Tác phẩm Linh Hồn, được viết xoay quanh về 4 nhân vật, gồm Vĩ, Dĩnh , Viên , và Đan. Cả 4 nhân vật đều là những đứa trẻ sinh sống ở thôn piliawa, rất yên bình và hạnh phúc. Nhân vật chính là Vĩ, một cô bé 11 tuổi , dễ thương và hoạt bát. Và Bộ tiểu thuyết này cũng xoay quanh về cuộc sống, tâm hồn của cô bé tên Vĩ này. Tuy tác phẩm chỉ viết về những trãi nghiệm, những trò vui đùa hay những lời tâm sự giữa trẻ con với nhau. Nhưng tôi vẫn nghĩ, người lớn sẽ cần nó, cần một nơi yên bình để thuộc về, cần một khoảng trống để nhớ lại những gì mình đã từng trãi qua.…
Bạn đã bao giờ tự hỏi người có tình yêu thương, người có đức vị tha và tâm hồn đa sầu, đa cảm sẽ nhận phải "kết cục" gì chưa? Ta sẽ nghĩ ngay đến những may mắn to lớn mà họ gặp được bới "ở hiền gặp lành". Nhưng đôi lúc, chính họ lại là những cánh bướm bị bỏ quên, những chiếc khăn đã xù lông đang lăn lóc ở một chỗ và chỉ có người chân thành yêu họ mới có thể luôn dõi theo họ dù là đã lở loét vết thương. Một cô gái nhường nhịn cho cả thế giới để rồi nhận lại sự hờn dỗi vô cùng của người kia. Lý do ngớ ngẩn thật ra lại rất cảm động.…
Em là ánh sao lập lòe chớp sáng.Hắn là màn đêm, lặng lẽ níu giữ em.Chứng kiến tình yêu của đời mình chìm trong thống khổ, hắn xót xa chỉ muốn ôm em vào lòng, nhưng cái gọi là tư cách, hắn lại chỉ có thể câm nín ngậm ngùi đứng ở phía sau bảo hộ em khỏi bão táp mưa giông, đến khi em ngã xuống, hắn mới đủ can đảm ôm lấy em. Trùng sinh trở lại, năm tháng đau khổ kia đã tan vào quá khứ, em bước tiếp, để ánh sáng ôm lấy em, ôm lấy giấc mộng vĩnh hằng đôi ta nắm chặt tay nhau tiến bước.Ánh sao đã tựa vào lòng màn đêm.…
Tác phẩm: 【博君一肖】2026上元节记Dịch: Tiếng TrungEdit+Beta: 🌺Kim Thương Ngư Tinh🌺Bế mạch không ngừng bút, tới cái đoạn ngắn duy trì hai vị lóe quang nghệ sĩ.Trái cây nhóm, thỉnh nhớ rõ bọn họ mang cho quá tốt đẹp, vô luận như thế nào, 2026 tổng hội đã đến ^_^Tác giả có lời muốn nói: Dài dòng mùa đông tổng hội kết thúc, hy vọng cùng ấm áp thường bạn ngươi ta.…
Văn ánTại khách sạn ROSE, tầng 8 phòng 801 phòng dành cho Tổng thống có một cô gái mặc bộ đồ đen bó sát cực kì quyến rũ dường như cô đang tìm kiếm một thứ gì đó. Đôi mắt xanh lam lạnh lùng quan sát cẩn thận xung quanh, đáy mắt cô loé lên một tia nguy hiểm khi nhìn thấy một vật nhỏ được nằm gọn trong túi áo vest được đặt ngay ngắn trên chiếc ghế sofa gần đó, khoé môi cong lên cô nhẹ nhàng đến gần vừa định chạm tay vào túi áo thì đột nhiên vang lên tiếng mở cửa cùng giọng nói của hai người đàn ông...…
"Dạo này ngươi có vẻ quen làm mấy hành động thân mật. Là do ta quá dễ tính sao?" Lưu Vũ nhìn hắn, đầu lông mày sắc nét cao quý hơi cau lại, nhưng môi thì chậm rãi nở nụ cười."Có vẻ đúng là như vậy." Châu Kha Vũ thẳng thắn trả lời rồi đứng dậy, tiếp nhận tách cà phê từ tay hầu gái bên cạnh, cúi người đưa cho Lưu Vũ. Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn lóe lên ánh sáng nhu hòa, tiếng cười khẽ khàng hòa vào hương cà phê thơm nồng đầy cám dỗ "Và tôi rất hạnh phúc vì điều đó, chủ nhân yêu quý."Quản gia x Chủ nhân, niên thượng công, cao H, hoàn.…
Vốn là một cô nàng xinh đẹp được xinh ra trong một gia đình giàu có của thế kỉ 22 nhưng nay lại gặp một biến cố mà xuyên qua thời không trở thành quý nữ của dòng dõi quý tộc trực thuộc hoàng gia. Vốn tưởng rằng cuộc sống sẽ mở đầu một chương mới tốt đẹp hơn nhưng làm gì có cuộc sống nào dễ dàng. Sóng gió ập đến bất ngờ, thanh gươm ánh sáng lóe lên phản chiếu ánh trăng rọi lên dung nhan anh tuấn, ánh mắt chàng nhẹ nhàng dừng lại trên gương mặt trắng bệch của nàng kia, trong đầu nàng ấy hiện lên nhưng hình ảnh mơ hồ, liệu đây có phải là định mệnh?…
Bạn sinh ra chính là người thuộc cõi linh thiêngNhưng trước khi là thần thì bạn chính là tập sự thần..."Hehe... cuộc đời thật đáng sống"Bạn vừa sáng lóe đôi mắt vừa nghĩ về một ngàn không trăm linh một viễn cảnh về một vị thần và ác thần ở nơi bạn thực tậpBạn là một tập sự thầnNhưng đồng thời bạn cũng là một con hủHành trình soi hint của bạn ở cõi thần linh bắt đầu…
Tui viết Fic này trong lúc rảnh rỗi. Nghỉ hè ở nhà chẳng được đi đâu chán quá mà không biết làm gì luôn. Lại ngoi lên đây chìm đắm trong thế giới riêng mà mình tạo ra vậy. Chưa biết là sẽ viết theo thể loại chuyện như thế nào nhưng các cậu hãy cứ theo chân tôi nhé!! Tôi sẽ viết theo dòng cảm xúc và những ý tưởng lóe lên trong đầu mình. Có nhiều chỗ sẽ rất lủng củng đó vì nghĩ đâu viết đó mà. Thông cảm hé!!!Let's go!!!Hãy ủng hộ tui nhé. Có góp ý thì cũng nhẹ nhàng với tui thôi nhé! Tôi ưa ngọt, không chịu được ngược đâu mà!!…
Nhân vật chính: Cung Hàn ( nam), Mạc Hân Vi ( nữ )Bạch thỏ sẽ luôn của tổng tài Cung Hàn : ( người độc thân hoàng kim) bao phụ nữ mong muốn nhưng anh luôn xem phụ nữ là một công cụ để phát tiết. Cho đến một ngày anh đã gặp một người phụ nữ, cô ấy đã hiểu lầm anh và sau đó đã cho anh một cái tát như trời giáng mà chưa bao giờ anh được nhận lấy. Anh cảm thấy tức giận nhưng lại có một ấn tượng rất đặc biệt về người con gái đó, người con gái đó chính là Hân Vi. Một ý nghĩ lóe lên trên đầu anh gằng sẽ gặp lại cô ấy và sẽ khiến cô ấy phải trả giá vì cái tát nay. Tình yêu muôn màu I love you ≧﹏≦💟💟💟💟💟…
Tác giả: Hayate_KushinThể loại: đồng nhân, phiêu lưu, hài hước, tình cảmKhói bụi bao quanh cả một khu vực, khi chúng tan dần, bóng dáng người con gái bước đi trên mảnh đất hoang tàn. Một thân thê thảm, tay cầm thanh kiếm. Lưng mọc ra mười chiếc cánh lửa rực rỡ, hỏa quang phát ra chiếu rọi những nơi tăm tối. Nhìn về hướng trước mắt, tiếng thì thào:"M. . .Mệt. . .quá!"…
Giới thiệu:Thể loại: Tình trai, cổ trang, quyền mưu, tình cảm, 1×1Phi Huyền Cơ là vị công tử duy nhất của Phi phủ, tuấn mỹ và thông tuệ, được chọn làm chính thê của Nhị hoàng tử. Ai cũng nghĩ y được vinh sủng nhưng với Huyền Cơ, hôn sự ấy chỉ là xiềng xích vàng trói y vào tranh đấu cung đình.Cận ngày định hôn, Phi phủ nhận một người hầu hồi môn tên Thương Nguyện: xuất thân bí ẩn, trên cổ có dấu ấn lạ, ánh mắt đen trầm như vực sâu. Không ai biết hắn thực chất là vũ khí sống được nuôi dưỡng trong bóng tối.Nhưng khoảnh khắc gặp Huyền Cơ, ánh mắt vô cảm ấy bỗng lóe lên một tia kinh diễm như tìm lại điều đã mất.…
''-Vera... à không! Chloe Nair! Chị đã bao giờ cảm thấy thật sự hạnh phúc khi ở bên em chưa?...-Hạnh phúc! Mỗi giây mỗi phút được ở bên cạnh em chị vẫn luôn cảm thấy rất hạnh phúc.''________________Tổng hợp đoản và plot ngắn cho cặp đôi MarVer._________________________________________Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại WattpadCảm phiền hãy tôn trọng bản quyền truyện và cả tác giả Xin đừng mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của mình Cảm ơn vì đã ghé đọc ^^…
-Ta sẽ không để các ngươi sống yên đâu! Lũ khốn. Ta sẽ khiến các ngươi sống không bằng chết sẽ không để các ngươi như ý nguyện đâu đồ ch** ch**t-Trong ngục tối ẩm ướt ấy một cô gái xinh đẹp mang mái tóc xanh tím tựa bầu trời đêm và đôi mắt hồng đào ấy bỗng loé sáng lên tia đỏ lạnh lẽo đến đáng sợ , giọng nói thanh nhẹ ấy nói lên nhưỡng điều đáng sợ mà không ai ngờ được sẽ phát ra từ miệng nhỏ của cô gái mỏng manh ấy! --------------Con hãy trở thành hoàng nữ cao quý nhất đế quốc , là người phụ nữ tuyệt vời nhất lục địa này- Ả nắm lấy tay…
Văn Phong Dạ trước sau như một ngọt và ngược đan xen, hiện đại, yêu thầm, HE Sau khi kết hônHàn Kinh Niên hỏi lễ tình nhân: " Hôm nay trôi qua như thế nào?"Hạ Vãn An mơ màng ôm chăn đáp: "Ngủ"Hàn Kinh Niên hỏi lễ gián sinh: " Hôm nay trôi qua như thế nào?"Hạ Vãn An không chút để ý ôm gối: "ngủ"Kỷ niệm ngày cưới Hàn Kinh Niên bưng chén nước: " Hôm nay trôi qua như thế nào?"Hạ Vãn An làm tổ trên giường lười biếng mở mắt, cảnh giác nhìn chằm chằm Hàn Kinh Niên ngay lập tức suy nghĩ ba giây nước đổ xuống giường đáp: " Ngủ.... cùng anh"…
Thân là hỏa bạo võng du 《 diệt khải 》 một thế hệ nữ thần Cửu Họa! Duy nhất một cái tễ thân bảng đan tiền mười nữ ngoạn gia! Nữ nhân trung thứ nhất, nam nhân trung thứ bảy, luôn luôn đều là thần bình thường tồn tại, thế nhưng bị nhà trai hoa 500 kim cưỡng chế ly hôn! Cái này gọi là nữ thần tình Hà Dĩ kham! Cái này gọi là làm một trận quá đàn cái đánh quá bản sao lão các người chơi thấy thế nào nàng? Cái này gọi là mới vào trò chơi tác phẩm nghệ thuật xuất sắc tiểu chính thái nhóm thấy thế nào nàng! Nữ thần tâm tình không tốt, không thể nhẫn, chỉ có thể tàn nhẫn! Vì thế, một thân lóe sáng trang bị phong tao đại thần Quân Khanh đánh lên lửa giận ngập trời Cửu Họa nữ thần...…
Những mẫu chuyện nhỏ hằng ngày của các bạn nhỏ.Nơi trí tưởng tượng bay cao khi mà Tiếu Tiếu có ý tưởng nhưng lại bất tài không thể viết thành một câu chuyện hoàn chỉnh hoặc là một mẩu chuyện nhỏ chợt lóe lên trong đầu :))Khó mà miêu tả được Tiếu Tiếu chỉ là tay mơ thôi a~Hành văn lũng cũng, không logic, sai chính tả cùng với hàng tá tá vấn đề cần mọi người cho lời khuyên. Nên là Tiếu mong mọi người nếu vô tình lướt ngang qua ghé dô nhà Tiếu và cho Tiếu xin ít góp ý để ngày càng hoàng thiện hơn nha!Tương tác của mọi người là động lực cho Tiếu đó uvu…
Tên fic: Ngày Ấy...Tôi Đã Lạc Trôi Đến SM:vTác giả chính: Yuu ♥︎ (@I_am_Yuu-Chan)Ngày Bắt Đầu: Thứ 2- 15 - 7 - 2019.Ngày Hết:Thứ ? - ? - ? - ? Thể loại: Hài-Bựa-Xuyên Không-Viển Tưởng-Creepypasta-...Nhân vật chính:+Y/n (Mặc Định Là Nữ)Note: Đọc hay không thì tùy! Muốn đọc thì nhích! Không thích thì biến! Không tiễn~ Và Yuu không mong muốn có mấy thánh chùa vào nhé~\\\٩(๑'^'๑)۶//// ____________________________________Người ta thường nói:Đời người chỉ nên có 2 lần khóc! Đó là vào lúc mới sinh và lúc kết hôn! Wait A Second? Đó chỉ là câu nói dành cho dân nước ngoài thôi! Còn Việt Nam thì khác! Làm người nhất là lúc làm học sinh! Sẽ phải rơi lệ rất nhiều:vvĐời Học Sinh Đếch Sợ Giáo Viên! Đếch Sợ Giám Thị! Càng Đếch Sợ Hiệu Trưởng! Sợ Mỗi Hai Ngày Và Hai Thứ... Chính là Ngày Đi Thi - Ngày Họp Phụ Huynh:ĐCây Chổi Của Mẹ Và Cây Roi Của Ba:'>Y/N cũng không ngoại lệ:vLúc đang ôn thi thì lũ bạn loèn lôi cổ đi sa đọa:<Cuối cùng khi nhận lại đống điểm. Cầm lấy tờ giấy báo điểm mà tay cô run lên bần bật. Toát cả mồ hôi. Vừa lập ra được kế hoạch hoàn cmn hảo để thủ tiêu đống tàn dư nghiệt ngã sau kì thi... Thì Vâng! Cô giáo báo tuần sau Họp Phụ Huynh...*-*Y/N NÀY MUỐN CHẾT AAAA!! Năm trước7-8 thì bị đè đầu ra bắn rap dizz:/Năm rồi toàn full 6 thì bị vả lệch mặt:[Năm nay Nát vcl ra không biết bị sao nx:|How About Ăn Loèn? :)…
"Miêu Khả, ngươi sùng bái nhất người là ai?" Thiếu niên méo mó đầu, còn thật sự tự hỏi vấn đề mô dạng thập phần khả quan, trắng noản trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra hai cái khéo léo lúm đồng tiền, một đôi trắng tinh tiểu hổ nha lòe lòe tỏa sáng. "Đông Phương giáo chủ." TV trước mỗ núi băng mày rậm nhíu lại, chỉnh cái gian phòng độ ấm nhất thời té xuống không độ, bên cạnh chính là thủ hạ cả đám đều thối lui năm thước. "Vậy ngươi yêu nhất người là ai?" "Đương nhiên là ta Lão Công, toàn bộ Tinh tế ta yêu nhất hắn." Thiếu niên không phải nghĩ ngợi gì trả lời, trong ánh mắt tất cả đều là hạnh phúc vui sướng. Phòng nháy mắt tiết trời ấm lại, mỗ núi băng khóe miệng không tự giác hướng về phía trước nhếch lên 1°. "Nếu để cho ngươi đang ở đây Đông Phương giáo chủ cùng ngươi Lão Công bên trong chọn một, ngươi sẽ chọn ai?" ... Ni mã, chỗ nào tới thiếu não người chủ trì, có biết hay không tiếp tục như vậy chết người có không có! Vũ Thanh Lạc che ở tự lão Đại trước người, tắt đi TV, mặt không chút thay đổi nói: "Lão Đại, họp đâu." ================================================================ Tương lai dị năng văn, diễn viên xuyên qua chịu, Bàn Tay Vàng (Trộm) có, đề cập Trung Quốc văn hóa của quý Thục thêu. Tiểu chịu ngay từ đầu không thể nói chuyện, sau lại bị dị năng đại sư chữa khỏi, Tiểu chịu thực đơn thuần, nhưng là không nhỏ trắng, mong rằng đi qua đi qua không cần bỏ qua, điểm kích cất chứa một chút đi.…
Đào Phương Phỉ xuyên thành một quyển ngôn tình tiểu thuyết vật hi sinh nữ phụ, gả cho trong lòng chỉ có nữ chủ thâm tình nam nhị. Kết hôn ngày đó, thâm tình nam nhị ở vũ đứng hồi lâu, bởi vì này một ngày, cũng là nam nữ chủ đính hôn ngày."Ngươi chẳng qua là một cái ngoạn ý thôi, không cần vọng dự đoán được của ta yêu." Đào Phương Phỉ ngồi ở hôn trong phòng, chờ thâm tình nam nhị lâm hoàn vũ trở về nói với nàng những lời này, nhưng mà --"Ngươi vì sao không đến cùng ngươi tiểu mật đường! Ngươi không cần của ngươi tiểu mật đường thôi? Anh!" Một người xông vào, đột nhiên ôm lấy Đào Phương Phỉ thắt lưng, ủy khuất ba ba cọ của nàng cổ.Đào Phương Phỉ một phen hiên hạ khăn voan, đánh giá cái kia một thước bát mấy tiểu mật đường. Này nên sẽ không chính là cái kia thâm tình nam nhị đi... Đâu có mặt lạnh đế vương chích đối nữ chủ triển lộ nội tâm mềm mại đâu? !"Thiếu phu nhân, thiếu gia vừa mới mắc mưa..."Tốt, đã hiểu. Này tiểu mật đường đầu óc nước vào ."Nghe, không cần làm liếm cẩu." Hỗn chín sau, Đào Phương Phỉ giáo dục nói."Tiểu mật đường thực nghe lời! Tiểu mật đường không lo liếm cẩu!" Thâm tình nam nhị ánh mắt lòe lòe lượng."Hảo, mặt khác cũng không yếu tự xưng tiểu mật đường." Đào Phương Phỉ không biết lần thứ mấy cường điệu nói."Anh anh anh, ngươi có phải hay không không thương ta ! Ngươi có phải hay không ở bên ngoài có khác tiểu anh đào !" Thâm tình nam nhị hốc mắt lập tức liền đỏ.Đào Phương Phỉ tỏ vẻ tâm tính thiện lương mệt.Sau lại, làm nàng đi tê cái kia khắp n…