candyz | gương vỡ lại lành
thiếu người đô thị cũng trở nên vô vịmình quay lại với nhau nha chịwarning: ooc, bad words, lowercase…
thiếu người đô thị cũng trở nên vô vịmình quay lại với nhau nha chịwarning: ooc, bad words, lowercase…
Nếu Nguyễn Lan Chúc mất trí nhớ.Bối cảnh sau khi Lan Chúc và Cửu Thời vượt qua cửa 11, thanh lọc trò chơi và Lan Chúc biến mất. Đột nhiên có một ngày Lăng Cửu Thời gặp lại y, nhưng tại sao Nguyễn Lan Chúc lại như thể không biết cậu là ai? Couple: Nguyễn Lan Chúc x Lăng Cửu Thời (Hạ Chi Quang x Hoàng Tuấn Tiệp) Trò Chơi Trí Mệnh, nhân vật cũ, cái kết mới.…
Occ ,R18Gumayusi +Oner × Keria"Điều đúng đắn nhất cuộc đời của chúng tôi đó là yêu em""Có thể em đã sai rất nhiều nhưng bên cạnh các anh là điều đúng đắn nhất của em"…
Cuộc sống thường nhật của tổng tài bá đạo và " tình nhân" của ngài ấy#HE…
Minhyeong đánh mắt về phía người cầm lái, cậu ta bặm môi như con cá đuối mặc con tim của Minhyeong muốn nhảy cả ra ngoài, nghiêng đầu sang trái, nghiêng đầu sang phải rồi mới lên tiếng trước khi anh mất hết kiên nhẫn."Quên mất tiêu anh Sanghyeok dạy nói thế nào rồi. Đợi chút đi."…
Giọt sương âm thầm giăng mâу rét đôi vai gầуVà trên con đường em đi tuуết rơiTựa thân anh nàу em ơi làn hơi ấm nhất trên đờiRét thế nào cũng không làm buốt tim em. Heavy inspired by "Sao mình chưa nắm tay" Yan Nguyễn, nhưng mọi người phải tìm vào bản remix capcut hot trên tiktok ấy mới có cảm giác 👍 Nhân vật không phải của mình, nhân vật thuộc về chính họ, có cốt truyện là của mình á.…
Ai cũng cần có một ngôi nhà, một chỗ dựa cho riêng mình. Đêm đến, những hạt mưa tí tách nô đùa, thi nhau chạy thật nhanh xuống trần gian. Ở trong khung cảnh như vậy con người luôn yếu mềm nhất. Và Moon Hyeonjoon cậu thật may mắn khi cậu đã có một nơi để về, để nương tựa, nơi đó không ai khác chính là vòng tay ấm áp của Lee Minhyeong. Trong căn phòng ngủ của Hyeonjoon đang xảy ra chuyện gì? Mọi người đọc truyện để biết nhé!…
Tác giả: Lâm Thiên Hạ CV chưa có sự cho phép của tgCP: Guon…
chuyện xưa thứ mười chín."lee sanghyeok dù mở bất cứ cánh cửa nào ra thì đều vẫn không tìm được lối thoát cho chính mình."lmh.lshkhk.lsh…
Tên : 【镜中缘】Nguồn lofter…
"Chúng bạn thường hay bảo em rằng phước đầy nhà, có được người yêu nổi danh là đấng hào hoa." ----- "Đời đâu biết mà ngờ hào hoa số nặng nợ bởi vì hào hoa cũng là là đào hoa vậy thôi."…
"Don't forget about me..." Doubt - Twenty One Pilots…
Quyển 1: Đôi mắt, nơi thế giới quan thay đổiTruyện kể vể nhân vật không xưng tên-để nó có thể là bất kì ai đang hoài nghi về con người thật, mất phương hướng, sống trong vô đinh, (hoặc do tác giả thích thế) hiếu kì với mọi thứ xung quanh, từ cảm xúc, đến suy nghĩ, đến cả chính bản thân mình. Khi cậu ta thấy được bản thân qua tấm kính chân thật nhất, phá đi mộng tưởng cậu từng dùng để chốn tránh, cuộc đời có lẽ chẳng hề tệ bạc với cậu như cách cậu từng nghĩ…
minhyung bị tai nạn và gặp 1 hồn ma cứ lẽo đẽo theo mình…
"Liệu có kiếp sau nào dành cho một kẻ như tôi? Nếu có, tôi muốn biết cảm giác yêu là gì."…
Nghiêng bình cạn chén say tình ái /Nhật nguyệt ghi lòng dạ chẳng lay.‧₊˚ ⏾˚ ₊ bíng boong, cung kính nghiêng mình bởi 𝙢𝙤𝙤𝙣𝙚𝙧𝙞𝙨𝙢.…
Nếu một ngày bạn bị bắt và bị biến thành một vật thí nghiệm nguy hiểm thì sao?…
Dân quốc năm thứ hai mươi tám, tôi cầm chiếc đồng hồ bạc của cha tôi, quay đầu nhìn lại một lần. Cha tôi thích mặc Âu phục, kiểu sơ mi sặc sỡ với gi-lê màu đen, hoặc là trường bào cài một cái ghim ngọc ở cổ áo. Tôi vẫn luôn cho cái phong cách ấy thật là loè loẹt, phù phiếm quá mức. Nhưng những lúc đó, có lẽ cha mới thực sự giống cha tôi, không phải Thống chế Phụng Thiên hay Tư lệnh Đông Tam tỉnh. Lần cuối gặp cha trước khi đi, còn nhớ bộ dáng của cha trong quân phục Bắc Dương, vội rời nhà đến mức không nhìn tôi lấy một ánh mắt, cũng không một lời dặn dò từ biệt.Tôi cố gắng giữ lấy những kí ức ít ỏi cuối cùng còn lưu lại, nhớ căn nhà treo đầy ảnh của mẹ tôi. Bức tranh mẹ tôi vẽ hải âu bay về cuối chân trời. Mặc trường bào màu xám trơn, đi trên mặt đất mùi thuốc súng, đi dưới hàng hoa giấy màu đỏ, đi qua những hồi ức chắp vá mơ hồ. Nhớ đô thành hoa lệ, rượu vang đỏ dưới ánh đèn pha lê và âm thanh của vĩ cầm. Tay áo tôi nhuốm khói sương thời đại, bỏ lại sau lưng quan sơn như tuyết, chạy theo giấc mộng tuổi mười ba. [Miên miên xuân vũ anh đào tán Dung nhan bất tái ưu tư trung.](Khi mà sắc anh đào tàn trong mưa xuân Là lúc gương mặt tôi không còn ưu sầu nữa.)…