Đây là một trong các tác phẩm của Ngô Tất Tố mà Koo rất thích, nội dung xoay quanh cuộc sống của Bà chúa thơ nôm Hồ Xuân Hương (vị nữ sư phụ trong lòng tớ!).(Tiêu đề từng chương do Koo tự đặt nhé!). Hồ Xuân Hương là một người tài sắc vẹn toàn, bà rất bất bình với những giáo lễ khắt khe gò bó, trói buộc người phụ nữ nên thường dùng thơ ca để nói lên nỗi lòng. Thơ của bà lời lẽ tuy chua ngoa nhưng lại tài hoa sắc sảo nên thường bị các lão Nghè, lão Cống đương thời ghen ghét đố kị. "Trong Rừng Nho" cũng cho chúng ta thấy quang cảnh thi cử của sĩ lâm thời bấy giờ(triều Nguyễn).…
Lớp A phải theo học lớp E? Súng đạn và dao gâm ư?Ông thầy đó là như thế nào?Bí mật phía sau bức màn, rồi sẽ được vén lên.Lưu ý: Đây là truyện mình rewrite, mình không phải là tác giả gốc. Đã có sự cho phép.…
*Author: Renka Ikkyu Blanca, xxxthienthannhoxxx*Credit bìa: Rui_art*Warning: Đây không phải truyện loạn luân!!!Truyện được viết lại từ truyện cũ của mình là "Xin lỗi! Tất cả đều do sự an bày của số phận..." nên mấy bạn thấy quen cũng phải nhé.Truyện sẽ ngược tâm, lẫn sẽ buff nữ chính và một số Oc hơi nhiều. Nên bạn nào không thích xin mời đi nhé. Thêm nữa mình ship nhiều cặp Char hay Oc sẽ không vừa ý nhiều người. Nên nếu thấy lấn cấn thì cũng xin lượn giùm vì lười War lắm.Sườn và một số chi tiết vẫn như cũ nhưng plot lẫn văn phong mình sẽ viết lại hết.À tuy là tác phẩm Đồng nhân nhưng mình sẽ thay đổi nhiều mạch của tác giả. Nên ai thấy không ưng bụng thì xin mời đi dùm ạ.*Giới thiệu:" Đừng lo em ổn mà...Em sẽ vượt qua thôi dù mọi chuyện đều là sự an bài của số phận..."Đời người ít khi có một ai trọn vẹn mọi thứ. Nhưng dù không được trọn vẹn thì mình phải sống tiếp. Dù có khổ đau thì vẫn phải sống tiếp.Từ trước đến nay "hồng nhan" thường đi đôi với "bạc mệnh". Chữ "tài" đi với chữ "tai" một vần. Nhưng rồi dù là hồng nhan thì vẫn phải tự thân mình chống chọi lại với bão táp cuộc đời. Đâu "hồng nhan" nào cũng được một bờ vai vững chãi chở che bảo vệ. Nhất là khi số phận không ưu ái. Nhưng nếu số phận không ưu ái thì buộc lòng nữ nhân phải có bản lĩnh để vững vàng tiến về phía trước đương đầu với số mệnh.…
*Author: Renka Ikkyu Blanca, xxxthienthannhoxxx*Credit bìa: Anne, xxxthienthannhoxxx*Warning: Đây không phải truyện loạn luân!!!Truyện được viết lại từ truyện cũ của mình là "Xin lỗi! Tất cả đều do sự an bày của số phận..." nên mấy bạn thấy quen cũng phải nhé.Truyện sẽ ngược tâm, lẫn sẽ buff nữ chính và một số Oc hơi nhiều. Nên bạn nào không thích xin mời đi nhé. Thêm nữa mình ship nhiều cặp Char hay Oc sẽ không vừa ý nhiều người. Nên nếu thấy lấn cấn thì cũng xin lượn giùm vì lười War lắm.Sườn và một số chi tiết vẫn như cũ nhưng plot lẫn văn phong mình sẽ viết lại hết.À tuy là tác phẩm Đồng nhân nhưng mình sẽ thay đổi nhiều mạch của tác giả. Nên ai thấy không ưng bụng thì xin mời đi dùm ạ.*Giới thiệu:" Đừng lo em ổn mà...Em sẽ vượt qua thôi dù mọi chuyện đều là sự an bài của số phận..."Đời người ít khi có một ai trọn vẹn mọi thứ. Nhưng dù không được trọn vẹn thì mình phải sống tiếp. Dù có khổ đau thì vẫn phải sống tiếp.Từ trước đến nay "hồng nhan" thường đi đôi với "bạc mệnh". Chữ "tài" đi với chữ "tai" một vần. Nhưng rồi dù là hồng nhan thì vẫn phải tự thân mình chống chọi lại với bão táp cuộc đời. Đâu "hồng nhan" nào cũng được một bờ vai vững chãi chở che bảo vệ. Nhất là khi số phận không ưu ái. Nhưng nếu số phận không ưu ái thì buộc lòng nữ nhân phải có bản lĩnh để vững vàng tiến về phía trước đương đầu với số mệnh.…
Tôi và cậu cùng lớn lên tại những hố sâu vực thẳm, đều như vũng bùn vấy bẩn lên người và sự trớ trêu của cuộc đời bóp nghẹt chúng ta. Một cuộc sống đối lập đến xa lạ, nhưng vô tình lại khiến ta trở thành kẻ quan trọng của đời nhau. ---Chúng ta đều luôn sống trong đôi vực thẳm, chỉ là khi gặp cậu, đời tôi lần đầu tiên được nhìn thấy ánh sáng!…
Tăng Hoàng Uyên Lam vẫn luôn nghĩ rằng toán hình là rắc rối nhất cho đến khi có bạn trai.Nguyễn Đình An Duy vẫn luôn nghĩ phân tích văn là khó nhất cho đến khi phải phân tích suy nghĩ của bạn gái.Chuyên toán × Chuyên văn🐟 Trích đoạn:Nó ngượng ngùng thừa nhận:- Ờm... thật ra thì đến tận bây giờ thỉnh thoảng tôi vẫn giận dỗi bỏ cơm. - Thì cậu vẫn là còn bé mà. - Cậu nói mà không ngượng miệng.Nó nghe xong mặt nóng như bàn là. Bây giờ mà áp má vào gối, có khi vỏ gối phẳng phiu không còn một nếp nhăn. Nó cố tình phớt lờ câu nói ấy, giữ đúng hướng cho cuộc đối thoại:- Thay vì ăn cơm nhà "phờ ri", tôi chọn ra quán mua phở ăn. Năm chục nghìn một tô. Vừa rút ví trả tiền xong... tôi hết giận.- Lòng tự tôn của cậu còn không bằng một tô phở nữa sao? - Lòng tự tôn là gì? Có ăn được không? Giận thì giận nhưng nghèo thì không chịu được. - Lần sau nếu muốn giận lâu hơn thì gọi tôi nhé. Đọc số tài khoản, tôi chuyển khoản. Lam nhướng mày, nó cố ép khóe miệng xuống nhưng không thành công, gương mặt đỏ bừng lên. Nó lấy gối ôm phía trước ngực, che khuất nửa mặt, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh như hai giọt nước. Không xong rồi!Cậu phạm luật!Thẻ đỏ! Giọng nói của Lam trở nên trong trẻo hơn, đè nén ý cười:- Rich man! Màn hình bên Duy bỗng nhiên tối thui. Ngay khi Lam còn đang nghĩ cậu tắt camera đi thì một góc mặt của cậu hiện ra rõ ràng trên màn hình. Tiếp đến, nó thấy cậu mấp máy môi, cùng lúc một giọng nói ấm áp quen thuộc truyền đến tai nó:- Your man!🐟 Bìa truyện: Thùy Dung - Góc nhỏ của Meo Meo…