGi ( cha JungKook)cuối cùng là JungKook.…
Đây sẽ là bài tổng hợp những short fic mình lượm lặt về trans, mình sẽ để chung ở đây nhé. Bài này sẽ gồm những fic mà tác giả để Nut và Hong, còn về Jun và Dylan mình sẽ để riêng ở một bài khác.Thật ra ban đầu vốn dĩ mình chỉ muốn dịch những fic dùng thân phận Jun và Dylan thôi, nhưng mà một vài bạn tác giả viết hợp gu mình quá nên mình đã làm bài này, phải nói lại đây hoàn toàn là trí tưởng tượng, không áp lên người thật nhé mọi người.Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả.…
Truyện kể là xưa kia có 1 bà mẹ say mê ngôn tình cuồng mấy anh soái ca Trung Quốc. Chuyện phải bắt đầu từ việc đặt tên cho đứa trẻ. Nhớ lại lúc đó mẹ cô cương quyết đặt cho cô 1 cái tên được kết hợp bởi 3 soái ca mà bà hâm mộ. Chỉ vì điều đó mà cô trớ trêu trở thành nạn nhân của cái trò đùa nghịch ngợm của mẹ cô - Con muốn đổi tên đổi tên - Tuyệt đối không thể, không thểMặc Tử Ngôn. Đó là tên đứa trẻ mà tôi nói tới.Năm cô 3t cô bị hàng xóm hiểu nhầm là con trai. Năm 6t cô bị bàn bè trê cười vì cái tên mà mẹ cô đã ban tặngNăm 15t vào cấp 3 khi dám thị đọc tên cô. Cô bị gọi lại nhìn một lúc mới được vàoBất công bất công."Mẹ à mẹ già của con. Thời đại nào rồi"Rồi có lần cô thắc mắc tên cô đc tạo ra từ ai. Có chúa mới tin bà sao có thể nghĩ ra được. - Mặc trong Tề Mặc, Tử trong Lục Tử Ngạn, Ngôn trong Bạc Cận Ngôn. 1 vị là giáo sư 1 vị là phó giáo sư 1 vị là lão đại khét tiếng lừng lẫy. Độ đẹp trai IQ ko thể sánh kịpKhi đó cô đã rất khâm phục. Vậy ra bà đã có ý tưởng này khi bà còn là con gái. - Vì m mà mẹ đã từ chối bao nhiêu người phải lấy 1 cái tên họ Mặc vừa xấu đầu còn hói nữa - "phải chăng mẹ rất tự hào,con cũng rất tự hào vì có 1 người mẹ như mẹ, phải nói là kiếp trc con đã cứu cả dải ngân hà"- cô đau đớn nhìn mẹ mình với con mắt thương cảmNăm cô xét tuyển ĐH. Cô muốn vào trường Luật. Nhưng mẹ cô vì cuồng cái tên phó giáo sư Bạc Cận Ngôn nên bắt cô theo học giống hắn để lên giáo sư đi phá ánMẹ con thắc mắc rằng con có phải là con của mẹ ko.??😭…
Truyện kể về 1 cặp học sinh lớp 12. Khi cậu bạn trai vừa chia tay cô bạn gái cũ và bắt đầu tình cảm với cô nữ chính. Tình cảm của họ bắt đầu và trải qua bao nhiêu sóng gió. Cuối cùng tình cảm của họ được mọi người chấp nhận và họ đến với nhau…
Author : CHANGDisclaimer : các nhân vật không thuộc về mình. Fic viết với mục đích phi lợi nhuận Series thanh xuân vườn trường dành tặng cho những ngày mười sáu mười bảy không thể trở lại của mình. Series bao gồm nhiều mẩu chuyện nhỏ khác nhau của nhiều couple khác nhau, kể về những ngày tuổi trẻ nồng nhiệt và tươi non. Đó là tuổi trẻ của mình, đó là tuổi trẻ của một ai đó ngoài kia, đó cũng có thể là tuổi trẻ của bạn.…
Notes: Nguyên cái fic này mình sẽ chỉ dùng nội dung của bản nhạc, trong lúc đọc các bạn đôi khi sẽ gặp bài lời nhạc nên đừng lấy làm lạ =)). - Mình có nhận Request khi bị bí nhạc.- Thể loại bao gồm: SE, ngược, HE, Ending Mở, Platonic,...- Mình chỉ mới bắt đầu viết lại, mặc dù có viết trước đó nhưng vẫn không giỏi về khoảng văn chương. Lâu lâu có chứa tiếng Anh<33-from s.y0sh3-…
[Tổng hợp Oneshot] -OrangeGồm những câu chuyện do mình viết, có thể là những câu chuyện lãng mạn, hoặc đôi lúc sẽ là những câu chuyện ý nghĩa mang chút nhân văn. Buồn hoặc vui, và dành một chút thời gian suy ngẫm cho cuộc đời...---- Tuy là mình viết văn không ổn nhưng vẫn mong các cậu sẽ ủng hộ mình. Mình cảm ơn rất nhiều ạ.- Không đạo nhái, chuyển ver, ăn cắp ý tưởng, ... Dưới bất cứ hình thức nào mà chưa có sự cho phép của tác giả. Xin cảm ơn.…
Trước khi mô tả cho những điều mình sắp viết thì xin dành phần giới thiệu sợ lược về người chắp bút. Mình là một kẻ hay có những trận buồn ngang xương, cứ như đối với người khác sẽ enjoy bữa tiệc và vui vẻ ra về sau ngày sinh nhật của bản thân thì với mình nổi buồn chựt chờ nhảy bổ ra và nhào vào mình một cách ngang xương trớt he. Thường thì trước đây mình chỉ để mặc những trận buồn đó muốn làm gì làm vì mình biết sau đó mọi chuyện cũng đâu vào đó nhưng kể từ hôm nay mình sẽ thu nhặt và nâng niu chúng dù sao đi nữa chúng cũng là phần k thể tách rời với mình. Viết ra để đồng cảm, để cùng nhau gánh vác.…