CNTD
CaunguoitamdacTg : Duong Nhat Tam…
Bối cảnh lấy ở thành phố Nam Kinh, đại lộ Ngô đồng, Trung Quốc. Các thông tin trong truyện và địa điểm là không chính xác.Tô Nguyệt-một người ít nói, hướng nội, còn bị overthinking. Nhan sắc có thể nói là nhìn được, thậm chí mờ nhạt đến mức khiến người ta dễ dàng quên mất gương mặt của cô, và khiến cô luôn luôn bị lạc trong đám đông. Về thề thao, Y Vị cũng khá vụng về và không có năng khiếu. Bù lại cô có rất nhiều đam mê. Nhưng điều duy nhất Y Vị có thể làm được là vẽ vời.Đầu năm nhất đại học-trong khoảng khắc nào đó, Y Vị đã nhất thời cảm nắng tên bạn cùng bàn, Nhất Trí Viễn, cũng là thủ khoa ngành thanh nhạc. Đó là người duy nhất còn trầm tính hơn cả cô, ở Lớp thì gục đầu ngủ từ đầu đến cuối tiết. Luôn xuất hiện với mái tóc bù xù, quần áo xộc xệch, điển hình mẫu người con trai mà Y Vị ghét cay ghét đắng."Bạn cùng bàn, có lẽ tao lại thích mày thêm chút rồi."…
Một bộ truyện giả tưởng, không có thật !!!OTP riêng. Khuyến cáo nên đọc Góc Thông Báo trước khi đọc truyện" Anh, anh Phúc thích em đúng hong "" Anh Junnn trả lời coi "" Ừ, thằng bé đó thích mày được chưa " " Nhưng mà đâu có được.. "" Kệ đi, đừng nói gì nữa. Hiểu ý anh mà đúng không? "" Anh Jun... " Chiều đó, trên tầng 2 phòng học 12A3. Dưới sân có lớp 10C3 đang học thể dục. " Em Nam, đang trong giờ học mà nhìn đi đâu vậy hả? " " Ơ cô, em xin lỗi " Có lẽ không chỉ một người mất tập trung trong tiết Hoá đó. Và cũng không phải chỉ có một người đơn phương ai.…
Một câu chuyện viết về sự ngây ngô, khờ dại của chính tôi khi thầm thương người ấy, có ngọt ngào, có đắng cay...Đối với tôi...Người có gặp, hoặc không gặp tôi, tôi vẫn ở nơi này, không buồn, không vui.Người có nhớ, hoặc không nhớ tôi, tình cảm của tôi vẫn ở đó, không đến cũng không đi.Người có yêu, hoặc không yêu tôi, yêu thương tôi trao người vẫn ở đó, không tăng thêm cũng không bớt đi.Người có theo, hoặc không theo tôi, thì tay tôi vẫn muốn nắm lấy tay người, không muốn cách xa ..."Hoa đã nở, cửa sổ cũng mở, nhưng sao không thể nhìn thấy người.Gặp được người, nghe tiếng người, nhưng sao không thể yêu người...?Thực sự có kiếp sau ư?Như vậy, tôi nguyện làm...một con bướm lãng du...một giọt mực thấm đều lan trên mặt giấy...một hạt cát bị gió cuốn bay xa ... "…
The Spike - Một thể loại game về thể thao bóng chuyền được làm bởi hai sinh viên (họ sắp tốt nghiệp). Nhân vật đẹp, cốt truyện thấy vui vui nhưng quan trọng là lối chơi kĩ năng. Tuy nhiên game khá flop. Vì thế, mục đích tôi ra mắt fic (chat, ảnh,..) này là để respect + những giây phút giải trí dành cho fandom.
"Hai người quen biết nhau như thế nào?"Mỗi khi bạn bè hỏi tôi câu hỏi đó, tôi chỉ cười. Tôi cũng chẳng biết chúng mình quen nhau như thế nào nữa. Hai người xa lạ, bỗng dưng nhắn tin cho nhau, hỏi thăm nhau, cười với nhau, tâm sự với nhau, thân tình, gần gũi. Tôi và cậu dường như khác biệt. Tôi luôn cười đùa vui vẻ, còn cậu lại sống khép mình. Nhưng mà này chàng trai giỏi lý, chắc cậu biết rằng hai điện tích trái dấu thì hút nhau. Bằng một cách diệu kỳ không sao giải thích, hai chúng mình từ hai người xa lạ trở thành thân quen. Chúng mình lắng nghe những bí mật thầm kín mà trước giờ chẳng nói cùng ai. Chúng mình tâm sự về chính chúng mình mà không ngại ai chê cười. Khi ở bên nhau, chúng mình được là chính mình.Và cậu có biết không, tôi rất hạnh phúc khi trở thành một phần trong cuộc sống của cậu, cũng rất hạnh phúc khi có cậu là một phần trong cuộc sống của tôi. Tôi yêu cậu! Đó là một trong những điều tôi không thể nói ra. Thôi thì viết những dòng này...(Chắc cậu không đọc được đâu, nhưng nếu đọc được thì hãy nhớ rằng tôi luôn dõi theo cậu!)…
Tuổi mười tám là quãng thời gian rực rỡ nhất nơi tình bạn, tình yêu và cả những vết thương đầu đời đan xen trong một nhịp thở.Tố Linh rạng rỡ như ánh nắng; Minh Thư dịu dàng như làn gió. Hai cô gái tưởng chừng đối lập nhưng lại gắn bó không rời, cùng cười, cùng lớn lên, cùng sẻ chia mọi điều.Cho đến khi giữa họ và những người xung quanh, cảm xúc bắt đầu đổi khác mong manh giữa ranh giới của "bạn bè" và "yêu thương".Câu chuyện không chỉ là về những trái tim tuổi mười tám đang loay hoay tìm hiểu chính mình, mà còn là hành trình học cách yêu thương, tha thứ cả cho người thân lẫn cho chính bản thân mình.Tuổi mười tám, liệu chúng ta có thực sự trưởng thành để hiểu được thế nào là thương một người?…
Câu chuyện là mối tình thanh xuân đơn phương của Tùng Anh dành cho Lê Thanh. Đó là tình đầu, là tình yêu của thuở xuân xanh nhất, những tưởng có thể thuận lợi mà 'tỏ tình- yêu- rồi cùng nhau bước tiếp' trong những ngày tháng tiếp theo. Nhưng hiện thực vẫn sẽ mãi là hiện thực, đơn phương sẽ mãi là đơn phương, cưỡng cầu là cách ngu ngốc nhất để đưa tình yêu đến bên mình.Liệu rằng mối tình đơn phương này sẽ đi tới đâuMỞ ĐẦU:Dưới ánh sao trời lấp lánh của màn đêm tĩnh mịch, yên ắng đến lạ thường. Cảnh đêm khuya lấp lánh nhưng lại mang theo nỗi buồn của tuổi thanh xuân, của tình yêu đầu đời- một tình yêu bị cho là 'khác biệt ' !. Trong căn phòng nhỏ, có một người ôm nỗi niềm tương tư cứ thế mà tuôn rơi cùng hai hàng nước mắt. Người ấy đã nhận ra rằng:'Tình cảm vốn là thứ không nên cưỡng cầu, càng không thể cưỡng cầu nó đến với chính mình. Hơn hết đó còn là thứ tình cảm cùng giới mà người đời đã từng cho rằng "Bẩn Thỉu "'…
Số chương: 121 chương + 4 ngoại truyệnThể loại: Đồng nhân Kim Dung Ỷ Thiên Đồ Long KýNhân vật chính: Lộ Dao, Ân Lê ĐìnhTrans: AnonymousConvert + raw: Nguyệt Ly - TTVTrước giờ rất thích Ân Lê Đình trong Ỷ Thiên, trên người cậu ta toát ra hơi thở sạch sẽ ấm áp, cố chấp chung tình, bây giờ gần như không gặp được. Trong nguyên tác, so sánh Ân Lê Đình với Dương Tiêu, có lẽ không đủ thành thục, không đủ kiên cường. Nhưng bác Kim, hoặc nói là Kỷ Hiểu Phù hoàn toàn không cho người thanh niên như hoa lê này cơ hội trưởng thành, lúc cậu ta còn là một cậu bé được sư huynh chăm sóc thì đã thảy cậu ta vào trong mâu thuẫn kịch liệt. Vì thế, đối với một đứa trẻ sơ sinh như cậu ta, mềm yếu trở thành đại danh từ dịu dàng, nhu nhược trở thành biểu tượng thiện lương. Nếu có một cô gái, có thể chậm rãi cùng Ân Lê Đình trưởng thành từ từ trong giang hồ, cùng nhau học yêu như thế, được yêu ra sao, bảo vệ, tin tưởng, duy trì đối phương, học cách kiên cường giúp đỡ lẫn nhau, vậy thì Võ Đang Ân lục hiệp chí tình chí nghĩa tuyệt đối không thua kém Dương Tiêu phong lưu hào hoa.…
Truyện này không phải mình dịch, mình lưu lại để đọc cá nhân thôi, thời gian trước wattpad bắt phải chuyển chế độ đăng tải mới có thể đọc như bình thường, nếu ko thì chỉ có chế độ viết truyện rất khó theo dõi nên mới đăng tải phần này thôi.===========Truyện của:**Nhóm Dịch:Tại Hạ Bất Tàihttps://www.facebook.com/T%E1%BA%A1i-H%E1%BA%A1-B%E1%BA%A5t-T%C3%A0i-113140780245143/Độc Quyền Tại:truyenyy.com**Link tải truyện mình lấy ở đây:https://truyenyy.com/truyen/vu-luyen-dien-phongban-dich-3210-tro-di/…
Câu chuyện tình "Thanh mai trúc mã" và phận friend zone của cô nàng Trần Yến Linh và Nguyễn Tuấn Anh sẽ đi về đâu? 🌵Tác giả: Pearl ( Nguyễn Phước Bảo Ngọc :>) 🌵Thể loại: Hiện đại, Thanh Xuân , 1v1, sảng văn, SE. 📌Editor: Pearl 📌Edit by Pearl💌 Note: Truyện tui viết dở thì đừng chê nhe, tui viết lách thôi không có kinh nghiệm nên chê tui buồn tui nghỉ viết giữa chừng á 🥲☘️ GIỚI THIỆU ☘️[ cậu hàng xóm top 1× cô bé hay đi xin gạo]Nguyễn Giai Niệm quen hắn - Nguyễn Cảnh Thiên lúc học mẫu giáo vì hai nhà sát nhau chỉ cách một mảnh đất nhỏ, chơi với nhau như chó với mèo, hồi nhỏ chơi siêu nhân với nhau toàn tranh nhau chọn siêu nhân đỏ.Đến năm lớp 1, cô chuyển nhà. Từ đó hai đứa ít gặp, chỉ có gặp nhau lúc cuối tuần cô hay về thăm bà.Đến năm lớp 2, cô và hắn cũng ít chơi với nhau vì tên đấy như khỉ vậy, tính tình rất khó chịu với lại hắn chỉ lo làm bài tập trên lớp không đi chơi với ai cả.Năm lớp 3, không biết vì lí do ngu ngục gì mà cô lại thấy hắn đẹp trai, tốt bụng ! Chắc do ở nhà ba mẹ hay nhắc đến hắn. Cứ cuối tuần về thăm bà là lại chạy qua chơi với hắn đến giờ cơm bà gọi mới về. Tới năm lớp 5, hắn học piano. Cô qua nhà Cảnh Thiên, nghe tiếng đàn xong như hồn bay phách lạc, chạy như chó đuổi về nhà..... Truyện sẽ ra mắt vào ngày 25.6 …
Tôi là một chàng trai bình thường - vừa mới bước vào công việc đầu đời, mang trong tim chút nhiệt huyết và rất nhiều bỡ ngỡ. Giữa nhịp sống vội vã nơi công sở, tôi gặp cô - người con gái với nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu dàng, và sự quan tâm khiến người ta ngỡ rằng mình là người đặc biệt.Tôi từng nghĩ mình có cơ hội.Tôi từng nghĩ trái tim cô cũng rung động như tôi.Nhưng rồi tôi nhận ra, những quan tâm mà tôi trân trọng... lại chỉ là một phần nhỏ trong ánh nhìn mà cô dành trọn cho người khác.Không có ai sai trong câu chuyện này.Chỉ là tôi đã yêu một người......mà lòng cô chưa từng hướng về tôi.…
Tất cả đều chép trên ggLink:https://baothanhhoa.vn/cuong-linh-chinh-tri-dau-tien-cua-dang-ngon-co-soi-sang-suot-chang-duong-dang-lanh-dao-cach-mang-viet-nam-178330.htmhttps://thuvienphapluat.vn/chinh-sach-phap-luat-moi/vn/ho-tro-phap-luat/tu-van-phap-luat/56991/cuong-linh-chinh-tri-la-gi-cac-cuong-linh-cua-dang-cong-san-viet-namhttps://bvhttdl.gov.vn/cuoc-doi-va-su-nghiep-cach-mang-ve-vang-cua-chu-tich-ho-chi-minh-20201026145330541.htmhttps://www.hcmcpv.org.vn/tin-tuc/hai-cuoc-khang-phap-cua-dan-toc-viet-nam-1491883502https://thuvienphapluat.vn/lao-dong-tien-luong/dang-cong-san-viet-nam-tu-khi-thanh-lap-cho-den-nay-da-doi-ten-may-lan-nhung-dieu-cbccvc-la-dang-vi-35984.html…
dịch tiêu đề: Đội Đặc Nhiệm KVNB: Nhiệm Vụ Đặc Biệt - Thí Nghiệm Điên Và Bệnh Nhân Tâm Thầnok phần 3 nè mấy bà, đặt tên truyện hơi xàm nên thông cảm, tại bí tên^^Character in the novel:KiA Phạm Vamy Trần Bảo Mập/Quốc Bảo Namlkun Tiffany Nguyễn/Xuân ThươngHana Trần Kina/KoesenKitty Not Found/Kitty Nguyễn Sae/Saeko Elliot (OC của tác giả)Pairing: Vamy x Tiffany, KiA x Hana, v.v.Truyện bản quyền bởi Nguyễn Phan Xuân Thương!Có thể xin tác giả lấy nhân vật để làm truyện nhưng không được sao chép lại dưới mọi hình thức!(Bà mày nghiêm túc rồi đấy, đứa nào lấy truyện thì liệu hồn với bà)Ngày đăng chương đầu: 6/10/2025Ngày đăng chương cuối: ?/??/????…
❗❗ Cảnh báo❗❗ Truyện siêu sắc, H nặng, không dành cho bạn đọc dưới 18 tuổi, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc Tác giả: Coi thủy🌷 Truyện được đăng tải tại 𝓵𝓮𝓶𝓸𝓷𝔂𝓼𝓽𝓸𝓻𝔂 🌷Nội dung tóm tắtMột sớm xuyên qua, Hạ Du mở mắt ra thấy bên người đông đảo lỏa thân mỹ nam không khỏi mắt choáng váng.Làm hạ hướng tới danh hôn quân, nàng quyết định chăm lo việc nước, dẫn dắt nhân dân đi lên đỉnh cao nhân sinhĐã từng đối nàng cực kỳ có lệ hậu cung mọi ngườiHiện giờ một đám tưởng tẫn phương pháp, không ngừng châm ngòi thổi gió, sóng mắt lưu chuyển,"Bệ hạ, nên nghỉ tạm."Đây là nữ chủ một cái chăm lo việc nước ( đông đảo mỹ nam ) chuyện xưa.Vả mặt không ngừng! Hậu cung câu dẫn không ngừng!Sảng văn / mang hệ thống / nữ chủ không phải ngốc bạch ngọt /…
Nhật kí đơn phương là những câu chuyện yêu đơn phương được viết dưới dạng những trang nhật kí của các cô gái trong cuộc. Nghe thì có vẻ giống " Hôm nay tôi thất tình " Hạ Vũ nhưng khi đọc những mẩu truyện này, đôi khi bạn có thể thấy chính mình trong đó. Mỗi người ai cũng có người để dấu cho riêng mình, có những người thì đó là một thời hạnh phúc nhưng cũng có những người lại là sự đau khổ. Vậy nên " Nhật kí đơn phương " như là để nói lên những tâm trạng đó, nói lên những suy nghĩ tâm tư của người con gái khi thích một ai đó nhưng không dám nói ra hay không nhận lại được sự đáp trả. Mỗi câu chuyện sẽ là 1 chương, chap đầu trong 1 chương sẽ là lời tóm tắt cũng như giới thiệu câu chuyện của tác giả, các chap còn lại chính là những trang nhật kí viết lên tâm tư của người trong cuộc. Mong các bạn đón đọc và cho mình cảm nhận. Cảm ơn !…
Yêu là gì?Yêu là những cánh hoa chớm nở trong khu vườn tuổi trẻ, rực rỡ mà mộng mơ. Là khi ánh mắt chạm vào nhau khiến trái tim thổn thức, khiến tâm trí quay cuồng vì cơn say tình.Yêu là những cơn mưa bất chợt rơi trên mái tôn, lúc dịu dàng như lời thì thầm, khi lại mãnh liệt như muốn cuốn trôi mọi thứ.Tình yêu tuổi trẻ là như vậy, là một bức tranh ngây ngô mà trong sáng, nồng nhiệt đến cháy bỏng. Nhưng yêu cũng là giọt nước mắt lặng lẽ, là khi tiếc nuối mà lìa xa, khi đau đớn vì đổ vỡ."Addicted to You" là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc giữa Gia Hưng, một chàng trai dịu dàng với nhiều thương tổn, và Gia Hân, một cô gái kiên cường với trái tim mạnh mẽ.Mọi nhân vật, địa điểm, sự kiện trong truyện là hư cấu. Mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên."Addicted to You" thuộc tập truyện "Theo Đuổi Con Tim".Bìa truyện: Lam Nguyen (Text: Bao giờ page đủ giá để bán?)…
Thả_thính_lớp_trưởng(2 TUẦN TRƯỚC)Khi tôi chuyển trường vào trườngTHPT*****tôi gặp đc lớp trưởng bạn ấy tên là SubinSubin là 1 lớp trưởng gương mẫu nhưng đôi khi tôi thấy bạn ấy dễ xúc động nhưng còn tình yêu thì tôi ko chắc.Các bạn trong lớp thì rất hòa đồng, còn Teck thì hay ghen tị với tôi vì tôi hay đi cùng Subin và Subin quan tâm tôi nhìu hơn với cậu ấy nên có lần Teck xô tôi té xuống cầu thang và tôi bị bông gân cổ chân khiến tôi phải nghĩ học suốt 1tuần cho tôi không lại gần Subin của cậu ta.Khi tôi lành hẳn tôi lại tiếp tục tới trường và tôi hỏi Teck:"Tại sao cậu lại hại tôi như vậy?"Teck trả lời:"Do cậu không cẩn thận đấy thôi, ai biểu cậu dám đụng vào Subin của tôi"Khi tan học tôi về nhà và chạy ngay vào phòng suy nghĩ không lẽ Teck có quan hệ gì với Subin hay sao... •CÒN TIẾP•-----------------------------------------------------------------#Hương_Hương #Hiển_PhanMời các bạn đón xem tập sauCác bạn nghĩ là Teck có quan hệ gì với Subin Các bạn hãy để lại bình luận bên dưới ủng hộ cho mình nha…
Đức và Uyên - hai con người tưởng chừng chỉ là bạn bè bình thường, nhưng lại lặng lẽ đặt nhau vào một góc đặc biệt trong tim. Cùng học dưới mái trường cấp ba đầy kỷ niệm, họ luôn đồng hành bên nhau, từ những buổi học căng thẳng đến những chiều hoàng hôn trên sân trường.Uyên dịu dàng, tinh tế, luôn là người lắng nghe và hiểu Đức mà không cần anh phải nói ra. Còn Đức, dù có vẻ ngoài trầm lặng, ít nói, nhưng lại âm thầm bảo vệ, che chở cho Uyên theo cách riêng của mình. Họ lặng lẽ quan tâm, lặng lẽ giúp đỡ nhau, lặng lẽ ở bên nhau - nhưng chưa một lần dám bước qua ranh giới giữa "bạn" và "hơn cả bạn".Những lá thư viết rồi lại giấu đi, những lần ánh mắt vô tình chạm nhau nhưng chẳng ai dám giữ lại lâu hơn một giây. Tình cảm ấy cứ thế lớn dần theo năm tháng, như một bản nhạc nhẹ nhàng nhưng chưa từng có lời kết. Liệu khi mùa hạ cuối cùng khép lại, họ có đủ dũng khí để nói ra lời giấu kín trong lòng?…
" Người ta nói, anh giống ánh bình minh tươi sáng, ấm áp mang lại niềm hạnh phúc cho tất cả mọi người trên thế gian, còn người thì giống ánh hoàng hôn, tuy cũng rất ấm nhưng lại ngột ngạt, ảm đạm không ngờ " - Tôi nghĩ Tôi rất thích ngắm hoàng hôn, nếu ai đó hỏi tôi như vậy. Người cũng thế. Một vài người cho rằng sở thích của chúng tôi là kỳ quái, vì không phải bình minh nhìn cũng na ná thế hay sao. Nhưng thực chất thì hoàng hôn lại là một thế giới khác, nó không đem lại cảm giác tối tăm, cũng không quá rực rỡ. Nó trầm lặng đến và cũng trầm lặng rời đi, lặng lẽ bao trùm cả nhân gian bằng ánh nắng êm đềm, giấu kín bao tâm sự, bao nỗi cô đơn của một kiếp người. Người thích ngắm hoàng hôn vì thế, còn tôi thích chỉ vì tôi muốn biết bình minh và hoàng hôn khác nhau chỗ nào..... Thỉnh thoảng, tôi chợt nhận ra, đâu đó trong ánh mắt và trái tim tưởng như rộng lớn lắm của người cũng le lói lên một nỗi buồn huyễn hoặc của hoàng hôn. Lúc nào cũng thế, ngắn ngủi, như một ánh nến sắp tắt.......…