Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả [hobiandsuga]GangAU. Anh thấy chớp nhoáng một cú nhăn răng hình hộp và Seokjin vẫn chẳng tài nào hiểu được lý do mà nhóc vẫn có thể cười cợt khi vừa thoát chết trong gang tấc vài giây trước đó. Đây nào phải lần đầu tiên anh tự hỏi, phải chăng sức ảnh hưởng của Hoseok đã trở nên quá lớn trong lòng mấy oắt con này hay không?…
Một cô gái đi qua nhiều thế giới để kiếm đủ điểm, trả thù những người đã và từng ức hiếp cô đến nỗi mà bị hiếp đến chết trong tức tưởi. Nói nhiêu thôi nhưng mình chắc chắn rằng sẽ rất nhiều cung đấu và đấu trường để thỏa mãn sự tàn bạo trong từng ấy năm cô phải chịu đựng kìm nén lại trong lòng của. cô ấy chết lúc 16 tuổi nhớ nhé đừng quên lứa tuổi đó rất nổi loạn đấy. nhớ xem cái truyện khác của mình nhé.…
"Số phận của con người có thể thay đổi được không vậy Duy Ánh?""Số phận của con người là không thể thay đổi được. Lúc mẹ ta mang thai ta đã được một ông thầy bói phán rằng 'Con của ngươi chính là kết tinh của yêu quái và con người, cái thai này nghịch lại với trời đất, tuyệt đối không được sinh ra, phải giết càng sớm càng tốt, dù giữ lại cũng không thể sống quá 20 tuổi.' nói xong rồi thì bỏ mẹ ta lại với đống suy nghĩ hỗn loạn. Quả đúng là thế, ta chết đúng ngay năm 20 tuổi, cứ tưởng sẽ trở thành linh hồn vất vưởng thì được ngươi hồi sinh thành hình hài như này đây.""Thấy cây cỏ ở đây không?" Nói xong Tuyết Nguyên đạp nát cây cỏ xanh trên mặt đất, dùng lực vừa đủ nghiền nát nó dưới sự chứng kiến bất ngờ của Duy Ánh. Ngay lập tức, Duy Ánh liền nghĩ mình nói sai nên đã làm cho nàng ta tức giận và dùng hành động biểu thị cho nàng thấy số phận của mình như cây cỏ không thể phản kháng. Nàng lồm cồm muốn đứng dậy để giải thích rõ lý do vì sao mình nói thế nhưng thân thể yếu ớt ngã ngược ra sau, tiếng lưng va đập lên thân cây nặng nề."Bình tĩnh đi!" Tuyết Nguyên vuốt ve vai nàng trấn an, nhận thấy nàng ngoan ngoãn thả lỏng cơ thể, ánh mắt chăm chú chờ lời giải đáp.Tuyết Nguyên thở dài khó xử nói tiếp: "Ngươi cho nó một ít Ky -Là sức mạnh như phép thuật- đi."Duy Ánh làm theo, nàng chạm nhẹ lên thân cây, từ đầu ngón tay tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt, chỉ trong chốc lát đã biến thứ nát tươm trên mặt đất thành một cây cỏ cao lớn và tràn đầy sức sống."Số phận đúng là không thay đổi đ…
"Khi mà tôi trở nên chán ghét cái cuộc sống này, thì chính nó lại mở ra con đường mới, để tôi có một thứ gì đó làm mục đích sống tiếp cái cuộc sống tẻ nhạt như cái tính chất vốn có của nó vậy. Đó chính là em..."…
Đời người có câu, sai người sai luôn thời điểmTôi trách bản thân mình sao cứ thương em...Tôi - 24 tuổi - Kim Ngưu chính hiệuEm - 23 tuổi - Sư Tử thích được chú ý.…
Cậu là một người ngây thơ ai kêu cũng làm cho đến khi gặp anh, mọi thứ cậu đều dâng hiến cả tính mạnh này cậu còn chẳng quan tâm cho đến khi vì hắn mà anh phải chết trong tức tưởi. Cùng nhau tạo ra cậu chuyện mà chỉ có chúng ta làm chủ chứ không phải là nhờ người khác.…
Tác giả: Rosé (Mynah hỗ trợ)Truyện này hoàn toàn dựa trên chất xám của tụi mình. Vui lòng đừng mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của tụi mình nha ^-^Đọc xong nhớ để lại ☆ và cmt nha. Tặng tụi mình 1 lượt follow để có động lực nữa nhé♡♡…
Xuyên không vào làm hầu nữ cho thiếu gia giết người giấu tay, sở thích giết lén xong giấu xác cũng dễ.Người người nhìn bền ngoài có thể thấy rõ nữ chính và nam chính quấn quýt không rời nhưng tình yêu của họ là yêu hận đan xen, kẽ nức dần xâm chiếm, mục rỗng và thối rữa. Ẩn sâu trong tâm trí mỗi người đều có vết nhơ của riêng mình, liệu tôi có thể khoét sâu vào nó và tìm ra lớp bùn bẩn đấy không.…