Lế tế đã thành công rồi. Hắn cũng chết rồi....Xét theo một phương diện nào đó thì cậu và bọn họ đều giống nhau, đều hưởng lợi từ cái chết của Khun Aguero Agnes....Giá như em mạnh mẽ hơn một chút.Giá như em không phải một tên lính quèn.Giá như anh không phải tế phẩm.Liệu kết cục của chúng ta sẽ khác chứ?~~~~~Tác giả: EwanNhân vật chính: Twenty-fifth Bam (giường trên), Khun Aguero Agnes (giường dưới)Tag: Niên hạ công, cổ đại, 1x1, huyền huyễn, cái chết được định sẵn, HE@Mọi bản quyền nhân vật đều thuộc về SIU@Mọi sự kiện xảy ra trong fic đều là giả tưởng, không có thật…
Tác giả: Tổng Công Đại NhânDịch giả: Ăn Chè Thập CẩmVăn án:Đại sư huynh Thẩm Nam Âm của Càn Thiên Tông là con cưng của trời, thần thái thoát tục, là đối tượng mà người người trong tu chân giới ngưỡng mộ.Trình Tuyết Ý chỉ là một đệ tử bình thường của Chấp Sự đường Càn Thiên Tông, ngay cả tư cách cùng đại sư huynh ra ngoài làm nhiệm vụ cũng không có.Hai người bề ngoài tưởng chừng như không có liên quan gì đến nhau, vậy mà lại thường xuyên gặp gỡ cùng tâm sự dưới ánh trăng.Chuyện ngoài ý muốn xảy ra vào một buổi tối, Thẩm Nam Âm không đến đúng hẹn, Trình Tuyết Ý nghe được từ đồng môn rằng hắn bận tiếp đãi đệ nhất mỹ nhân thiên hạ."Tốt lắm."Trình Tuyết Ý không vui, không muốn chỉ gặp hắn vào ban đêm nữa nên ban ngày ban mặt liền đến tìm hắn.Nào ngờ Thẩm Nam Âm nhìn nàng với ánh mắt xa lạ hỏi: "Cô nương là ai?"Giả vờ không quen biết đúng không.Hắn cảm thấy thừa nhận mối quan hệ với một đệ tử Chấp Sự đường nhỏ bé như nàng trước mặt mọi người rất mất mặt?Nhất định là do nàng diễn vai đệ tử Chấp Sự đường quá đạt mới khiến Thẩm Nam Âm dám đối xử tệ bạc với nàng.Đêm đó nàng liền trói hắn lại, giam vào trong ngục tối.Xiềng xích khóa chặt tay chân hắn, vị đại sư huynh dưới ánh trăng bàng hoàng nhìn cô nương trước mặt, nàng bóp cằm hắn chất vấn: "Giờ thì nhận ra ta chưa?"Thẩm Nam Âm nhìn nàng như nhìn một kẻ điên hoang tưởng.Trình Tuyết Ý nghĩ, nếu hắn coi nàng là kẻ điên, vậy nàng không làm chút chuyện điên khùng thì thật có lỗi với hắn.Những chuyện x…
Tác giả: senlinyuSố chương: 30 chương, đã viết xong. Dịch giả: AkaneC, GMeteor, simona744, TwentyFacetsGiới thiệu: Năm thứ tám ở Hogwarts vốn nên thuộc về một mình Hermione. Đúng là như vậy, chỉ có một vài truyện nằm ngoài dự đoán của cô.Tags: H Văn, 1v1, nam nữ chính yêu thầm nhau, ABO :))) Hermione là một Omega :v và khá chắc kèo Draco là Alpha. Editor chưa đọc hết nên chưa có biết. Đôi điều muốn nói: Bản edit sẽ tham khảo trên web Koanchay và cả Archiveofourown.BẢN EDIT VÌ MỤC ĐÍCH PHI THƯƠNG MẠI, VUI LÒNG KHÔNG BẾ ĐI LINH TINH.Link bản Anh: https://archiveofourown.org/works/15153092/chapters/35140268…
Heeseung là good boy nhưng đã gone bad, và cụ thể người đã khiến anh gone bad là Sim Jaeyoon______________!!!CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ!!!link fic gốc: https://www.wattpad.com/story/322204860?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=laurateddy_&wp_originator=lupHVS9f3D2ie%2Bsgplkw%2BK81FsMxG8yr4QvKhXzM29JefoQfg0qiE796tyf8%2FudpLkzMxWwyoMUMvcQ%2F0iYnMFb1ZHGKE0yydoa2LLv8pjgvoOU%2Bsdi%2FGk5LAKM00zKHtác giả: @onlysunsun…
#Skyflower#Câu chuyện được xâu chuỗi bằng từ khóa ''Lucid dream''."Xin lỗi... hay cảm ơn?Con đường đã thẳng tắp, tại sao vẫn rơi vào mê cảnh, tàn... Tại sao vẫn chệch đường ray, đi về quá khứ, tan...""Cho dù là yêu hay không yêu, hận hay không hận, dòng đời vẫn chỉ có thể cho ta chọn một kết quả: Đã yêu thì đừng hối hận, mà đã hận thì đừng nói yêu."''Anh sợ, sợ cái cảm giác mất mát này. Cơn ác mộng này đã đeo bám anh suốt gần chục năm nay, hà cớ gì, nó lại luôn mịt mờ như một làn sương như thế?...''Diệp Hy và Ảnh Dương đã cùng nhau trải qua quãng thời gian thanh xuân quý giá. Cho đến khi trải qua rồi, mới nhận thấy thời gian trôi qua quá nhanh, hình như đã vuột mất điều gì. Đã từng cùng chung bước, giờ lại khác nhau lối về. Cùng xuất phát từ một chân trời, vì sao lại dễ dàng buông tay như thế? Hai đường thẳng song song cứ thế bước đi, chỉ có thể lặng thầm nhìn đối phương mà không thể sẻ chia niềm vui nỗi buồn. Những tin đồn to nhỏ, những hiểu lầm sâu sắc, ai cũng mang trong mình nỗi hoài nghi riêng. Sau tất cả, ta lại không đủ can đảm để làm, quyết định ra đi. Biết bao tờ giấy vò đầu bứt tai mới viết được vài chữ, lại bị chính tay mình quẳng vào thùng rác. Mỗi ngày hai người đều vô tình nhìn ra lớp học đối diện, ánh mắt lướt qua dáo dác kiếm tìm bóng của một người xa lạ. Vô tình nhìn thấy, vô tình buông lời dò hỏi, rồi lại vô tình đặt cả người ấy vào trong tâm; luôn tự lừa dối bản thân nhưng thực ra là con tim mách bảo ta làm vậy. Tôi nhất định sẽ một lần nữa tìm ra bầu trời của cậu!…
Nguồn: diễn đàn Lê Quý Đôn Convert: ngocquynh520 Edit: leopapu Beta: Thanh Huyền Giới thiệu: Ông xã tốt trăm phần trăm, em chỉ muốn trong lòng anh chỉ có riêng em. Trong hàng trăm nghìn cô gái, anh chỉ muốn cười vì em. La Mỹ Vi, khuôn mặt quần chúng, công việc hạng xoàng, năng lực làm việc so với ai cũng không thể so được. Phàm là chuyện xấu, không kể lớn, bé, cô không đứng đầu cũng chắc chắn thứ hai. Nhưng tính cách ngốc nghếch vui vẻ của cô, cứ ngỡ chả ma nào thèm, ai ngờ Tổng giám đốc của cô, Thạch Quân Nghị, lúc nào cũng như dẫm phải phân chó, cả ngày mặt đen như than cháy. Thế mà lại nở nụ cười...........Thì ra là tổng giám đốc cười lại điên đảo chúng sinh như vậy. Đúng, không sai, La Mỹ Vi cô chính là đại biểu của " phàm nhân", rõ ràng là yêu mến tổng giám đốc, Còn len lén thầm mến người ta năm năm, lại chỉ dám vụng trộm trốn một góc làm " hoa si". Nhưng mà, vị tổng giám đốc đại nhân, cao quá với không nổi kia, luôn suy xét cẩn thận, chưa từng phạm một sai lầm nào, Thế nhưng ngay tại hôn lễ của chính mình, vứt bỏ cô dâu xinh đẹp, mà quan trọng là Anh còn dùng giọng nói trầm thấp mê người, hỏi cô "Em bằng lòng gả cho tôi không?" Cho dù giọng điệu lạnh lùng, thái độ cũng không nhiệt tình, ngay cả ánh mắt cũng đang bừng bừng lửa giận. Nhưng mà cô lại ngốc nghếch hai mắt tỏa sáng, gật đầu đồng ý, mặc dù biết rõ, người con trai này không yêu mình. Vậy thì thế nào, cô còn cảm thấy mình có lời, vì cô dự định Xuất ra bản lĩnh thuần phục chồng yêu, từ trên xuống dưới, từ thân đến tâm, từng chút từng chút chiếm gi…