có một cô vợ lùn chưa chắc đã sướng đâu các chú à. nhưng mà kệ đi cô ý cũng kawaii lắm chứ bộ :3sau đây là câu chuyện dở khóc dở cười của chúng tôi: gumiya said :vtruyện có sử dụng một số từ ngữ thô tục =)) xin lưu ýkhi đọc truyện nhớ để đầu óc bay càng xa càng tốt '-')…
" Tôi không thích con người...cho đến khi gặp được chủ nhân." " Chỉ cần một chổ trú, một mái ấm, tôi nguyện làm theo bất kì mệnh lệnh Ngài đưa ra! "Truyện kể về một cô mèo yokai cưu mang bởi một cô búp bê và một chú cáo và rồi sống cùng với họ có cả một chú cẩu và một chú tanuki. Mình viết vì có cảm hứng từ bộ này, có gì sai sót mong được chỉ giáo!…
Author : :Vũ ThiênGenre : SA ( Số trời đã định), Fantasy , Một tí bạo lực Disclaimer :: : Chẳng có ai thuộc về ta .Rating: 15+Status: Going... ( Quyết không bỏ Fic)Warning: Đây là Fic của Vũ Thiên Sama của Vnsharing.net. Đã có sự đồng ý của tác giả thông qua nick để xin phép là Kim Jae Joong. Chân thành cảm ơn tác giả. Link : http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=190560Summary: Ai bảo Tình yêu chỉ là thứ tình cảm độc tôn mà chỉ con người mới có được !?*************************************************Prologuge : Gió gào thét những âm điệu hãi hùng. Gió mạnh lắm ! Mạnh như muốn thổi tung tất cả. Nó đứng đó , lặng im nhìn về phía Aren - Nơi mà chỉ vài giờ trước đó còn là một thành phố xinh đẹp với khung cảnh đầy màu sắc.Ấy thế mà chỉ trong phút chốc . Còn chưa đầy một giờ sau khi đội quân quái vật của hắn tràn đến , mọi thứ chỉ còn độc một màu xám xịt. Đấy là Aren sao ? Là thành phố pháp thuật nước - nơi ở của các thiên thần sao ? Nó thật sự không muốn tin cái sự thật tàn khốc đang được bày ra trước mắt. Nó đau đớn , cố mín chặt môi để không bật ra tiếng khóc. Hai bàn tay nó bóp chặt. Chặt đến nổi các đốt tay như muốn gãy lìa. Nhưng nó không hề thấy đau. Sự đau đớn có vẻ đã vô tác dụng đối với nó trong phút giây này mất rồi.Hai bàn tay của chị nhẹ nhàng đặt lên vai nó bóp nhẹ. Nó biết là ai nhưng nó vẫn không quay lại nhìn chị. Đôi mắt màu xám tro vẫn nhìn đăm đăm về phía Aren với một nổi đau không thể diễn tả bằng lời. Nó kìm nén.. kìm nén.. kìm nén...Và cuối cùng sự kìm …